Thứ Hai, 30 tháng 1, 2023

GIẤC MƠ SỐ 54 (3)

 Nửa quả cam

 Đoàn người nghỉ ngơi hơn nửa ngày thì lại tiếp tục lên đường. Đúng như Roy từng đề cập, đi thêm vài trăm bước họ đã đến khu vực an toàn mới. Đấy là một ngôi làng nhỏ nằm trên biên giới Đông và Tây, nơi này bao quanh bởi dãy hàng rào cao ngút ngàn, xa xa có thể thấy tháp canh cùng hai ba lính gác. Thầy Mond đi trước để trao đổi thông tin cùng người gác cổng, vài phút sau tất cả thuận lợi tiến vào ngôi làng. 

- Đây là trạm dừng chân cho bất kỳ ai trên thế giới nếu họ muốn lên phía Bắc. Vậy nên an ninh ở đây có thể nói là vững mạnh không thua nơi của chúng ta.

Mond nói khi tất cả đã vào được hết bên trong. Thầy nhanh chóng tìm chỗ ở cho nhóm của mình với thủ lĩnh ngôi làng - một phụ nữ mang nét mặt nghiêm trang. Trong khi đó thì các tân binh tỏa ra khắp nơi cùng giáo viên của họ để tham quan, riêng những chiến binh thì rẽ vào mấy quán nước ven đường. Albus, Ban và Roy hợp thành một nhóm để dạo xung quanh. Ở đây xây dựng theo phong cách phương Đông, các lính canh cũng mặc trang phục địa phương tương tự. Ngoài nhóm của họ cũng có các nhóm khác từ khắp nơi trên thế giới tụ tập ở ngôi làng này. Theo những lần ngạc nhiên của Albus, họ lần lượt gặp nhóm chiến binh phía Nam vơi thân hình to lớn, nhóm tân binh không rõ ở đâu đang cảnh giác xung quanh, nhóm y sĩ phía Đông chuyên tâm chữa trị cho thương binh... Chợt Albus dừng lại và chỉ tay về phía cô gái lạ mặt đang tập tễnh bước đi đầy khó nhọc.

- Cô ấy đang tìm gì sao? Chúng ta có nên giúp không?

Roy đồng ý với cậu, tiến lên bắt chuyện cùng cô gái. Sau mấy phút trao đổi thì mới biết cô gái đang đi tìm bạn vì sau khi trọng thương bởi đám của Drei thì cả hai lạc mất nhau.

- Tôi tên Eis, sinh ra ở phía Nam. Giống như mọi người cũng phải đến phía Bắc để gặp Chúa tể.

- (A) Chị tìm ai hả?

- (E) Một người bạn thôi.

- (R) Có thể bạn của cô đang ở đó.

Hướng mà Roy chỉ là vọng gác không người. Ba người còn lại liền thấy khó hiểu, nơi cao tít kia thì sao có bạn của Eis được.

- (R) Nơi đó cao như thế, hẳn có thể từ đó nhìn được bao quát cả ngôi làng. Tìm bạn cô cũng dễ hơn.

- (A)(gật đầu) Chắc chắn lời của Roy đúng.

Ban lắc đầu, kéo em mình đi trước và thì thầm dặn cậu không được tin người như thế. Eis theo sau với sự giúp đỡ của Roy, dù cô cũng thắc mắc nhưng lại không thể cãi lời Roy, bằng cách nào đó mà anh khiến cô cảm thấy nguy hiểm. Chàng trai thì im lặng, anh biết suy đoán của mình đúng vì Eis và bạn của cô là một quả cam, sợi dây nối giữa họ đều đang hướng về vọng gác cao kia. Đường tới nơi càng ngày càng thưa thớt người, có vẻ nơi này ít khi được chú ý tới chăng? Khi cả bốn leo lên vọng gác, các chàng trai luân phiên bế Eis dù cô liên tục từ chối, mất lúc lâu mới tới được nơi cao nhất.

- Tuyệt thật! Chúng ta thấy được cả ngôi làng luôn nè!

Albus hào hứng nói sau đó kéo tay Ban để chỉ chỉ về những nơi cậu thấy. Từ trên này có thể thấy từng tốp tân binh rải rác khắp nơi, nghe được nho nhỏ màn cãi vã vụn vặt từ các chiến binh và cả bóng dáng thầy Mond ngồi bên khung cửa của tầng lầu nào đó cũng cao không kém chỗ họ đang đứng. Rồi Albus quay sang ngắm cảnh bên ngoài hàng rào bảo vệ, hướng của họ trông ra chính là phía Bắc đầy tuyết.

- (A) Chao ôi, cách nhau có mấy bước mà chỗ bên kia tuyết nhiều quá đi mất! Chỗ chúng ta không có miếng tuyết nào luôn.

- (B) (Nắm lấy vai Albus) Coi chừng ngã!

- (E) Mọi người nhìn kìa, sinh vật gì vậy?

Theo hướng mà Eis nói là hàng sa số những linh hồn màu bạc mờ ảo, có người hiền hòa, có người hung dữ lại có người mang cơ thể không trọn vẹn. Albus thấy thế liền hí hửng vẫy tay thu hút đám linh hồn đó, Ban thì cố để cản em trai, Eis lên tư thế phòng thủ còn Roy chỉ trầm mặc suy nghĩ.

- (R) "Dễ cũng hơn chục quả cam. So với người sống thì liên kết của người chết mờ thật, mờ như của thầy Mond vậy."

- (E) Yuki!

Eis reo lên vui vẻ. Từ trong đám linh hồn, một cô gái bước ra đầy lạnh lùng. Cô ấy đi đến đâu thì các linh hồn dạt ra đến đó. Yuki nhìn lên chỗ của Eis, cột lại mái tóc đen rồi phóng một mạch từ dưới đất lên vọng gác. 

- Yuki! Cậu đây rồi! Đám sinh vật kia có làm cậu bị thương không?

Yuki lắc đầu, nhìn ba chàng trai rồi kéo Eis ra sau lưng ngay khi thấy Roy.

- (Y) Anh định làm gì Eis?

- (R) Bình tĩnh đi cô gái. Cặp đôi quả cam các cô sẽ không bị tôi ép sạch nước đâu.

- (E) (Run lên) Anh là thợ săn à?

- (R) Không. Tổ tiên của tôi có, cha mẹ và tôi không.

- (Y) Làm sao để chúng tôi tin anh?

- (R) Hai người vẫn nhìn thấy tôi bằng bốn con mắt đấy thôi. Mà cô làm cái gì phải cư xử như cây xương rồng thế? Xét theo quan hệ, cô đang bất lịch sự với người lạ. Xét theo tuổi tác thì cô đang hỗn xược đấy, cô bé.

Tình thế càng ngày càng căng thẳng, mãi đến khi Eis lên tiếng mới hòa hoãn.

- (E) Roy à, tôi thay mặt Yuki xin lỗi anh. Chú của cậu ấy từng bị thợ săn giết nên cậu ấy mới hành động như vậy.

- (R) Tôi hiểu cô ấy đau đớn cho chú của mình, Tôi lấy làm tiếc cho chuyện đó! (Khoanh tay) Nhưng tôi không phải hung thủ. Nếu tính theo suy nghĩ của cô ấy thì không phải tôi cũng nên tính sổ chuyện người phía Đông từng đánh phía Tây hơn 400 năm trước sao?

- (A) Tại sao thợ săn lại muốn giết những quả cam vậy?

Albus lên tiếng, phá vỡ sự ngột ngạt từ nãy giờ.

- (R) Có nhiều lý do lắm! Chục năm trước từng có lời đồn mắt của những quả cam có thể dùng cho mục đích cao siêu gì đấy.

- (Y) Hoặc những người lắm tiền muốn mua các quả cam rồi thực hiện những thí nghiệm tàn độc nhằm tìm hiểu về liên kết giữa những nửa quả cam.

- (R) Có tin đồn sẽ có một cặp cam sẽ phá vỡ cân bằng của thế giới. (Nghĩ) "Và một nửa của cặp đó là thầy cố vấn của mình."

