Thứ Hai, 27 tháng 4, 2020

GIẤC MƠ SỐ 13

VÙNG ĐẤT THỜI GIAN

    Tôi mơ thấy gia đình mình bị chuyển đến một căn nhà màu lam với kết cấu rườm rà. Căn nhà tọa lạc tại vị trí hẻo lánh của ngôi làng nghèo nàn đến cùng cực. Trong một lần chơi trốn tìm, tôi tìm ra cây cầu thang gắn chặt vào lan can ban công, bên dưới nó chỉ có bãi đất trống - kì lạ ở chỗ ban đầu chẳng ai trong nhà biết tới nó. Hỏi thăm xung quanh, mọi người không dám tiết lộ nơi đó là gì, họ nghiêm cấm người khác bước chân vào. Vì lí do ngớ ngẩn nào đấy, có lẽ do tò mò, tôi đột nhập vào nơi cấm kị kia. Ban đầu chẳng có gì ở đấy cả, đi mãi đi mãi cuối cùng cũng thấy le lói ánh sáng từ tòa nhà trông như ngôi trường làng cũ kĩ. Lẻn ngẫu nhiên vào một lớp, các học sinh tại đây khá hốt hoảng khi thấy kẻ mới đến, họ thúc giục tôi hãy trốn nhanh đi đồng thời chừa ngăn trống dưới gầm bàn để chạy vào. Chuông reo lên, đã đến giờ vào lớp, mọi người bỗng trở nên tái xanh cả mặt, đồng loạt nhìn về phía cửa ra vào. Tại đấy xuất hiện bóng đen to lớn kì dị, nhìn kĩ, là một con quái vật hình người cao 2m với làn da xanh lá cùng khuôn mặt đầy đáng sợ. Bà ta bước vào lớp, nhìn bao quát xung quanh rồi từ từ di chuyển về phía nơi tôi đang trốn.
- Đang làm gì thế?
    Nữ quái vật hỏi, đôi mắt nhìn chòng chọc như sẽ xé xác đứa khả nghi dưới gầm bàn ngay lập tức. Tất cả mọi người đều đau tim, trong lòng hẳn họ đang cầu nguyện cho tôi. Lấy hết dũng khí, tôi đáp.
- Em…em nhặt bút thôi ạ!
- (Nhíu mày) Vậy nhặt nhanh đi rồi ngồi vào chỗ!
   Bà ta không nghi ngờ gì cả, quay lưng đi lên bục giảng. Những người bạn xung quanh nhẹ nhàng thở phào, di chuyển để chừa chỗ trống cho “học sinh mới”. Thế là bất đắc dĩ tôi phải trở thành học sinh của lớp học dị thường này. Nhìn lên bảng, đầu óc trở nên choáng váng đến vi diệu, gì thế này, bà ta viết cái gì ấy nhỉ? Nguyên tấm bảng đen chi chít những con số, biểu đồ toán học thuộc cấp độ đại học. Kế bên, mọi người đang cắm cúi làm bài với khí thế ngút trời. Sau một hồi vật vã, cuối cùng cũng giải được mớ rắc rối kia. Bất ngờ chuông hết tiết vang lên, giáo viên bốc hơi đi mất.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bỏ trống, bóng đá, cái ghế, chất tẩy trắng

