Thứ Hai, 6 tháng 10, 2025

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ

Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi nhiều ký ức rời rạc trong đầu; cổng trường tiểu học, con đường hồi cấp 2 và chúng tôi là những đứa học sinh chỉ còn vài năm là thi đại học. Mọi thứ sau đó tua nhanh một chút, bỏ qua chuyện gửi xe thì tôi tới thẳng lớp học trên lầu. Dường như năm tháng học sinh của tôi đa phần đều diễn ra trên tầng lầu. Lớp học lẫn bạn học đều mơ hồ, như các chi tiết phụ không đáng nhắc tới; duy nhất mặt thầy chủ nhiệm là tôi nhìn ra được. Thú thật tôi chưa bao giờ có chủ nhiệm là nam nhưng người đàn ông này thì trông rất quen mắt. Chúng tôi có buổi học toán khá suôn sẻ, dù tôi không chắc mình thật sự nhớ trên bảng viết cái gì. Thời gian trôi nhanh như gió lướt ngoài đồng, đã tới giờ ra chơi, có vẻ thời gian nghỉ ngơi này khá dài nên thầy quyết định sẽ khao cả lớp ăn bún với thịt bò. Rồi bằng cách lạ lùng nào đó mà thầy chỉ đích danh tôi đi mua nguyên liệu gồm bún tươi và thịt bò sống. Tôi cũng chẳng hỏi tại sao vì chẳng cảm thấy nó sai ở đâu. Cứ thế thầy đưa tôi một mẫu giấy nhàu nhĩ ghi thứ cần mua, chẳng đưa tiền rồi dắt tôi rời khỏi lớp. 

Tôi đi đến bãi giữ xe, nó nằm ngay cổng trường, khá dân dã và thiếu an toàn. Đống xe đúng là được xếp ngay ngắn vào với nhau nhưng chủ của chúng có biết xe mình nằm đâu không thì tôi đoán là không. Tôi nhìn khắp cái bãi xe tối om ấy, chẳng thấy chiếc xe nâu nâu của mình đâu hết; mà thật lòng thì tôi còn không nhớ lúc nãy mình gửi xe kiểu gì vì chẳng có lấy phiếu giữ hay vật làm tin. Ai đó trong đội giữ lên tiếng, là một cậu nhóc chắc tầm tuổi tôi, cậu ta bảo tôi thử ra ngoài cổng trường tìm xem. Vâng, họ để xe của học sinh từ trong trường dài ra tận ngoài trường. Lúc này tôi mới nhớ chìa khóa của mình có chức năng định vị xe, nhấn vào nút và chiếc xe sẽ sáng đèn. Thế là như một kẻ lạc trong rừng tối tìm ánh sáng, tôi chạy theo ánh đèn vàng chớp chớp của chiếc xe trên 100 phân khối. Chúng tôi rượt đuổi nhau từ trong trường đến ngoài đường và rồi ánh vàng ấy mất hút cùng với hy vọng nhỏ nhoi trong tôi. Tôi không rõ mình đã tốn bao lâu cho cái trò đuổi bắt này nhưng giờ tôi phải lên đường thôi. Ngó hỏi cậu bạn giữ xe xem mấy giờ rồi; 10 giờ kém. 10 giờ rưỡi là tôi có bài kiểm tra, hẳn là dù chạy bộ thì tôi vẫn kịp lúc quay lại. Nhỉ?

Trời đúng là biết phụ lòng đứa có niềm tin. Lúc chạy thì gió cứ tát vào mặt khiến ngay cả việc thở cũng làm tôi khó khăn chứ đừng nói là nhìn đường. Thôi thì đi bộ, tôi cứ rảo bước đi trên con đường quen thuộc mà mình đã giành cả thời niên thiếu để nhìn. Không rõ đã qua bao lâu, tôi cũng đến căn nhà ấy, một nơi mà tôi thề mình chưa đến lần nào và cũng chẳng rõ đã đến đây kiểu gì. Nơi ấy có một cái sân to ơi là to, đủ đặt năm bảy cái bàn ăn nếu chủ nhà định mở quán. Cạnh sân là ngôi nhà màu xanh da trời, vắng tanh và đầy đồ đạc. Tôi ngẩn ngơ vài phút thì có người bước ra, không rõ nam hay nữ. Người đó ngồi xuống tràng kỷ và nhìn tôi. Chúng tôi giao tiếp bằng niềm tin trong mấy giây rồi tôi móc trong túi quần ra tờ giấy. Đến lúc này tôi mới nhìn rõ nội dung ghi trong đó; trên tờ giấy cứng có lẽ là vơ đại đâu đó, thầy tôi dùng bút bi xanh ghi mấy hàng chữ rồi số. Có thể chữ của thầy không được đẹp, hoặc thầy gạch xóa rồi chữ này đè chữ kia; tôi đứng như trời trồng khá lâu cũng chưa giải mã được là thầy cần bao nhiêu bún và bao nhiêu thịt. Người phụ nữ đối diện, lúc này tôi mới nhìn rõ được bà ấy, có vẻ mất kiên nhẫn. Nhưng vậy thì được gì? Cũng chẳng làm tôi giải được mớ mật ngữ rối rắm này. May mắn bạn đồng hành đã gợi ý tôi rằng đây có thể là một bài toán; ừ, hóa ra tôi có bạn đồng hành mà tôi chẳng hay biết. Mất thêm vài phút nữa thì bài toán cũng được giải xong, tôi xem như hoàn thành sứ mệnh.