- (A) Vô lý như thế mà cũng được sao? Mà năng lực của thợ săn là đánh nhau siêu giỏi phải không ạ?

- (R) Thợ săn không cần nhìn ký hiệu của đối phương cũng biết đối phương có phải con mồi hay không. (chỉ vào cổ tay Albus) Họ nhìn thấy một sợi dây buộc vào đối thủ, như hiện tại trên tay của Albus có một sợi dây sinh mệnh và Ban cũng có. 

- (A) Vậy là anh biết em với Ban liên kết với nhau luôn sao?

- (R) Hiếm có trường hợp thợ săn nhìn được ai liên kết với ai.

- (E) Anh là trường hợp hiếm đó đúng chứ? Anh biết Yuki sẽ đến vọng gác này.

- (R) Ừ, tôi thấy được.

- (B) Kể cả của người chết?

Roy nhìn con người luôn im lặng này trong bất lực, luôn như thế, trong hai nửa quả cam sẽ có một người vượt trội hơn và có một người bao bọc nửa kia của mình hơn.

- (R) Kể cả người chết và kể cả một chết một sống. (Giơ hai tay) Đừng hỏi tôi làm cách nào hay nó như thế nào. Tôi chỉ đơn giản là chuyển màu mắt và thấy được.

- (B) Nếu ai đó móc mắt của cậu thì sao, anh bạn?

- (R) Vậy thì những quả cam như anh em cậu xui xẻo rồi! Khi không thấy đường, bản năng sẽ lên tiếng thôi thúc thợ săn tiến về phía con mồi. Như trận chiến lúc nãy, tôi có hai con mồi. (Giơ một ngón) Lũ xác sống do tôi tự ấn định. (Giơ hai ngón) Những quả cam có trong nhóm mà bản năng thôi thúc tôi lao tới để giết.

- (B) Vậy tôi nên cảm ơn vì cậu còn đủ hai mắt nhỉ?

- (A) Thợ săn ai cũng siêu như anh hết hả, Roy?

- (E) Vậy là thợ săn các anh sinh ra đã biết đánh đấm rồi hả?

Roy chống hai tay lên hông, bất lực mà nhìn sang hai người lạnh lùng kia, họ giữ nửa quả cam của mình kiểu gì thế?

- (R) Kĩ năng chiến đấu của tôi là do được dạy. Cha tôi từng là sát thủ còn mẹ tôi là vệ sĩ. Họ dạy tôi cách để không bị bắt nạt.

- (A)(suy nghĩ) "Anh giết cả nhà người ta luôn còn được ấy chứ."

- (E) Ồ, một tình yêu dễ thương ghê! Chắc là cha anh định giết thân chủ của mẹ anh rồi hai người ghét nhau rồi yêu nhau...

Yuki đỡ trán với màn độc thoại của Eis. 

- (A) Cha mẹ của anh...còn sống không?

- (R) Một người vốn đang ở phía Bắc và người kia thì trên đường lên đó. (Nói với Eis) Ban đầu ông bà ngoại muốn cha tôi gả cho chị em sinh đôi của con gái họ, kết quả là cha tôi ghét thợ săn nên lấy mẹ tôi. Hai người họ ít khi thể hiện tình cảm lắm!

Rồi năm người nhìn nhau, không ai bảo ai mà lặng lẽ xuống gác để đi ăn.

Trong cùng thời điểm đó, tại nơi nghỉ chân, Mond thơ thẩn nhìn ra cửa sổ. Thầy thấy mọi người đang vui vẻ kết bạn, vui vẻ tham quan. Thầy cũng thấy mờ mờ hình ảnh ba đứa học trò cùng hai cô gái xa lạ. Nhìn vào Roy, Mond lại nhớ đến cách anh chiến đấu vài tiếng trước. Nếu là thầy của quá khứ chắc sẽ bị hoảng sợ bởi độ sát ý tỏa ra từ người chàng trai trẻ, nếu Roy sinh ra ở thời kỳ ấy, à không, nếu Roy thù địch với những quả cam như tổ tiên anh thì anh sẽ là ác mộng của tất cả cặp cam trên thế giới.

- Nếu là mình của khi trước, chắc chắn sẽ bảo Sonne giết Roy để đề phòng bất trắc.

Tại thời kỳ đỉnh cao của các thợ săn, Chúa tể đã truy sát đại đa số những kẻ làm hại đến những người như hắn. Thậm chí dưới sự van xin của nửa kia, hắn còn định tận diệt tất cả thợ săn trên thế gian để không còn ai có thể làm hại Mond. Nhưng rồi hắn không làm, dẫu cho Mond có van xin nhưng câu trả lời vẫn là không. Khi ấy Mond cũng muốn ở bên hắn để đi theo con đường người người chán ghét, nhưng Sonne của thầy lại không cho là phải. Hắn nhìn thấy sự lương thiện của đối phương ẩn sâu vỏ bọc sợ hãi mọi thứ, hắn cũng biết liên kết giữa hai người đang trói chặt tương lai của Mond. Vậy nên hắn tiêu hủy mọi chứng cứ, giết bất kỳ ai biết về liên kết của họ và tự tay hủy ký hiệu trên người hắn lẫn Mond.

- Hãy sống tự do như một con người bình thường đi. Chúng ta không giống những quả cam khác, chúng ta không dành cho nhau.

Sonne nói thế với Mond. Từ đó dẫu hắn có làm gì thì luôn không cho phép có Mond trong chiến tuyến của mình, cắt đứt liên lạc với nửa kia. Mãi cho tới khi vị Chúa tể ấy đã tuyệt vọng trong việc tự sát, lúc này hắn tìm đến Mond - một nhà thông thái chuyên cố vấn đủ thứ vấn đề.

- Mond! Hãy giết sinh mạng này đi! Và rồi chúng ta sẽ tự do.

Sau đó thì như cả thế giới đều biết, họ hứa với nhau rồi một người tìm đáp án và một người say giấc. Định mệnh làm sao, ngay khi thầy tìm được giải pháp thì Sonne tỉnh giấc cùng lời tiên tri về cái chết của ai đó khác. Hiển nhiên Sonne không muốn phiền đến Mond bởi hắn đã có hy vọng mới. Còn Mond thì sao?

- Nhìn lũ trẻ kìa! Rồi đây sẽ là đứa nào dính phải cái danh anh hùng đây?

Mond cảm thán, mắt rời cửa sổ để đọc nghiên cứu của mình. Đây là những thông tin thầy tìm được nhờ vào ghi chép truyền từ đời này sang đời khác của các thợ săn. Có một cách để cắt đứt mối quan hệ của một quả cam, cách này đã được Sonne sử dụng và chỉ khiến liên kết của họ mờ đi - như Roy nói.

- Nhưng liên kết mờ là khi một người đã chết còn người kia còn sống. (Mỉm cười) Vì Sonne bất tử nên dù không cắt đứt liên kết thì sớm muộn gì nó cũng sẽ mờ. (Lật sang trang khác) Hoặc một trong hai nửa quả cam đã quá chán ghét và thậm chí muốn giết chết đối phương, khi ấy liên kết sẽ mờ dần đi. 

Mond nhún vai, thầy không ghét Sonne, chưa bao giờ. Đó là người thân, là anh em duy nhất của thầy trên cõi đời này. Dù cho người đó có ra làm sao thì chưa một lần thầy chán ghét người đó và thầy sẽ không vui mà sống tiếp. Mond nhìn tập tài liệu hồi lâu rồi cất vào hành lý.

Một ngày nữa lại đến, nhóm của Roy tụ tập trước cổng làng để tiếp tục lên đường. Vừa rời khỏi cổng thì các linh hồn bạc kia đã ùa tới khiến Roy phải rút dao ra.

- Đừng, Roy! Họ là những nạn nhân đã chết do sự thức tỉnh của Chúa tể. Họ muốn tiễn chúng ta tới biên giới phía Bắc.