   Ra chơi, chúng tôi ùa ra sân trường, tìm một góc trống ngồi trò chuyện. Cô bạn ngồi cạnh tôi kể.
- Tất cả mọi người đều là những đứa trẻ do tò mò nên lạc vào đây. Chúng tôi sinh hoạt và học tập y như mọi học sinh bình thường, chỉ là mỗi ngày đều lập đi lặp lại những hoạt động này.
- Tại sao không ai trong mọi người trốn đi? Có lối vào thì sẽ có lối ra đúng không?
   Cô ấy gật đầu, chỉ về một hướng xa xăm. Theo đường chỉ, ngay rìa của khuôn viên trường hiện lên cái cổng hình ovan đủ màu đầy mờ ảo.
- Đó là lối ra?
   Tôi hỏi, toan đi tới đó. Cô bạn lập tức níu lấy vạt áo tôi, nhìn sang căn nhà nơi ở của giáo viên. Trong đó thấp thoáng khoảng 4 giáo viên đang đi lại, tất cả đều là quái vật với đủ hình dạng kì cục.
- Nếu trốn thì sẽ bị giết đấy!
   Cô ấy nói, giọng nhỏ đi nghe như thì thào. Tôi thở dài, nhìn quang cảnh xung quanh rồi nảy lên ý tưởng táo bạo. Một vụ hỗn loạn được tạo ra, khiến bọn học sinh chạy toán loạn và đám giáo viên sẽ phải xử lý việc này, nhân lúc đó tôi sẽ đào tẩu. Mọi thứ diễn ra đúng với kế hoạch, cánh cổng giờ ở ngay trước mặt, cạnh nó là cô bạn cũ hồi cấp 2 đang chìa tay ra giúp đỡ. Vì lí do nào đó tôi lại do dự, nghĩ lại thì thật tức, lúc quan trọng nhất lại không dám đánh cược. Kết quả người bạn bỏ đi còn tôi thì tiếc nuối. Chỉ một bước thôi là về nhà rồi vậy mà…
- Bắt được rồi nhé!
   Chủ nhiệm lớp học, bà quái vật lúc nãy đã tóm được kẻ phá phách. Thật bất ngờ, bà ấy đá tôi vào cổng, chính xác thì đuổi khỏi khu vực trường. Tôi ngơ ngác, tim như vỡ ra tới nơi.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bong bóng, bong bóng xà phòng, Đầy màu sắc, hình cầu

   Trở về con đường hướng tới nhà mình, tôi ngơ ngác trước cảnh tượng đang nhìn. Đây là đâu? Lúc mới chuyển tới thì nơi đây vô cùng hoang vu nhưng giờ đã trở thành đô thị nhộn nhịp. Tại một căn nhà từng của họ hàng tôi có dãy người ra vào náo nhiệt, nhìn kĩ thì trong số đó có các cô bà con cũ. Vội chạy đến trong vui sướng, những gì nhận được là sự xa lạ và lạnh nhạt, không một ai trong số họ nhận ra tôi hết. Chợt trong đầu lóe lên ký ức của cô bạn ở lớp học kinh dị kia.
   “Chúng tôi đã ở đây từ hàng trăm năm trước, từ khi nơi này còn là ngôi làng tuyệt đẹp. Nơi mà nhà cậu đang ở, chỗ có cầu thang dẫn đến khu vực này, thực chất là ngôi trường bỏ hoang bị nguyền rủa.”
    
Cậu trở về rồi thì hãy quên đi thế giới ngoài kia đi! Không ai biết về cậu nữa đâu! Nhìn đi! Giờ cậu đã trở thành một đứa con trai rồi đấy.
   Đang nói thì có tiếng người tới, họ vội lôi tôi xuống gầm rồi bày trí trên bàn như thể đang tiệc tùng linh đình. Sau đó thì tôi không rõ nữa, đồng hồ reo lên và tôi tỉnh giấc.


 


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2020

GIẤC MƠ SỐ 12


CHUYẾN ĐI XUYÊN KHÔNG GIAN KỲ LẠ

  
    Giấc mơ bắt đầu bằng hình ảnh tôi đang trò chuyện cùng người bạn hàng xóm cũ. Mọi thứ vẫn bình thường cho tới khi sau lưng vang lên tiếng còi ầm ĩ, cuối xóm xuất hiện đoàn tàu hỏa từ đâu xông ra và tông bể bức tường màu xanh xui xẻo nằm trên đường đi của nó. Sau đấy lại thêm chiếc xe lửa nhỏ chạy về phía nhà bạn tôi, tông một lỗ nhỏ trên tường nhà nó. Không biết cái xe quẹo đường nào mà biến lớn rồi phá nát nhà kế bên xong trở về dạng trung bình, xử lý luôn nhà tôi.