Tôi trở về như thế nào, có trả tiền hàng hay không; tôi chẳng nhớ nữa. Chỉ biết tôi trễ rồi, lúc bước vào lớp thì mọi người đang cặm cụi làm bài kiểm tra còn thầy thì miệt mài ghi đề trên bàn. Tôi lặng lẽ chuồn về chỗ ngồi, hòa tan mình vào lớp học. Vậy là xong một giấc mơ.

Cảm ơn đã giành thời gian nhé!

 

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2025

GIẤC MƠ SỐ 66 (4)

HOA THỦY TIÊN MÀU ĐỎ (4)

Giữa cái nóng âm ỉ báo hiệu mùa hè sắp tới, ngay tại một lớp học nào đó, lũ học sinh ríu rít đến đinh hết cả tai. Chúng than vãn về cây quạt trần chẳng có tác dụng làm mát, về điểm thi mà chúng vừa mới nhận và về kỳ nghỉ hè đáng mong chờ.


- Tôi sẽ đi đến nơi gọi là thiên đường hoa.

Nữ sinh nở nụ cười khi nói về điều đó trong khi cậu bạn cùng bàn thì đỏ bừng mặt.


- Tại sao bạn lại đỏ mặt?

- Vì…vì nóng.


Cậu bạn ngập ngừng mấy giây rồi len lén nhìn nữ sinh bằng đôi mắt thơ ngây, hiền dịu.


- Chúng…chúng ta sẽ…sẽ gặp l
ại nhau chứ?

- Ừ, nếu bạn muốn thì chúng ta hãy cùng đi tới thiên đường hoa đi.

- Đi…đi cùng? Nơi…nơi đó…nơi đó có thật à?


Nữ sinh khúc khích cười, âm thanh tựa tiếng chuông nhỏ vang vang. Cô kể cho cậu về nơi ấy, một nơi hoàn toàn có thật. Đó là một hòn đảo phủ đầy màu xanh của lá và điểm tô bằng muôn vàn loài hoa. Bao quanh nó là biển cả xanh thâm thẫm, nơi đàn hải âu ồn ào suốt ngày. Ở đó có bãi cát trắng, mềm mại tựa thứ lụa xa xỉ nhất. Các con đường đều là do đi lại nhiều mà thành, luôn rợp bóng mát và réo rắt tiếng côn trùng. Tại nơi đây, ta sẽ tìm được gần như tất cả loại hoa trên đời; bằng cách thần kỳ nào đấy, từ các bông hoa nơi đầm lầy đến những loại chỉ có ở thảo nguyên xa tít đều tề tựu lại và khoe sắc luân phiên khắp bốn mùa. Ở đó có căn nhà gỗ yên bình, tựa như vương quốc thuộc về người sở hữu nó và duy nhất người đó. Một nơi lý tưởng để bỏ quên xã hội rắc rối và về lại với thiên nhiên thanh bình.


-
Tôi…tôi muốn đến đó.

- Chúng ta sẽ cùng đến đó nhé! Hãy hẹn nhau ở bến tàu rồi mua vé đến đó.

- Vé…vé mắc không?


Nụ cười nữ sinh hơi héo xuống, có vẻ giá tiền là thứ cô chưa nghĩ đến.


-
i…tôi sẽ kiếm tiền để hai chúng ta cùng đến đó. Tôi hứa!


Đôi mắt cô gái thoáng buồn, dường như không nỡ phá tan quyết tâm của bạn mình.


- Vậy tôi sẽ chờ. Chờ cho đến khi bạn đủ tiền mua vé cho riêng mình. 


Cậu trai ngay lập tức trở nên phấn khích, giơ ngón út về phía cô gái.


- Tôi…
tôi hứa! Nên…nên hãy chờ…chờ tôi nhé. Bây…bây giờ…bây giờ chưa được nhưng tương lai sẽ được.


Cô gái cũng móc ngoéo tay với cậu rồi vẽ tiếp về tương lai xa xôi ấy.