Đúng như thầy cố vấn nói, các linh hồn chỉ vây xung quanh mà không chạm tới bất kỳ người sống nào. Qua khẩu hình miệng, Roy đọc được rằng họ đang cảm ơn thầy Mond vì điều gì đó. Khác với chàng trai, các thành viên trẻ khác đều tỏ ra sợ sệt khi nhìn linh hồn ở khoảng cách gần như thế. Đoàn người bước đi trong cơn gió lạnh phát ra từ phía Bắc thổi đến, giữa làn sương sớm cộng thêm các linh hồn bạc, trông cả đoàn tựa những vị thần chết. Rất nhanh tất cả đã đến biên giới giữa hai khu vực, các linh hồn dần dần tan biến sau từng tia nắng ló dạng. Tính từ thời điểm này, bọn họ chính thức tham gia vào trận chiến cuối cùng.

Còn tiếp...


Thứ Hai, 16 tháng 1, 2023

GIẤC MƠ SỐ 54 (2)

 Nửa quả cam

 Sáng tinh mơ, một nhóm người trùm kín mít từ đầu đến chân vội vã đi như đang trốn chạy. Họ tiến vào khu rừng lớn, lại băng qua vùng tuyết trắng xóa không thấy điểm dừng. Những người trẻ tuổi không dưới một lần than vãn, nhóm lớn hơn thì im lặng chịu đựng. Đa số nhóm này chẳng ai biết họ đang đi đâu, ừ thì đi lên phía Bắc nhưng theo hướng nào? Đâu thể nói lên phía Bắc là cứ nhắm hướng Bắc mà đi.

- Bằng cách nào mà hai người kia có thể đi nhanh như thế mà không cần bản đồ vậy?

Albus chật vật hỏi, cậu đã chán khung cảnh cứ cây với tuyết này, có cảm giác như họ đang đi trong vòng lặp vĩnh cửu vậy. Ngược lại thầy Mond và Roy thì tỏ ra hứng thú đến lạ kỳ, như thể họ biết phải đi đường nào và sẽ gặp điều gì phía trước.

- (M) Em đang đi về phía Sonne hay về phía Bắc vậy Roy?

- (R) Không khác lắm vì ông ta đã đến phía Bắc rồi.  Thầy vẫn còn nhớ đường đi đến đó sao, thưa thầy?

- (M) Mỗi năm thầy lại tự mình đi du ngoạn trong mấy tháng hè. Ngược lại thì em đấy Roy! Chắc em không đi du ngoạn mỗi năm giống thầy đâu nhỉ?

- (R) Trước khi đi học thì em thường cũng cha mẹ đi qua những nơi này. Nhờ Chúa tể mà cảnh vật khá giống như hồi em còn nhỏ. (Cười) Hoang sơ và không một bóng người.

Mond cũng cười và cả hai hình thành một nhóm nhỏ khác với nhóm ủ rũ sau lưng họ.


- Chúng ta sẽ tạm nghỉ 1-2 tiếng để chuẩn bị.

Thầy Mond nói khi tất cả đang ở trong một hang động âm u. Lúc này đã không còn tuyết hay rừng rậm nữa mà chỉ còn hàng tá các hang đá tối om.  Phía xa xa mọi người đều nhìn thấy một thành phố bỏ hoang, nơi lý tưởng để nghỉ ngơi hơn hang động này.

- Thầy ơi, sao chúng ta không đến thành phố đó ạ? Trông nó tiện nghi hơn ở đây nhiều.

Albus nói khiến vài người lớn tuổi bật cười nhưng chẳng ai giải thích cho cậu tại sao.

- (B) Nơi đó là thành phố Black Death, trong đấy có những sinh vật gây dịch bệnh. Nó bị phong tỏa cách đây mấy chục năm. Trong sách năm thứ 2 có đề cập tới.

- (A)(lo sợ) Vậy chúng ta có bị lây nhiễm không?

Ban chỉ về phía hàng rào trắng bao quanh thành phố.

- (B) Những hàng rào đó ngăn không cho sinh vật tràn ra hay ai đó xâm nhập vào. Nơi này không thể bị tiêu hủy vì có thể dùng các sinh vật đó làm thuốc trị dịch bệnh do chúng mang lại.

- (A) Chúng ta sẽ phải đi vòng qua nó ạ? Bằng đường nào?

Albus chờ đợi đáp án từ anh trai nhưng đáp lời cậu lại là thầy Mond.

- Con đường để đi vòng qua đã bị hủy do bè lũ của Chúa tể. Chúng ta phải đi vào thành phố. (Vỗ vai Ban) Em nhớ kiến thức rất tốt, cộng 1 điểm cho bài thi giữa kỳ ở môn có liên quan đến địa lý trong năm học này nhé!

Roy khẽ lắc đầu trước sự lạc quan của thầy Mond, hiển nhiên hầu hết mọi người cũng không đặt nặng không khí chiến tranh này cho lắm. Suy cho cùng thì đây giống như một khóa học quân sự đặc biệt cho tất cả mọi người trên khắp thế giới, miễn họ cầm cự và liên tục trốn khỏi bọn tay sai của Chúa tể thì họ sẽ bình an tới khi kết thúc chiến trận. Tất nhiên cũng có thương vong nhưng hoặc do những người đó quá ỷ vào sự cứu giúp của binh sĩ mà không tự phòng vệ hoặc họ xui xẻo đối đầu trực tiếp với Chúa tể. Trong lúc Roy đang cảm thán thì mọi người lại hoang mang lên, họ không nghĩ sẽ phải trực tiếp đi qua thành phố Black Death với số lượng lớn người như thế này.

- Làm sao chúng ta bảo vệ nổi đám nhóc khỏi mấy sinh vật đó?

- Không phải ai cũng xử lý được đám sinh vật đó.

- ...

Những người lớn tuổi nhao nhao lên ý kiến trong khi số nhỏ tuổi còn lại thì lộ vẻ lo lắng đến cùng cực.

- (R) Nào mọi người, đừng bi quan như thế chứ. Những người từ năm 4 đều đã học cách xử lý chuyện này rồi, dù nó hơi lý thuyết và sơ sài.

- Nhưng đó chỉ là học trên sách vở...

- (R) Thì giờ chúng ta thực hành. Điều tồi tệ nhất chỉ có thể là bị bệnh, mà không phải chúng ta có y sĩ lo chuyện này rồi sao? 

- Mọi chuyện không đơn giản như những gì cậu đang nói đâu, chàng trai trẻ!

- (R) Quân của Chúa tể có thể đến bất cứ lúc nào! Qua được thành phố là đến bãi đất hoang, chúng ta có thể kiểm tra sức khỏe mọi người trong vài tiếng, nếu không nguy hiểm thì dựng trại ở đó cũng được. Nếu mọi người còn lo lắng thì đi khỏi bãi đất kia chừng trăm bước là tới khu an toàn thuộc phía Đông, thủ lĩnh ở đó dư sức có trang thiết bị để giúp chúng ta, chúng ta có thể ở đó lâu hơn dự tính vài ngày.

Tiếng ồn ào dần lắng xuống sau một tràng của Roy. Một số ít nói xấu anh, một số ngạc nhiên trước sự bình tĩnh và số khác đang phản bác nho nhỏ. Tới lúc này thầy Mond mới lên tiếng.

- Roy nói không sai. Đây là chiến tranh, nhiệm vụ của chúng ta là đến phía Bắc. Chúng ta đến đó không chỉ đánh nhau với Chúa tể mà còn vì người đó hứa sẽ không động đến mọi người chừng nào tôi còn ở đây.

Vị Chúa tể kia đúng là có hứa như thế, suy cho cùng hắn chỉ muốn chết chứ không còn ý định giết chóc ai. Việc đem tất cả những chiến binh trên khắp thế giới, kể cả tân binh non nớt tới, chỉ vì hắn muốn tìm ra anh hùng trong lời tiên tri. Cho đến khi hắn tìm được người đó thì tất cả những đối tượng còn lại sẽ được tự do rời khỏi phía Bắc.