Ảnh lưu trữ miễn phí về cỏ, công cộng, cực hữu ích, đầu máy điện

    Không gian trở nên nhiễu loạn, bên tai văng vẳng tiếng nói của ai về chủ đề khoa học gì đó. Khi quan cảnh đã rõ nét lại, tôi nhận ra mình đang ở trong một cái hang động đầy rêu cùng đá vụn, có vô số lối đi dẫn ra hàng trăm con đường như mê cung. Qua quan sát, trên người tôi giờ mặc bộ trang phục tiền sử bằng da thú màu nâu cũ kĩ. Tại đây, bên cạnh xuất hiện thêm 3 người bạn, 2 nam 1 nữ, thề là trông họ rất quen thuộc, đặc biệt ở cô gái kia, thế nhưng không tài nào tôi nhớ được họ, dù khuôn mặt hay chỉ đơn giản cái tên. Họ nắm lấy tay con người đang ngơ ngác, lôi thô bạo ra ngoài cửa hang, hốt hoảng như bị ai đuổi theo. Tại lối ra, ngay khi chúng tôi vừa tới thì một con khủng long xuất hiện, chắn cửa hang rồi thình lình lao tới để xé xác con mồi trước mặt. Cả đám phải nằm rạp xuống giả chết, trong đó có tên con trai gần lối ra đang phì phò thở, phả hơi nóng rực lên người phía trước. Xui xẻo thay tôi chính là cái người chịu trận kia, suốt quá trình chờ con quái thú bỏ đi tôi phải vật vã dữ lắm để không ngóc đầu dậy hay vùng khỏi khí nóng từ tên phía sau. Chờ đợi khá lâu, cuối cùng con thú kia cũng chịu bỏ đi, nằm bẹp ngoài miệng hang ngủ. Thế là cả bọn đành đi sâu hơn vào hang, tại một cái hốc nhỏ, chúng tôi gặp anh sinh viên đang ngồi bấm máy tính với nét mặt vô cùng căng thẳng. Tôi ghé mắt vào màn hình, trên đó loạn xạ những con số, chữ cái với hàng tá hình vẽ rối mắt. Anh ta nhìn bọn tôi bằng cặp mắt hờ hững, lôi từ túi áo ra một tờ giấy nhàu nhĩ bảo đấy là cách thoát khỏi đây. Nội dung mảnh giấy nhìn như sơ đồ của môn Sinh học về thứ gì đó không rõ. Tôi tách nhóm, tự mình đi tìm đáp án rồi nhanh chóng nhận ra thứ trên tay là sơ đồ hang động. Đi theo chỉ dẫn với niềm tin bất diệt, cuối cùng cũng thoát khỏi nơi tối tăm đó. Vấn đề ở chỗ tôi lao xuống thác nước trắng xóa và chìm nghỉm xuống đáy con sông.

Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng, ánh sáng ban ngày, biển, biển sâu

    Khi ngẩng mặt lên, khung cảnh xung quanh tôi đã thay đổi. Hiện tại khung cảnh là một nhà sàn Tây Nguyên vô cùng đẹp, nơi tôi suýt chết ngạt hóa ra chỉ là thau nước cơm trắng đục. Bên cạnh có ông bác nào đó hiền lành cùng cô gái trong hang động kia, chúng tôi ngồi với nhau dưới hiên nhà, ngắm cơn mưa đẹp long lanh như trong tranh. Lát sau cô bạn bỗng biến mất từ lúc nào không rõ. Bỗng nhiên tôi có cảm giác tiếc nuối như tận thế tới nơi, bác trai thấy thế liền an ủi con người u sầu bên cạnh. Không rõ ông ấy đã nói gì nhưng ngay sau đó tôi liền bừng lên suy nghĩ:”Không sao, mọi chuyện sẽ qua thôi. Mình có thể làm được!”. Khung cảnh trở nên yên bình dần cho tới khi bị phá vỡ bởi thứ sắp xuất hiện - một chiếc trực thăng với sứ mệnh giải cứu chúng tôi. Có lẽ bởi đây là đảo hoang và chúng tôi đang tránh nạn tại đây, một người nói với tôi rằng thế giới đã được cứu. Tôi chẳng hiểu gì cả.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bay, cánh quạt, chopper, chuyến bay


