VÙNG ĐẤT THỜI
GIAN
Tôi mơ thấy gia đình mình bị chuyển đến một căn nhà màu lam với kết cấu rườm rà. Căn nhà tọa lạc tại vị trí hẻo lánh của ngôi làng nghèo nàn đến cùng cực. Trong một lần chơi
trốn tìm, tôi tìm ra cây cầu thang gắn chặt vào lan can ban công, bên dưới nó chỉ có bãi đất trống - kì lạ ở chỗ ban đầu chẳng ai trong nhà biết tới nó. Hỏi thăm xung quanh, mọi người không dám tiết lộ nơi đó là gì,
họ nghiêm cấm người khác bước chân vào. Vì lí do ngớ ngẩn nào đấy, có lẽ do tò mò, tôi
đột nhập vào nơi cấm kị kia. Ban đầu chẳng có gì ở đấy cả, đi mãi đi mãi cuối
cùng cũng thấy le lói ánh sáng từ tòa nhà trông như ngôi trường làng cũ kĩ. Lẻn
ngẫu nhiên vào một lớp, các học sinh tại đây khá hốt hoảng khi thấy kẻ mới đến,
họ thúc giục tôi hãy trốn nhanh đi đồng thời chừa ngăn trống dưới gầm bàn để chạy vào. Chuông reo lên, đã đến giờ vào lớp, mọi người bỗng trở nên tái
xanh cả mặt, đồng loạt nhìn về phía cửa ra vào. Tại đấy xuất hiện bóng đen
to lớn kì dị, nhìn kĩ, là một con quái vật hình người cao 2m với làn da xanh
lá cùng khuôn mặt đầy đáng sợ. Bà ta bước vào lớp, nhìn bao quát xung quanh rồi
từ từ di chuyển về phía nơi tôi đang trốn.
- Đang
làm gì thế?
Nữ quái vật
hỏi, đôi mắt nhìn chòng chọc như sẽ xé xác đứa khả nghi dưới gầm bàn ngay lập tức. Tất cả mọi người
đều đau tim, trong lòng hẳn họ đang cầu nguyện cho tôi. Lấy hết dũng
khí, tôi đáp.
- Em…em
nhặt bút thôi ạ!
- (Nhíu
mày) Vậy nhặt nhanh đi rồi ngồi vào chỗ!
Bà ta không
nghi ngờ gì cả, quay lưng đi lên bục giảng. Những người bạn xung quanh nhẹ
nhàng thở phào, di chuyển để chừa chỗ trống cho “học sinh mới”. Thế là bất đắc
dĩ tôi phải trở thành học sinh của lớp học dị thường này. Nhìn lên bảng, đầu óc
trở nên choáng váng đến vi diệu, gì thế này, bà ta viết cái gì ấy nhỉ?
Nguyên tấm bảng đen chi chít những con số, biểu đồ toán học thuộc cấp độ đại học.
Kế bên, mọi người đang cắm cúi làm bài với khí thế ngút trời. Sau một hồi vật vã,
cuối cùng cũng giải được mớ rắc rối kia. Bất ngờ chuông hết tiết vang lên, giáo
viên bốc hơi đi mất.

Ra chơi,
chúng tôi ùa ra sân trường, tìm một góc trống ngồi trò chuyện. Cô bạn ngồi cạnh
tôi kể.
- Tất
cả mọi người đều là những đứa trẻ do tò mò nên lạc vào đây. Chúng tôi sinh
hoạt và học tập y như mọi học sinh bình thường, chỉ là mỗi ngày đều lập đi lặp
lại những hoạt động này.
- Tại
sao không ai trong mọi người trốn đi? Có lối vào thì sẽ có lối ra đúng không?
Cô ấy gật đầu,
chỉ về một hướng xa xăm. Theo đường chỉ, ngay rìa của khuôn viên trường hiện lên cái cổng hình ovan đủ màu đầy mờ ảo.
- Đó
là lối ra?
Tôi hỏi,
toan đi tới đó. Cô bạn lập tức níu lấy vạt áo tôi, nhìn sang căn nhà nơi ở
của giáo viên. Trong đó thấp thoáng khoảng 4 giáo viên đang đi lại, tất cả đều
là quái vật với đủ hình dạng kì cục.
- Nếu
trốn thì sẽ bị giết đấy!
Cô ấy nói,
giọng nhỏ đi nghe như thì thào. Tôi thở dài, nhìn quang cảnh xung quanh rồi nảy lên ý tưởng táo bạo. Một vụ hỗn loạn được tạo ra, khiến bọn học sinh chạy
toán loạn và đám giáo viên sẽ phải xử lý việc này, nhân lúc đó tôi sẽ đào tẩu.
Mọi thứ diễn ra đúng với kế hoạch, cánh cổng giờ ở ngay trước mặt, cạnh nó
là cô bạn cũ hồi cấp 2 đang chìa tay ra giúp đỡ. Vì lí do nào đó tôi lại do dự,
nghĩ lại thì thật tức, lúc quan trọng nhất lại không dám đánh cược. Kết quả người bạn bỏ đi còn tôi thì tiếc nuối. Chỉ một bước thôi là về nhà rồi vậy
mà…
- Bắt
được rồi nhé!
Chủ nhiệm lớp
học, bà quái vật lúc nãy đã tóm được kẻ phá phách. Thật bất ngờ, bà ấy đá tôi
vào cổng, chính xác thì đuổi khỏi khu vực trường. Tôi ngơ ngác, tim như vỡ
ra tới nơi.

Trở về con đường hướng tới nhà
mình, tôi ngơ ngác trước cảnh tượng đang nhìn. Đây là đâu? Lúc mới chuyển tới
thì nơi đây vô cùng hoang vu nhưng giờ đã trở thành đô thị nhộn nhịp. Tại một
căn nhà từng của họ hàng tôi có dãy người ra vào náo nhiệt, nhìn kĩ thì trong số
đó có các cô bà con cũ. Vội chạy đến trong vui sướng, những gì nhận được là
sự xa lạ và lạnh nhạt, không một ai trong số họ nhận ra tôi hết. Chợt trong đầu
lóe lên ký ức của cô bạn ở lớp học kinh dị kia.
“Chúng tôi
đã ở đây từ hàng trăm năm trước, từ khi nơi này còn là ngôi làng tuyệt đẹp. Nơi
mà nhà cậu đang ở, chỗ có cầu thang dẫn đến khu vực này, thực chất là ngôi trường
bỏ hoang bị nguyền rủa.”
- Cậu trở về rồi thì hãy quên đi thế giới ngoài kia đi! Không ai biết về cậu nữa đâu! Nhìn đi! Giờ cậu đã trở thành một đứa con trai rồi đấy.
Đang nói thì
có tiếng người tới, họ vội lôi tôi xuống gầm rồi bày trí trên bàn như thể đang
tiệc tùng linh đình. Sau đó thì tôi không rõ nữa, đồng hồ reo lên và tôi tỉnh
giấc.