- (M) Chúng ta chia thành các nhóm nhỏ để hành động nhé! Mỗi nhóm sẽ có một y sĩ hoặc dược sư bảo vệ cả nhóm di chuyển, một hoặc hai người hỗ trợ và từ năm tới sáu bạn nhỏ. Được chứ?

- (R) Em sẽ vào vị trí hỗ trợ cho nhóm đầu tiên. Khi đến bãi đất trống có thể sẽ gặp thú dữ nên hãy để em đi trước và bảo vệ mọi người. 

- (M) Tinh thần tốt đấy, Roy! Vậy thầy sẽ là nhóm cuối cùng để hỗ trợ các nhóm đi trước nhé.

Lần này không ai cãi lời của thầy Mond, họ gần như tin tưởng tuyệt đối vào người đã phong ấn Chúa tể.

Nhóm đầu tiên của Roy tiến vào thành phố. Y sĩ nhẹ nhàng mở hàng rào bảo vệ, lập tức mùi thối rữa xông thẳng vào mũi tất cả bọn họ.

- Đeo khẩu trang cho kĩ nha mọi người! Các sinh vật này ngoài truyền bệnh qua đường hô hấp còn có thể truyền qua tiếp xúc nên hãy dùng lọ dung dịch mỗi khi mọi người vô tình chạm phải chúng.

Người phụ nữ dặn dò khi đang đẩy lùi bọn sinh vật đang ồ ạt lao ra như kiến. Lũ sinh vật ấy quả thực mang hình dạng phong phú từ những con dẹp lép có nhiều chân, con đen nhẻm đến những con trông như muỗi phiên bản khổng lồ. Dọc đường họ đi, đầu lâu và xương của người cùng thú vật rải rác đến rợn người. Trước cảnh tượng này, vài tân binh đứng hình hoặc thậm chí là chùn bước. Mỗi lúc có người như vậy thì Roy lại nắm tay họ mà kéo nhẹ để không làm trễ tiến độ, dần dần tất cả đều tin tưởng anh hơn trước. Hiện tại họ còn vài bước nữa là tới bãi đất trống, phía sau họ cũng xuất hiện những nhóm khác đang từ từ đi tới. 

- Chúng ta qua rồi! Mọi người xếp thành hàng để tôi kiểm tra cho nhé.

Y sĩ nói khi thấy mọi người đã thả lỏng tâm trạng. Tất cả đều nghe lời cô mà xếp thành hàng chờ được kiểm tra, các nhóm đến sau cũng nhanh chóng gia nhập dòng người đang xếp hàng. Roy tất nhiên được kiểm tra trước dù người anh đã ướt sũng dung dịch kháng sinh vật. Xong xuôi thì anh đứng thành tư thế phòng thủ, mắt quan sát xung quanh đầy cảnh giác. Suốt cả quá trình không có biến cố gì đáng kể trừ việc Albus xuất hiện với tình trạng được Ban xách trên vai do cậu quá sợ hãi. Cuối cùng thì nhóm của thầy Mond cũng thuận lợi qua bãi đất trống, lúc bấy giờ cả đoàn có tám người bị dính dịch bệnh, tuy chưa nghiêm trọng nhưng cần xử lý ngay lập tức.

- Thầy Mond, trường hợp của ba em này đang trở nên nguy cấp. Thầy xử lý giúp chúng tôi với!

Y sĩ đi cùng nhóm với Roy lo lắng nói, cô chỉ tay về phía ba tân binh đang nằm chật vật, hai người nổi mụn nước còn một người thì run cầm cập; thấy vậy thầy lập tức đến chữa trị. Hiện trường bây giờ có chút hỗn loạn, các y sĩ cùng dược sư thì đau đầu với bệnh nhân, đa số tân binh sau khi đi qua thành phố liền bị sang chấn tâm lý dẫn đến hoang mang tập thể khiến các giáo viên đi cùng phải an ủi liên tục. Cũng trong thời điểm đó, ngoài Roy ra thì có thêm vài vị chiến binh lớn tuổi cũng tụ lại nói chuyện.

- Ta nói này, Mond có kể ta nghe về nhóc. Thế cái gì khiến nhóc chọn ngành học hiện tại vậy hả? Sao không vào quân đội? Ta thấy nhóc có gan ra chiến trường là khá đấy!

- Ồi, thằng nhóc này chỉ được cái bình tĩnh...

- Này, bọn tân binh trong chỗ chúng ta mà được như nhóc này thì mừng rớt cả nước mắt rồi đấy!

Và rồi hai người đó cãi nhau còn những người kia thì can ngăn. Roy chỉ nhìn họ với ý định không lên tiếng.

- Có địch!

Bất ngờ chàng trai la lên khiến mọi người giật mình. Theo hướng nhìn của anh là hơn hai mươi tên lâu la của Chúa tể đang tới đây với tốc độ đáng sợ. Tất cả đám đó đều mặc áo chùng sẫm màu, mặt bị che khuất sâu trong nón của áo chùng.

- Hẳn chúng là đám sót lại từ cái hồi Chúa tể tỉnh giấc.

- Mọi người bình tĩnh! Đám này chỉ nhiều thôi chứ không khó đối phó.

- Mond, tập trung chữa trị mấy đứa nhỏ đi!

Các chiến binh lên tiếng dặn dò rồi xông lên nghênh đón kẻ địch. Đám tân binh nghe đối thủ không mạnh liền muốn lên thử sức, dĩ nhiên chẳng ai đồng ý cả. Vậy nên cả đám nhóc bắt đầu năn nỉ Mond - người dễ bị mủi lòng trước học trò trong khi hiếm hoi vài đứa - có cả Ban và Roy - không bảo nhau tự động đứng xung quanh chỗ chữa trị để bảo vệ bên trong.

- (M) Được rồi! Thầy chịu thua các em! (Chỉ về phía rừng) Xem ra đám lâu la đã thu hút thú rừng đến đây. Các em chia ra từng nhóm với sự quản lý của giáo viên mà tự vệ nhé! Nhớ không tấn công những con bỏ chạy hay chưa đến gần khu vực của chúng ta.

- (A) Bọn em hứa mà!

Albus vui vẻ reo lên khiến Ban phải nhíu mày rồi rời đội hình để bảo vệ em trai mình. Trận chiến diễn ra không mấy cam go, đám lâu la đều yếu thế trước các chiến binh, đám thú rừng thì không gây thương tích nặng gì cho tân binh, việc chữa trị cũng gần như hoàn thành. Mọi thứ êm xuôi quá lại khiến Roy nghi ngờ.

- (R) Những kẻ địch đều không mạnh nhưng nãy giờ mọi người chiến đấu cũng lâu rồi.

- (M)(vừa làm vừa hỏi) Ý em là chúng đang câu thời gian à?

Thầy vừa dứt lời thì từ phía thành phố đã nghe tiếng bước chân của một nhóm bè lũ khác; bằng cách nào đó mà mọi bước chúng đi, đám sinh vật đều tản ra đầy sợ hãi. Dẫn đầu là một gã mang làn da không chút sức sống, đôi mắt thâm quầng trũng sâu vào hốc mắt, miệng thì mím chặt không hé ra lời nào. Phía sau gã gồm những con người trong bộ dạng tả tơi, cơ thể xám xịt còn mắt thì vô hồn.

- (M) Ôi trời, xem ra thầy phải tham chiến rồi! Kẻ cầm đầu là một tay kỳ cựu đấy.

- (R) Đám phía sau có nguy hiểm không thầy?

- (M) Chúng không mạnh nhưng không thể chết trừ khi em chém đúng con mắt thứ ba nằm đâu đó trên người chúng.

- (R) Con mắt thứ ba?

Mond đứng dậy, bước đi về phía cổng thành phố.

- Drei có khả năng tạo ra chủng người bất tử từ đám xác sống của hắn. Chúng có thể độc lập chiến đấu nhưng nếu Drei thua thì chúng cũng chết.

Thầy giải thích xong thì vẫy tay chào đối thủ, vừa hay kẻ đó cũng chào thầy.