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2020

GIẤC MƠ SỐ 11

     TÌNH BẠN GIỮA HAI KẺ THÙ

    Địa điểm mà mọi thứ diễn ra là tại giữa biển khơi bao la vào ban đêm, không gian rộng lớn đến mức chẳng thấy điểm dừng nào và ta không là gì cả, có chăng chỉ bằng một hạt cát so với xung quanh. Khác với những lần trước, trong giấc mơ này bạn sẽ chẳng thấy tôi xuất hiện dù là một phân cảnh nhỏ.
    "Đùng..." Tiếng nổ vang lên đầy chát chúa, giữa biển khơi xanh thẳm nổi bật lên cô gái trong trang phục chiến binh mạnh mẽ. Cô ấy đang chiến đấu với một thế lực tà ác nào đó, vũ khí của cô chỉ vỏn vẹn bộ giáp chiến binh, dây thừng cùng thanh gươm sáng chói. Bên phe địch thì ngược lại, đông đúc không biết bao nhiêu người, tất cả đều che mặt và trang bị vũ khí tân tiến. Giúp sức cho nữ chiến binh là chàng trai tóc vàng đang điều khiển chiến thuyền, vừa giúp đồng đội di chuyển vừa tấn công kẻ thù bằng tất cả súng ống trên tàu. Trận chiến rất khốc liệt, cả một vùng biển như gặp phải bão tố, đạn bay tứ phía từ trên trời, dưới đất, thậm chí là dưới biển, những con tàu thì liên tục chìm xuống trong tình trạng tan rã, giọng nói không thể phân biệt được của ai vang lên ầm ĩ. Dần dần mọi thứ trở nên gay go, cô gái của chúng ta bị thương không ít, có lẽ sắp gục xuống trong chốc lát nữa thôi. Phe phản diện cũng không khá hơn, số lượng của chúng giảm chỉ còn 1/3, thiệt hại về sức người lẫn sức của là quá lớn để tiếp tục cuộc chiến này. Cuối cùng, hai bên thỏa thuận sẽ đồng loạt rút lui, chờ ngày tái đấu. Thuyền của chàng trai cứ trôi dạt đi, không ai điều khiển bởi cả hai người đều đã kiệt sức rồi.


grayscale photo of people walking near building


    Một thời gian sau sự kiện chấn động ấy, giữa biển cách chiến trường kia không xa là trạm canh gác nhỏ bé. Nó rất cao, dường như chẳng thấy đỉnh, được cấu thành bởi nhiều tầng khác nhau với những chức năng riêng biệt. Tại tầng thấp nhất là nhà của cặp vợ chồng người gác, họ ở đây từ lúc nào không ai rõ, có lẽ từ lúc thế giới bắt đầu cho tới tận cùng vũ trụ. Như mọi đêm, cả hai ngồi lại để kể cho nhau một ngày của mình, không gian rất yên tĩnh, lúc nào cũng thế, chỉ có họ và sóng biển ầm ầm. Nhưng hôm nay sự bình yên đã bị phá vỡ, cánh cửa gỗ của ngôi nhà mở tung, một chàng trai ở đó, lạnh cóng và ướt sũng. Anh ta chỉ kịp thốt lên vài từ đứt đoạn rồi ngã ập xuống, bất tỉnh.

body of water during daytime

    Sau chừng mấy giờ đồng hồ khôi phục thể trạng, cuối cùng chàng trai có thể cử động bình thường.
- Tôi tên Erik, là người đồng hành cùng nữ chiến binh trong trận thủy chiến lần trước.
   Anh tự giới thiệu về mình rồi tường thuật lại tất cả mọi chuyện cho hai vị ân nhân. Sau quyết định rút lui, cả anh và cô gái đều kiệt sức tới mức ngất đi, chiếc thuyền cứ trôi dạt vô phương hướng, không rõ đã có chuyện gì xảy ra trong lúc đó. Khi anh tỉnh dậy đã thấy bạn mình mất tích, nơi mà đáng ra cô ấy phải nằm lại có một mảnh giấy ghi địa điểm hẹn gặp, có lẽ của cô hoặc từ bọn bắt cóc. Thế là Erik lái tàu đi đến điểm hẹn, xui xẻo thay cơn sóng lớn đã quật ngã thuyền và nhấn chìm nó giữa đại dương. Thời điểm sắp buông xuôi, tình cờ ánh đèn từ trạm gác hắt ra, đem hy vọng đến cho con người khốn cùng kia. 
- Tôi phải đi! 
    Anh nói trong lúc soạn lại đồ đạc.
- Cô ấy đang chờ tôi! (Nhìn người chồng) Và tôi hứa sẽ trở lại để báo đáp hai vị, (thì thầm) nếu tôi còn sống để trở về.
    Người vợ lo lắng lên, bà hỏi.
- Nhưng cậu muốn đi đâu? Đây là giữa biển đó! Cậu đâu có phương tiện để đi.
   Erik khựng người lại, im lặng suy nghĩ gì đó rất lâu. Đến lượt người chồng lên tiếng.
- Vậy họ hẹn cậu ở đâu?
- Nơi nào đó tên HANOI.
- Việt Nam! Từ đây đến đó rất rất xa, cho dù cậu có chèo thuyền cũng mất mấy tháng lận!
   Anh ôm đầu chán nản, miệng lẩm bẩm hỏi bản thân phải làm sao. Chợt người vợ reo lên.
- A! Tôi có cách! (Nhìn chồng) Chúng ta nhờ ông ấy đi! (Chỉ lên trên) Ông ta giúp được đấy!
- Ai? Ai cơ? Làm ơn cho tôi biết được không? 
   Hai vợ chồng nhìn nhau, người chồng ngồi xuống thở dài còn vợ thì khoác áo, chuẩn bị ra ngoài.
- Theo tôi nào, Erik!

Ảnh lưu trữ miễn phí về biển, cận cảnh, chất lỏng, chuyển động

    Cả hai leo lên từng nắc thang sắt rỉ sét, mỗi bước đi vang lên tiếng cót két như thể sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào. Không có thanh bảo hộ, bao quanh họ chỉ có những gió và sóng thay phiên nhau quật ngã những con người bé nhỏ. Càng lên cao nhiệt độ càng giảm, không khí cũng ngày một đặc hơn. Khi lên tới đỉnh, cả hai người đều ướt đẫm mồ hôi, run lên vì lạnh và gần như ngất tới nơi bởi lượng oxi ít ỏi. Hiện tại Erik đang trên độ cao mấy nghìn mét so với mực nước biển là tầng cao nhất của trạm canh gác, cũng là nơi ở của người đàn ông sắp xuất hiện.
- Cậu ở đây nhé! Tôi xuống trước, ở đây khó chịu quá! (Vỗ vai chàng trai) Đừng lo, ông ấy rất tốt bụng, chỉ là hơi lập dị một tí!
   Người vợ nói, rời khỏi nhanh hết mức có thể, trước khi anh kịp ú ớ ngăn cản. Chỉ còn lại một mình, Erik nhìn xung quanh với cảm giác cô đơn đến cùng cực, ai có thể ở được trên đây nhỉ? Phía trước, giữa tầng này nổi bật một cỗ máy bằng kim loại trông như cần cẩu đang để ở chế độ hoạt động, thiết kế này khá quen thuộc, dường như anh đã thấy ở đâu rồi thì phải?
- Cậu thích chứ, anh bạn?
   Giọng nói vang lên ngay trong cabin máy, đầy bất ngờ khiến Erik lùi lại và hụt chân rơi xuống dưới. Lập tức từ trong cabin xuất hiện sợi dây cáp quấn lấy anh, kéo ngược lại. Nằm bẹp dưới sàn lạnh băng, Erik mở to mắt nhìn con người đứng trước mặt mình. Đó là gã đàn ông cao tầm 1m6, thân hình tròn trĩnh, một mắt đã bị che bởi tấm vải đen. Điều khiến anh hoảng hốt chính là thân phận của ông ta - một trong những kẻ thù đáng sợ trong trận chiến lúc trước. Ông chìa tay ra đỡ lấy anh, nở nụ cười kì dị.
- Không sao chứ? Bị tôi dọa thành ngốc rồi à?
   Anh đứng thẳng dậy, mắt chăm chăm nhìn kẻ thù.
- Ông không nhớ tôi sao? Erik đây! Chúng ta đã gặp nhau một lần rồi mà!
- (Vui sướng) Cậu...cậu biết tôi sao? Tôi không nhớ mình là ai cả? Chị nhà dưới nói tôi bị trôi dạt trên mảnh gỗ, (Chỉ vào đầu) đầu bị đập và mất sạch ký ức!
   Mặc cho ông nói gì, Erik vẫn bảo toàn sự im lặng, anh không biết phải xử lý tình huống này như thế nào hết. Liệu ông ta có đáng tin? Anh biết rõ khả năng của người này, nhà bác học kiệt xuất có thể chế tạo bất cứ thứ gì chỉ từ đống phế liệu, tiếc rằng người này đi sai đường và quay lưng với sự đúng đắn.
- Erik!
- A! Hả?
- Cậu sao lại ngẩn người ra thế?
- Không! Không có gì cả! Tôi chỉ...
- Cậu biết tôi mà đúng không? Có thể nói cho tôi biết với!
- Ông...ông là một nhà khoa học nổi tiếng của Đức. Hai chúng ta (Ngập ngừng) có mối quan hệ khá mật thiết.
  "Mối quan hệ giữa hai kẻ tử thù!" - Anh nghĩ.
   Ông nhìn Erik bằng con mắt duy nhất, không rõ đang nghĩ gì. Hồi sau thì ông mỉm cười, vui vẻ trò chuyện cùng anh. Hai người họ dần trở nên thân thiết đến bất ngờ, người đàn ông hứa sẽ làm cho anh con thuyền chạy nhanh nhất từng có chỉ cần trong lúc chờ anh phải làm bạn trò chuyện với ổng. Erik kể cho đối phương nghe rất nhiều thứ về tuổi trẻ, mối tình đầu, ước mơ cùng nhiều chuyện khác nhưng tuyệt nhiên không đá động gì tới chiến trận lúc trước.
- Kể cho ông nghe nhé! ( Anh nói ) Tôi cũng có một phòng thí nghiệm hoành tráng ở đất liền đấy! Bao giờ xong công việc và trở lại đây tôi sẽ dẫn ông đi xem nó!
   Anh tự nghĩ "Khi ấy trận chiến đã kết thúc rồi còn gì!". Nghe xong lời anh, ông lập tức hào hứng bắt anh hứa phải quay lại càng sớm càng tốt. Bỗng Erik bị kéo đi tới mép tầng...