- Mọi người, chúng ta giúp thầy Mond thôi nào! Một nhóm ở đây phòng thủ đừng xông lên hết. Một nhóm sẽ cùng tôi kéo dài thời gian chờ các chiến binh tới hỗ trợ.

Sắp xếp xong thì Roy lao đi tiên phong trước, anh dùng những hòn đá nguyên tố để tạo vũ khí mà đánh với đám dị nhân kia. Thấy thế những người khác cũng tiến lên theo, dựa vào những gì đã học ở trường họ dùng hết sức để chiến đấu. Hiển nhiên do còn thiếu kinh nghiệm nên hầu hết những ai không thuộc ngành quân đội đều bị đánh bật.

- Roy à...chúng tôi...

- (R) Đừng cố tiêu diệt chúng! Chúng ta không đụng được con mắt thứ ba của chúng đâu. (Đá một tên ra) Hãy dùng đá nguyên tố, dùng sáng tạo lên nào! Bắn được cứ bắn, đánh được cứ đánh. Tôi yểm trợ cho mọi người.

- Được...anh phải...giúp...

Cứ thế ngoài việc kéo dài thì giờ, Roy còn kiêm luôn giáo viên chỉ dẫn cho bọn tân binh này. Trùng hợp làm sao, đám lâu la bên chỗ các chiến binh cùng đám thú hoang đồng loạt phát điên mà không ngừng tấn công khiến đối thủ của chúng phải chật vật chống trả.

-  Roy!

Thầy Mond kêu lên đầy hoảng hốt. Thì ra Drei cũng chỉ đang cầm chân thầy Mond, con át chủ bài chính là đám biến dị nhắm vào nơi chữa trị. Lúc này chúng mới lộ rõ khả năng thật khi đồng loạt mở mắt thứ ba lên và trở nên cường đại.

- Roy, dùng khả năng trong huyết thống của em đi! Nhanh lên nào!

Nghe thấy Mond nói Drei cũng tò mò mà đẩy nhanh tốc độ của đám dị nhân. Lúc này Roy đã chẳng thể làm gì khác ngoài nghe lời cố vấn của mình. 

- (R) Mọi người! Lui hết về phòng thủ đi!

- Nhưng...

- (R) Ngay lập tức! Tôi sẽ lo chuyện tấn công cho. Đừng cãi!

Tuy không biết Roy định làm gì nhưng tất cả vẫn từ từ lùi về chỗ chữa trị, dù gì chính thầy Mond đã bảo anh làm thế. 

- (thì thầm) Mong là đừng khiến mọi người hoảng sợ.

Ngay khi người cuối cùng trở về chỗ, Roy đưa tay ra sau rồi rút hai con dao găm giấu ở thắt lưng ra. Anh nhắm mắt lại, hít thật sâu rồi cứ thế lao vào cuộc chiến mà không cần thị giác. Trong đầu lúc này chỉ có tiếng gừ gào của đám xác sống, có một đốm sáng thôi thúc anh đi theo nó nhưng anh quyết định lờ đi mà tập trung vào những đốm mờ xung quanh. Theo chuyển động tựa cơn gió, Roy lướt trên mặt đất với đôi dao găm chém chính xác vào từng đốm mờ trong tâm trí, những chuyển động của đối thủ lúc này như tạo cơn sóng đẩy anh ra xa rồi lại hút anh trở về. Ngoài thực tế, quang cảnh mà mọi người thấy lại hết sức vi diệu, Roy - tân binh chưa từng học bất kỳ lớp quân sự nào - hiện tại chiến đấu như một chiến binh thực thụ. Dù nhắm mắt nhưng chàng trai vẫn xác định được mục tiêu và chém cực chuẩn vào điểm yếu của chúng, những màn nhào lộn cùng tránh né của anh trông như đang biểu diễn trong rạp xiếc nếu không kể đến đống chất lỏng bắn ra từ lũ xác sống. 

- Trời ạ! Thằng nhóc đó là một thợ săn!

Ai đó kêu lên từ phía của các chiến binh, nhanh chóng người đó đổ mồ hôi lạnh. Cái cách mà Roy xử lý đám xác sống thật tàn nhẫn, không chỉ dừng ở việc hủy con mắt thứ ba của chúng mà anh còn dùng tay không vặn cổ từng con một cho tới khi không thể mới chuyển sang chém nát cơ thể chúng bằng đôi dao găm của mình. Bất chợt Roy mở mắt đầy hoảng hốt, đúng như anh đoán, trước mắt chính là thầy Mond. Suýt chút nữa anh đã chém thầy cố vấn của mình chỉ vì đi theo đốm sáng rực rỡ nhất. Ngược lại thầy không chút lo sợ nào trước lưỡi dao kề ngay giữa hai mắt mình, mới nãy thôi thầy đã bị Drei đẩy mạnh và liền đó là lưỡi dao này.

- (M) Em nên mở mắt Roy! Đừng làm theo bản năng như một chú nai con vậy chứ. (Xoa đầu Roy) Và đừng sợ, em đang bảo vệ mọi người chứ không phải hại họ.

- (R) Vâng!

Roy gật đầu đồng thời cất hai con dao đi. Anh nới lỏng thắt lưng luôn được kéo chặt của mình, từ đó rút ra một sợi roi bằng kim loại đầy gai, mỗi chiếc gai lại có những đường răng cưa khác nhằm tăng sát thương cho kẻ thù. Điểm đáng sợ nằm ở chỗ ngoài đống chiếc gai thì đầu của roi còn gắn móc câu bén nhọn khiến nó thành thứ vũ khí ngập mùi chết chóc.

-  Thảo nào thắt lưng của anh ấy lại to như vậy!

Albus trầm trồ trong khi Ban, có lẽ đã biết về thợ săn, nắm lấy vai em mình để tùy thời mà chắn phía trước. Roy cầm một đoạn ngắn trên tay, xoay đoạn dây đó vòng vòng rồi quất vào con xác sống gần nhất, việc này thành công móc được con mắt dư thừa của nó. Hành động cứ thế lặp đi lặp lại, chàng trai gần như tung cơ thể theo chuyển động của sợi dây, hết lơ lửng giữa không trung đến mờ mờ ảnh ảo khi di chuyển giữa các xác sống. Anh luôn giữ khoảng cách nhất định với chúng, những đòn quất ra đều không chiếm quá nửa sợi dây. Nhờ thế mà Roy thành công tìm chính xác và móc được mắt của đối thủ. 

- Roy! Giúp một chút với!

Một người trong nơi chữa trị hét lên. Từ lúc nào mà đám thú dữ đã trở nên dày đặc hơn, đối phó với chúng thì không vấn đề gì, chỉ là ngoài thú dữ còn thêm vài xác sống may mắn nên thuận lợi tới gần được khu vực yếu nhất.

- Chết tiệt! Chúng đang tăng tốc!

Roy nói khi mạnh tay quất thẳng sợi dây roi, đòn đó ngoài tưởng tượng lại làm banh xác sinh vật. Tuy nhiên chỉ trong vài giây nó đã tụ lại các bộ phận để hồi sinh, hiển nhiên anh đã không đánh trúng điểm yếu của nó.

- Mọi người lo đám thú dữ đi! Có tôi ở đây!

Chàng trai chạy về phía nơi chữa trị, đối mặt với đám xác sống đang tới gần. Anh cho tay vào thắt lưng, lấy ra thêm một sợi dây roi nữa trông bớt đáng sợ hơn cái trước, thứ này đơn giản là sợi dây da có màu đen tím, thế thôi. Roy vung cả hai sợi lên, hóa ra khi được dùng hết thì chúng dài đến đáng kể.

- Đừng ai tiến vào khu vực tấn công của tôi.