Ảnh lưu trữ miễn phí về kim loại, máy móc, mộc mạc, rỉ sét

   Vị bác học nắm lấy vai chàng trai, đẩy anh tới gần mép tử thần rồi chỉ về phía sương mù phía trước. 
- Erik, cậu muốn xem đài quan sát thiên văn của tôi không? Nó ở đằng kia kìa, ngay giữa làn sương trắng ấy!
   Anh căng mắt ra nhìn trong vô vọng, chẳng thể thấy gì hết. Thế nhưng lời từ chối không thể thốt ra, lòng đại dương sẽ là nơi kế tiếp của anh nếu làm thế.
- Muốn! Dĩ nhiên tôi vô cùng vui sướng khi thấy nó!
- Vậy chúng ta đi ngay nhé!
   Ông ta nắm chặt tay đối phương, lôi tới một cây cầu cũ bằng sắt mong manh, mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng của cuộc đời. Họ băng qua đoạn đường cheo leo kia, đi mãi tưởng chừng không có đích đến, cuối cùng cũng thấy địa điểm mới. Đó là khu vực hoang vắng được chống đỡ tạm bợ bằng rất nhiều thanh kim loại, nghiêng ngã tại độ cao chót vót. Nơi đây như nghĩa trang của máy móc với hằng hà sa số các thiết bị điện tử hư hỏng nằm lăn lóc trên sàn, một số còn bắn ra tia lửa điện. Nhà bác học hào hứng chỉ cho Erik những thiết bị thiên văn tự tạo, trông không khác gì đứa trẻ đang khoe bạn nó đồ chơi. Đài thiên văn quả thực rất đẹp, qua các thiết bị có thể chiêm ngưỡng mỹ cảnh ngây ngất của vũ trụ bao la không những thế còn phóng tầm mắt đi được khắp bốn phía. Nhưng bao quanh đây chỉ có trời và biển, nào có cảnh sắc gì đặc biệt. "Hẳn ông ấy phải rất cô đơn!" - Anh nghĩ, thở dài. Lặng lẽ nhìn người đàn ông đáng thương, anh có chút đau xót. Sớm thôi ông ấy sẽ nhớ ra mọi chuyện, họ sẽ lại phải đấu với nhau trên hai chiến tuyến, một cuộc chiến chỉ cho phép sống hoặc chết. Anh mong rằng quãng thời gian ở đây, bản thân sẽ có nhiều kỉ niệm thật đáng nhớ.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bầu trời, bầu trời đầy sao, bầu trời đêm, chiêm tinh


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
   

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2020

GIẤC MƠ SỐ 10

    CÂU CHUYỆN BÍ ẨN

    Một câu chuyện với diễn biến ngược, kết thúc có trước đoạn gay cấn và rồi là mở đầu ở sau cùng. Chuyện gì trong đang diễn ra trong giấc mơ của tôi vậy nhỉ?
    Mở đầu giấc mơ tại ngôi nhà gỗ xinh xắn, tôi đang trò chuyện cùng một người đàn ông nào đó rất đỗi quen thuộc; ông ấy nhìn tôi với nụ cười trìu mến, ánh mắt như đang trấn an đối phương. Cạnh bên ông có chị phóng viên với kiểu đầu như hai miếng chanh ở hai bên, chị ta cầm micro, bộ dạng sốt sắng và liên tục nói những câu phỏng vấn với người đàn ông cạnh bên:
- Điều gì khiến ngài từ bỏ chức vị Tổng thống? Ngài thực sự chấp nhận kết quả chỉ vì cậu bé này à?
   Chị ấy còn nói rất nhiều nhưng hai chúng tôi không quan tâm. Sẵn nói luôn, lần này tôi là một chàng trai, tầm 14-15 tuổi. Người đàn ông có vẻ thấy được sự tò mò trong ánh mắt đang nhìn mình nên đã giải thích rằng ông tới đây để gặp tôi, vì thế nên đã bỏ luôn chức vị Tổng thống. Tôi gật đầu, hoang mang vô cùng. Chuyện gì đang xảy ra vậy?


Ảnh lưu trữ miễn phí về bất động sản, cabin, các cửa sổ, căn nhà

    Thời gian bỗng chốc lùi lại như tua một cuộn băng, tôi ở ngoài đường, chạy bán sống bán chết trong bộ đồng phục của ngôi trường nào đó. Sau lưng là quý bà trông khá quyền lực mặc trang phục tây âu cổ điển, bà đuổi theo người trước mặt, tay thì vung vẫy cho những thiết bị xung quanh tạo vật cản trên đường như khúc cây, hòn đá hòng cản tôi lại.
- Đứng lại! 
- Không đâu, cô phải giữ lời hứa đấy! (Tôi nói, lâu lâu lại quay ra sau nhìn) Nếu em thoát khỏi cô thì vị trí Tổng thống sẽ là của quý ngài kia đó!
- Trò đứng ngay lại cho tôi! Tôi mà bắt được trò thì đừng hòng thoát khỏi học viện dù thêm một lần nào nữa! Ông ta sẽ không bảo vệ trò mãi đâu!

Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng ban ngày, bình dị, cây, chạy