Anh cảnh báo duy nhất một lần rồi vung hai tay quất liên tục vào những sinh vật trước mặt. Cơn mưa roi này so với bão tố cũng không kém cạnh, nó nhanh chóng biến bãi đất thành mớ hỗn độn bởi xác thịt. Tuy nhiên cách của anh chỉ khiến chúng không tới gần, số lượng con bị đánh trúng điểm yếu vẫn còn khá thấp. Rồi anh tiến từng bước lên phía trước, hai tay cũng dần nhanh và linh hoạt hơn; đồng thời chàng trai lẩm bẩm gì đó khó hiểu trong miệng.

- Mọi người, tránh xa Roy ra! Mau, tìm thứ gì che chắn cho bản thân đi!

Thầy Mond nói lớn. Vừa dứt lời thì sợi roi tầm thường của Roy bốc cháy, anh quất vài cái rồi xoắn hai sợi lại với nhau khiến ngọn lửa đổi liên tục từ xanh sang trắng. Lúc này đôi mắt của anh cũng đã không còn màu hổ phách nữa mà đã có thêm sắc đỏ nhàn nhạt. Sợi roi lửa kia được quất như trời giáng xuống xung quanh không phân biệt bạn hay thù, nó tiêu hủy toàn bộ xác sống có mặt tại hiện trường cùng những con thú gần khu chữa trị. "Bùm..." Nơi đó nổ một trận lớn đến vang dội, lực đẩy mà nó tạo khiến đám lâu la cùng những chiến binh xa nơi này cũng phải chao đảo.

Khói dần tản ra để lộ chiến trường chỉ còn mỗi tro bụi, giữa nơi ấy là Roy đang bất động. Mọi người ban đầu vẫn còn e dè nhưng sau mấy phút không thấy chàng trai cử động thì họ bắt đầu lo lắng. Một y sĩ bước tới, mặc kệ mùi khói cùng tử thi xung quanh, ông lo lắng cho anh hùng trẻ này hơn. Ngay khi ông vừa chạm vào, cả cơ thể Roy ngã xuống trong khi mắt vẫn mở to không có tiêu cự.

- Roy!

Tất cả cùng thốt lên rồi vị y sĩ lúc nãy vuốt nhẹ mắt của Roy, thành công giúp anh nhắm mắt lại. Khoảng nửa tiếng sau thì chàng trai tỉnh giấc trên một tấm vải ở chỗ chữa trị, bên ngoài các chiến binh đang tán gẫu, tân binh thì chia sẻ kinh nghiệm thực chiến còn tám bệnh nhân kia hiện tại đã không còn gì phải lo lắng.

- (M) Đừng ngồi dậy nhé!

- (R) Thầy Mond! Đã có chuyện gì xảy ra vậy?

- (M) Em tạo một vụ nổ từ hai sợi roi da, việc này đã tiêu tốn toàn bộ sức lực của em. Hẳn em ít khi dùng tới cách này nhỉ?

- (R) Đây là lần đầu em làm như thế. (Hạ giọng) Em chỉ được thấy ông của mình làm ba bốn lần.

- (M) Ngày trước thợ săn hay dùng cách này để diệt số lượng lớn những quả cam. Thầy từng là nạn nhân của nó nhưng may mà Sonne cứu thầy.

Roy nhìn ra ngoài, bấy giờ mọi người đã nhận ra anh đã tỉnh nhưng không ai vào mà chỉ đứng nhìn đầy tò mò.

- (R) Đối thủ của chúng ta đâu rồi thầy?

- (M) Drei sau khi thấy màn trình diễn của em thì rời đi, đám lâu la cùng thú dữ cũng theo đó mà rút hết. Sau khi Sonne tỉnh giấc thì dọc đường người đó đi sẽ có vài tên thuộc hạ ở lại đóng quân tại vài nơi. Drei là một trong số đó, hắn trú ở đây để đánh bất kỳ ai đi qua khu này.

- (R) Hắn cho rằng em là anh hùng trong lời tiên tri đúng không?

- (M)(mỉm cười) Ồ không, nếu Drei có báo tin cho Sonne thì cũng chỉ nói em là thợ săn thôi. Em còn chưa đủ để được gọi là anh hùng đâu! Thầy cũng mong em không phải, em xứng đáng tận hưởng tương lai phía trước.

- (R) Chuyên em là hậu duệ của thợ săn đã bị lộ, liệu mọi người có ghét em không?

- (M) Với người bình thường thì thợ săn chỉ là đám người cứng đầu. Thế hệ của thầy có thể còn ám ảnh với thợ săn nhưng thế hệ của Albus và Ban thì chưa từng trải qua cảm giác ấy. (Vỗ vai Roy) Nhìn cách chiến đấu của em cũng hiểu em không chọn đi theo con đường của tổ tiên.

- (R) Nhỡ ai đó ghét em thì sao ạ?

- (M) Không ai ở đây ghét em cả. Nếu có thì thầy sẽ giúp em. Mà em cũng biết trên đời này vẫn còn nhiều thợ săn còn tồn tại đúng chứ? Sonne chỉ giết và nguyền rủa những ai đi theo con đường cũ, ai không đụng chạm tới các quả cam đều an toàn.

Roy gật đầu, im lặng suy nghĩ. Anh đoán chuyện những thợ săn thề không truy sát các quả cam được tha thứ là nhờ thầy Mond van xin Chúa tể.

- À, thầy phải cảnh báo em. Mấy người chiến binh kia rất nóng lòng lôi em vào quân đội sau màn trình diễn vừa rồi đấy!

Roy nhìn về phía các chiến binh, ánh mắt của họ hướng về anh là đang đánh giá con mồi.

- (R) Họ đâu thể ép em được. Thầy sẽ bảo vệ em khỏi họ mà phải không?

- (M)(bật cười) Nghỉ ngơi đi!

Còn tiếp...

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2023

GIẤC MƠ SỐ 54 (1)

 Nửa quả cam

 Thế giới bây giờ thật hỗn loạn, từ cái hồi mà Chúa tể hắc ám trỗi dậy, mọi thứ chỉ còn lại một màu xám xịt từ nghĩa đen đến nghĩa bóng. Chẳng ai biết hắn thức dậy như thế nào, kêu gọi đội quân ra sao; một ngày bình thường hắn cứ như vậy mà bất ngờ xuất hiện. Vùng phía Đông là nơi đầu tiên chịu sự tàn phá của hắn, phía Nam là nơi hắn đang giày xéo và phía Bắc sẽ là nơi kết thúc cuộc chinh phạt. Vậy còn phía Tây? Người ta nói phía Tây có kẻ thù đã từng đánh thắng hắn nên hắn muốn dụ lão ấy ra nơi hoang vu đầy băng kia để trả thù. Lại có người bảo vì Chúa tể nhận được một lời tiên tri rằng tại vùng băng giá phía Bắc, anh hùng của đất phía Tây sẽ kết liễu hắn một lần và mãi mãi; vậy là hắn cho người anh hùng đó thời gian để lên phía Bắc diệt trừ hắn. Dù cho lý do có là gì, dẫu phía Tây chưa bị xâm lấn nhưng các học trò của học viện đang gấp rút lên đường để chiến đấu.

- Tại sao chúng ta lại phải ra chiến trường?

Thiếu niên hỏi đầy ngây thơ, cậu giương đôi mắt nhìn anh em sinh đôi của mình để tìm câu trả lời. Đáp lời cậu lại là một chàng trai xa lạ.

- Vì học viện chúng ta là nơi đào tạo các nhân tài cho toàn thế giới. Từ Đông sang Tây và từ Nam lên Bắc. Chúng ta có những vị giảng viên từng chiến đấu chống lại Chúa tể ngày trước và có các thiên tài trên mọi lĩnh vực xuất thân từ đây.

- Nhưng tôi hỏi tại sao "chúng ta" cơ?

- Vì ngoài chúng ta ra thì còn ai? Bất kì ai miễn có thể đánh được điều sẽ ra tiền tuyến cả.

Rồi cả hai rơi vào im lặng. Cậu thiếu niên mang đôi mắt đỏ hồng lại cất tiếng, lần này là để làm quen.

- Tôi là Albus và anh trai tôi - Ban.

Cậu nói đồng thời chỉ tay về phía người anh trai tóc trắng của mình.

- Hai người thật giống nhau. Tính cách thì lại trái ngược. (Bắt tay) Tôi tên là Roy, nếu không có vụ này thì năm sau tôi tốt nghiệp.

Albus tỏ vẻ bất ngờ rồi nhanh chóng chuyển sang tò mò.

- (A) Nếu không có chuyện này thì sang năm anh định làm gì?

- (R) Tôi chưa biết. Tôi nhận ra bản thân không hứng thú với chuyên ngành của mình. (Gãi đầu) Tận năm nay tôi mới biết mình không hợp với lựa chọn đã định.

- (A) Vậy?

- (R) Ừ thì chắc tôi sẽ lựa một hướng đi khác, gì đó mà người ta có thể đào tạo tôi lại từ đầu chẳng hạn. Còn hai người?

- (A) Ừm...Cha mẹ chúng em đã không còn nên có hay không có chiến tranh thì chúng em vẫn sẽ gặp người nhận nuôi mới. Ban nói rằng sau trận chiến thì chúng em sẽ sống hạnh phúc với gia đình mới.

Roy liếc sang nhìn Ban, trông cậu ta như sẵn sàng lên tiếng nếu anh phá tan giấc mộng của Albus. Anh nhúng vai, nếu họ sống sót được thì chuyện sau này không cần phải nghĩ nhiều. 

- (R) Chúng ta trú tại dinh thự này trong bao lâu rồi?

- (A) Cũng 1 tuần hơn.

- (R) Vậy là sắp phải lên đường nữa rồi. Thầy Mond bảo chúng ta cần tụ họp với các nhóm khác để chuẩn bị cho trận đánh lớn.

- (A) Các nhóm khác?

- (R) Ngoài nhóm chúng ta còn nhiều nhóm khác từ các vùng đất trên khắp thế giới. Dù khác địa điểm nhưng mục tiêu chỉ có hai: giết bất kỳ kẻ thù nào cản đường và tụ họp ở phía Bắc.

- (A) Ở đó lạnh lắm phải không? Trong sách nói đó là một nơi chẳng ai sinh sống.

- (R) Có chứ, vài tộc người thiểu số sống ở đó. Phần này thì sách năm cuối mới đề cập tới nên cậu không biết cũng dễ hiểu.

Albus gật gù, nhìn anh trai biết tuốt của mình để xác nhận thông tin rồi lại tiếp.

- (A) Anh có nghĩ chúng ta sẽ sống cho tới trận chiến cuối không?

- (R) Tôi chẳng thể nói trước được gì cả. Từ lúc bắt đầu hành trình chúng ta chưa phải đánh trận nào nhưng sắp tới e là có đấy. (Bật cười) Chỉ mong có thể cầm cự được tới lúc diện kiến vị Chúa tể kia.

- (A) Em và Ban là nửa quả cam của nhau nên nếu một trong hai chết, người còn lại sẽ tự vẫn.

Roy không tỏ gì là bất ngờ. Không phải lần đầu anh gặp trường hợp là ruột thịt, hiển nhiên cũng chỉ ở mức anh chị em là cùng. Vài người sinh ra sẽ có ký hiệu trên người, họ sẽ tìm nửa còn lại của mình và khi đã gặp rồi thì sinh mệnh hai người đó sẽ là một. Hai nửa quả cam sẽ chia sẻ mọi thứ từ gia đình đến chuyện sống chết. Hiển nhiên chuyện quả cam không nhất thiết phải là tình yêu, có thể là bạn bè, anh chị em lẫn thầy trò.

- (R) Nếu nửa kia mất thì tại sao người còn lại không trả thù mà lại muốn theo người kia chứ?

Roy thì thầm khi đang ngước nhìn bầu trời đêm, từ chỗ ban công này mà phóng tầm mắt nhìn quả thật vô cùng tuyệt vời. Cả ba người im lặng rất lâu, mãi tới giờ ngủ mới chào nhau mà về phòng. Roy không trở về chỗ của mình, anh đi lên tầng cao nhất để tìm đến căn phòng duy nhất trên này - một nơi từng dùng cho thiên văn học.

- Thầy Mond! Thầy có ở đó không?

Roy gõ cửa, lắng nghe tiếng lạch cạch như ai đó đang từ từ di chuyển, chờ đợi. Thầy cố vấn Mond là anh hùng trong trận chiến lúc trước với Chúa tể, là người giam giữ hắn trong giấc ngủ và là một trong số những người sáng lập nên học viện phía Tây. Cánh cửa gỗ bật mở, phía sau là căn phòng rộng lớn vương vãi giấy tờ cùng các kính quan sát, trong góc phòng là chiếc giường tạm bợ và góc khác thì chất đống những thứ linh tinh. Người mà Roy cần gặp đang chăm chú đọc một quyển sách, tâm trạng nhàn nhã như thể ngoài kia chẳng có cuộc chiến nào.

- Thầy không lo lắng gì sao?

Roy hỏi khi đã vào phòng. Anh tìm bừa một chỗ trên sàn nhà rồi ngồi xuống.

- (M) Em có lo sợ khi gặp một người bạn cũ không, Roy? (Hạ sách xuống) Thầy đoán em không lo sợ trận chiến, em lo sợ điều sẽ xảy ra sau trận chiến đúng chứ?

- (R) Em biết mình sẽ sống, em biết chắc chắn như vậy vì em là một chiến binh. Nhưng sau chiến tranh thì chẳng ai cần binh sĩ cả, mà em không hứng thú với việc gia nhập quân đội.

- (M) Em đang mông lung cho tương lai phải không?

- (R) Cuộc chiến này chỉ trì hoãn nỗi sợ ấy thôi. Em lo lắng mình không thể tốt nghiệp được đúng hạn. 

- (M) Hiện tại em đã năm cuối nên cần tìm một chỗ để thực tập đúng chứ? Nhưng em lại không còn nhiệt huyết với ngành của chúng ta. (Thở dài) Cũng không lạ gì? Ít ai kiên trì tới khi tốt nghiệp ở con đường này cả.

- (R) Vấn đề là em nhận ra mình không phù hợp ngay năm cuối này. À thì em cũng lung lay từ lâu rồi, chỉ là giờ nó mới mãnh liệt như thế.

- (M) Nếu em biết sớm hơn 1-2 năm thì sao hả Roy? Em sẽ bỏ ngành được chứ? Hay sẽ đau khổ mà chờ đợi lâu thật lâu đến khi tốt nghiệp?

Người thầy giáo già đứng dậy rồi ngồi cạnh Roy.

- (M) Em chỉ còn phải kiên nhẫn một chút nữa thôi. Rồi em sẽ tốt nghiệp và đi tìm con đường của mình. Thầy nghĩ em may mắn khi mất lửa vào năm cuối, ít nhất em không còn phải chờ lâu.

- (R) (lắc đầu) Em không chắc sẽ tốt nghiệp được! Em còn không tìm được nơi để thực tập nữa. Sẽ chẳng có nơi nào chịu nhận một đứa như em.

- (M) em nghĩ một nơi lý tưởng cho em sẽ như thế nào?

- (R) Nơi đó nên gần với chỗ em sống vì tiền thuê nhà rồi ăn uống thật quá sức với kẻ thất nghiệp như em. Em mong họ sẽ...ờm...phớt lờ em...

Mond bật cười trước lời nói ấy.

- (M) có phải vì em nghĩ mình kém hơn những bạn bè đồng trang lứa nên mới mong chỗ thực tập sẽ dễ dàng để em thuận lợi tốt nghiệp đúng chứ?

- (R) Vâng! Xung quanh em toàn những nhân tài, so với họ em chẳng khác gì đom đóm với bóng đèn điện. Em biết khả năng của mình, nó có lẽ chỉ ở mức gần cơ bản và chẳng đời nào em vượt qua vòng phỏng vấn...

Roy không ngừng nói như mất trí, như thể chuyện thực tập là điều gì đó xa tầm với. Vị cố vấn nghe một lúc thì ngăn học trò mình lại, kiên nhẫn trấn an.