    Không rõ thắng thua thế nào nhưng khung cảnh lại thay đổi, lần này là học viện nào đó với logo y như cái trên áo tôi lúc bị rượt. Bên cạnh, ngồi trên lan can có một cậu bạn trông như bước ra từ anime (thực tế thì xung quanh tôi ai cũng thế).
- Chào bồ tèo, mới đến hả? 
- (Gật đầu)
- Chào mừng đến với học viện của chúng ta, nghe nói cô hiệu trưởng ở đây đang tranh cử Tổng thống đó! Mình muốn gặp cổ ghê!
- Ừ. (Toát mồ hôi khi nhớ về bà ta) Mình cũng vậy.
- Bồ nghĩ cổ sẽ đắc cử chứ? Trong các ứng cử viên, cô ấy là tốt nhất rồi!
- Vậy còn A thì sao? (Tôi không nhớ tên người đàn ông lúc đầu mơ, tạm gọi là A nhé!)
  Lập tức cậu ta lao tới bịt miệng tôi lại, nhìn xung quanh sợ hãi.
- Bồ điên à? Đây là đất nước B đó! (Vẫn không nhớ tên) Ở đây căm ghét A và họ sẽ giết cậu nếu cậu liên quan tới ông ta. (Ghé sát người tôi) Bộ cậu quen biết hắn hả?
- (Lắc đầu) Không, tại tò mò nên hỏi thôi, ừ, tại tò mò thôi!
    Nói rồi tôi cười gượng gạo, nhẹ nhàng chuồn đi trong khi cậu bạn thì ngơ ngác khó hiểu. Chỉ còn một mình, tôi quyết định đi tham quan phía ngoài học viện. Nơi đây trông như tòa biệt thự đầy xa hoa với những căn phòng sang trọng, mọi thứ cơ bản đều có như hồ bơi, sân tập, vườn cây... Nhắc tới vườn cây, chỉ có thể miêu tả bằng câu: "Như thiên đường đang ở trước mắt!". Khung cảnh vô cùng thơ mộng cùng lãng mạn, có hầu hết mọi loài hoa mang theo làn hương quyến rũ đến ngất ngây, cây cối được tỉa thành muôn vàn hình dáng thú vị khác nhau. Xa xa, nổi bật lên một chỗ dừng chân màu trắng đầy thơ mộng, bên trong có bộ ghế bập bênh cùng bàn trà nhỏ dễ thương, mọi thứ trông rất thân thuộc. Ánh nắng chiếu xuống vườn cây xung quanh, bình yên thật, cảm giác như đã từng tới đây trong quá khứ rồi thì phải. Lướt mắt nhìn, ở tầng trên của học viện có cô gái nào đó đang ngồi đối lưng với tôi, chăm chú đọc sách; cô ấy trông như thiên thần dấu mặt đầy bí ẩn. Thôi không ngắm cô ấy nữa, tôi tiếp tục hành trình đi ra phía sau học viện, tòa nhà này có phần lưng màu trắng, các lớp học ở mỗi tầng đều được lắp kính trong suốt nên tất cả nội thất đều hiện rõ mồn một, có vẻ không giống lớp học cho lắm. Nhìn tới cuối của tầng nào đó, tôi bật cười, có một cái nhà vệ sinh rất hài hước đang đập vào mắt tôi. Chợt bóng ai lướt qua, nhẹ nhàng tựa cơn gió, nhìn kĩ hóa ra là cô tiểu thư nhà ai đi lạc. Cô nhìn tôi, ánh mắt có gì đó là lạ rồi biến nhanh đâu mất. Tiếp tục hành trình tới các tầng của học viện, mọi thứ đều vô cùng hoàn hảo từ viên gạch đến bức tường, xa xỉ và cao cấp. Ở dãy hành lang thứ 3, tôi quen thêm được hai cô bạn khá dễ thương. Người đầu tiên tên Khánh, tóc rối xù lộn xộn còn người kia thì quá mờ nhạt trong tiềm thức của tôi. Chúng tôi đứng gần lan can, tán gẫu về đủ thứ trên đời từ ước mơ sau này đến những món ăn vặt, cô bạn mờ nhạt kia có nói sau này muốn đi Pháp, tôi thì suýt nhắc tới tên ông A. Nhìn sang gần chỗ đang đứng có một đống bánh kẹo không rõ từ đâu ra, 3 người chúng tôi nhìn nhau rồi ngấu nghiến số đồ ăn vặt đó, quả thực cảm giác khi ăn rất ngon nhưng chẳng có vị gì cả, y như ăn không khí ấy.
- Này các cậu (tôi nói) đã từng đọc Harry Potter chưa? Tập đầu nhân vật chính cũng được ăn mớ bánh kẹo như thế này nè!


Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng mặt trời, Băng ghế, bia, bia mộ

    Rồi chuông báo vào học - chuông báo thức vang lên, tôi buộc phải tỉnh dậy để bắt đầu ngày mới, tiếc thật, giá mà tôi biết được trọn vẹn câu chuyện nhỉ. Nhưng theo suy đoán, cảnh người đàn ông chắc thuộc đoạn kết và cảnh rượt đuổi chính là phần gây cấn hoặc đơn giản hơn là mở đầu.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...