- Mọi chuyện không tồi tệ đến thế đâu. Em đã vượt qua hàng sa số môn học với kết quả trung bình khá, chứng tỏ em không phải vô dụng. Chuyện địa điểm thì khoan đề cập, riêng năng lực thì sẽ không sao đâu.

Roy im lặng, không rõ sẽ buông bỏ lo âu hay vẫn cố chấp với suy nghĩ tiêu cực.


- (M) Em đến gặp thầy chắc không chỉ về chuyện thực tập đúng chứ?

- (R) Em có vài thắc mắc về trận chiến...à không...về Chúa tể.

- (M) Nói đi.

- (R) Như chúng ta đều biết thì hắn đã từng là ánh mặt trời được mọi người ngưỡng mộ, hắn có tất cả và là người mạnh nhất thế giới.

- (M) Phải.

- (R) Rồi hắn sa ngã và muốn phá hủy mọi thứ. Trận chiến năm đó chỉ có thầy và hắn đối mặt với nhau tại phía Tây để chấm dứt mọi chuyện.

- (M) Em đang đọc tóm tắt của câu chuyện đó, Roy.

- (R) Tại sao hắn lại sa ngã? Tại sao lại muốn phá hủy thế giới? Và tại sao chỉ có phía Tây là không bị phá trong trận chiến lần này?

Mond im lặng, những câu hỏi ấy sẽ không có giảng viên nào hay bất kỳ ai trả lời được trừ thầy. 

- (M) Nếu thầy nói là mình không biết thì sao?

- (R) Thầy biết! Vì hai người là nửa quả cam của nhau.

Lời này lập tức khiến Mond giật mình mà lùi về sau, thầy hít một hơi thật sâu rồi mới bình tĩnh hỏi.

- Vì sao em biết? Thầy không có ký hiệu trên người và cũng không có liên kết gì với người đó cả. Lúc người đó say ngủ thì thầy vẫn bình thường không hề có dấu hiệu bị phong ấn.

Roy nhìn chăm chăm người trước mặt một lúc, đôi mắt đen của anh chậm trãi chuyển màu thành hổ phách. Cả quá trình Roy bình thản đến vi diệu còn mặt của Mond thì tái dần đi.

- (M) Em là một thợ săn!

- (R) Tổ tiên của em là thợ săn nhưng cha mẹ em không bước theo con đường đó nữa. Nhưng dòng máu của họ vẫn di truyền sang em. (Tiến tới gần Mond) Không cần phải thấy ký hiệu em cũng nhìn ra liên kết của mọi người.

- (M) Em đã biết ngay từ đầu rồi sao?

- (R)(lắc đầu) Sợi dây của thầy mờ lắm, lại không nối với bất kỳ ai cả. Phải tới khi đến dinh thự này em mới nhận ra nó hướng về phía của Chúa tể. Nói cách khác ngoài nhìn ra mối quan hệ của hai người thì em còn tìm được người kia thông qua người còn lại.

Mond bật cười nhưng sắc mặt thầy lại không vui chút nào.

- Roy à, nếu đang ở thời kỳ đỉnh cao của thợ săn thì em chắc chắn sẽ là ác mộng của những người như thầy.

Roy thu lại màu mắt đen như cũ, tiếp tục hỏi.

- Vậy câu trả lời của em, thưa thầy?

 


Người cố vấn nhìn ra ngoài bầu trời, có lẽ đang sắp xếp lại ký ức.

- (M) Tên của người kia là Sonne, bọn thầy là nửa kia của nhau. Sonne là học trò của mẹ thầy còn thầy là người học việc của dì Sonne. 

- (M) Sonne là thiên tài ở thời điểm đó và đến cả bây giờ vẫn là bất bại. Người đó ban đầu không thích thầy vì cả hai quá chênh lệch để xứng với nhau.

- (R) Vì sao ông ta lại sa ngã?

- (M) Một phần vì Sonne chán cảm giác bất bại, người đó giỏi mọi thứ nên không còn hứng thú với thứ gì trên đời này hết. Một phần nữa là vì định kiến người ta áp đặt cho bọn thầy. Ừ thì Sonne hay chê thầy nhưng người đó không công khai và càng không thích người khác đánh giá về thầy.

- (R) Định kiến gì cơ?

- (M) Rằng sức mạnh thầy có là từ Sonne, rằng thầy chỉ có thể làm trợ thủ cho người đó. (Mỉm cười) Và họ cho rằng thầy sẽ là điểm yếu của Sonne bởi liên kết của cả hai. (Cười khúc khích) À, họ từng đồn là thầy có thể sẽ đối đầu với Sonne, cái này đúng nhưng điều họ đồn lại là thầy làm ác nhân còn Sonne làm anh hùng.

- (R) Cũng dễ hiểu. Người ta luôn cho rằng ánh sáng là thiện còn bóng tối là ác.

- (M) Sonne không thích các định kiến đó nên ra tay phá hủy hết các tư liệu về những quả cam cũng như tiêu diệt bất kỳ ai biết quá rõ về những người như thầy.

- (R) Lý do sa ngã khá...

- (M) Em sẽ còn bất ngờ hơn khi biết rằng ngay khi nhận ra thế gian không ai đánh bại mình thì Sonne đã học cách để tự sát. Nhưng bao giờ mặt trời còn soi sáng thì Sonne sẽ không thể chết.

- (R) Nên ông ta nhờ thầy sao? Ông ta muốn giết thầy để bản thân cũng chết theo? (Lắc đầu) Không, liên kết chỉ khiến cặp đôi muốn chết cùng nhau chứ không giết họ.

- (M) Như em nói thì liên kết giữa bọn thầy khá mỏng manh. Thầy và Sonne là trường hợp hiếm hoi không dính vận mệnh của đối phương cho mình và ngược lại.

- (R)(ngạc nhiên) Tức là hai người không muốn cùng sống chết với nhau hay thậm chí là có cùng tư tưởng giống nhau?

- (M) Bọn thầy như những người bình thường khác lại không như những người bình thường khác. Bọn thầy hiểu đối phương nghĩ gì hoặc muốn gì nhưng có thể lựa chọn có hay không thỏa mãn người còn lại.

- (R) Chúa tể bảo thầy kết liễu ông ta? Nhưng ông ta bất tử mà!

- (M) Thầy đã hứa sẽ giúp Sonne nhưng thời điểm đó thầy không đủ khả năng nên cả hai bàn nhau sẽ cho Sonne ngủ một giấc trong lúc thầy đi tìm. (thở dài) Nhưng bọn thuộc hạ của Sonne đã đánh thức người đó.

- (R) Sao không ai biết về chuyện này vậy thầy?

- (M) Nửa quả cam không thể kêu người khác giết nửa kia của mình. Dù Sonne muốn chết thì thầy vẫn không thể để người khác biết được.

- (R) Vậy ông ta tàn phá mọi thứ là vì bị đánh thức?

- (M) Phải. Nhưng rồi Sonne nhận được lời tiên tri cộng với việc thầy tìm ra đáp án nên người đó mới dừng lại. Hiện tại chỉ có đám thuộc hạ là quấy phá còn Sonne chỉ muốn lên phía Bắc thôi.

- (R) Nếu ông ta biết thầy có đáp án sao không tìm thầy?

- (M) Sonne không mong thầy sẽ làm điều đó. Việc tàn nhẫn nhất chính là ai đó giết nửa kia của mình. Thế nên Sonne đã chừa phía Tây ra cũng như chỉ chăm chăm thực hiện lời tiên tri nơi phía Bắc.

Roy còn muốn hỏi nữa nhưng cố vấn của anh đã ra hiệu cho anh dừng lại. Thầy kéo anh đứng dậy rồi đẩy anh ra khỏi phòng.

- Chuyện này chấm dứt ở đây thôi! Ngày mai chúng ta sẽ lên đường nên em hãy nghỉ ngơi đi.

Nói rồi thầy đóng sập cửa lại.

Còn tiếp...

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...