- Vào ngày chúng ta đi đến đó, tôi sẽ mặc váy màu vàng. Cậu hãy tìm ra tôi nhé.


- Tôi…tôi sẽ mặc áo màu tím…và…và cầm bó hoa màu vàng…


Cô gái cười với cậu, tà váy trắng bay bay trong cơn gió đầu hè.



Peony tỉnh lại với cơn đau đầu tựa như búa bổ, toàn thân cô đầy vết thương do xây xát. Cô gái khẽ cử động, vô tình đánh thức người bên cạnh dậy. Daffodil trông còn tệ hơn cả cô, khắp người gã quấn băng trắng với máu đã thấm gần phân nửa lớp băng; đáng chú ý nhất là phần đầu, trên khuôn mặt dị dạng nổi bật vết máu chảy không ngừng. Gã đồ tể chậm rãi mở mắt, dòng máu đổ từ trên xuống làm nhòe đi tầm nhìn của gã. Peony nhân đó liền cố nhích người để bỏ trốn, nhưng cô không thể. Cô gái chỉ cử động được một chút, một chút xíu đủ để biết cô còn sống. 


- Peony…đừng bỏ tôi.


Daffodil ngồi dậy, một tay lau dòng máu và một tay ôm chặt cô gái đến đau cả người. Gã vẫn còn tức giận với tội lỗi mà cô gây ra, cơn giận ấy khiến gã chẳng còn muốn dịu dàng với cô nữa.


- Peony…không được bỏ tôi.


Gã lại nằm xuống, với Peony trong tay. Cô gái cũng thôi phản kháng mà nhìn xung quanh. Họ đang ở nơi nào đó xa lạ, không phải căn nhà cũ kỹ mà là góc tối của công trình bị bỏ hoang. Gia tài của gã đồ tể chẳng có gì trừ Peony, gã có vẻ phải làm mọi thứ lại từ đầu.


- Tại sao lại cố gắng đ
ến như vậy?

- Peony đã quên rồi. Peony quên thật rồi.


Gã nói, nghe như nức nở. Cả hai ôm nhau trong khoảng thời gian tưởng như vô định, cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng còi hú inh ỏi kèm ánh đèn xanh đỏ. Daffodil bật dậy, nhìn ra bên ngoài rồi nhìn sang người nằm cạnh với vẻ khó tin.


- P
eony lại phản bội tôi.

- Có thể tôi không phải…

Gã không muốn nghe cô nói nữa. Nên đã dùng vải đen bịt miệng và che mắt cô. Cơ thể cô gái chao đảo, tựa lên phần thịt to lớn nóng hổi và bị cố định trên đó. Daffodil buộc cô gái lên lưng rồi bình thản băng lại vết thương trên đầu, mặc kệ tiếng động ngày một rầm rộ. Gã đứng dậy, chạy sâu hơn vào công trình kia và dần dần hòa tan với bóng tối. 


- Daffodil!


Tiếng của Hibiscus vang lên, hơi yếu nhưng xem ra đã không còn đáng lo ngại. Người này đáng ra không cần phải tham chiến, nhưng vì lời hứa với Peony nên buộc phải tới. Tại căn phòng của Hibiscus, trước thời điểm Peony bị phát hiện, cô gái chìa ra một thứ máy móc nhỏ xíu.


- Người liên lạc nói với tôi thứ này có thể
giúp họ theo dấu được người đang giữ nó.

- Bạn định cài nó lên người Daffodil à?


Peony lắc đầu, há miệng và nuốt chửng vật trong tay trước sự kinh ngạc của Hibiscus.


- Bạn…bạn điên rồi!

- Tôi có dự cảm đây sẽ là lần cuối chúng ta nói chuyện.

- Bạn nghĩ gã ta sẽ mang bạn theo à?

- Tôi chắc chắn là Daffodil sẽ không bỏ tôi đâu. Nên bạn nhất định phải tìm ra tôi, trước khi tôi tiêu hóa thứ này.

Hibiscus rất muốn từ chối, nhưng đây là cách duy nhất mà họ có. Giống như người này từng nói, Peony thực sự là điểm yếu của Daffodil.


- Nếu có kiếp sau, Peony có muốn cùng tôi đi chơi không?

Daffodil, hiện tại đang bị vây bởi cảnh sát, có vẻ muốn đồng vu quy tận. Gã đã đoán được lý do vì sao mình bị phát hiện nhanh như thế; vậy nên gã muốn liều một phen, xông thẳng vào kẻ thù để chạy trốn. Hoặc là họ sẽ vì Peony mà không ra tay, hoặc là gã và cô cùng chết. Cô gái lúc này cựa quậy mạnh mẽ trước sự yếu dần của thuốc. Cô quay đầu trái rồi phải, cọ phần vải bịt miệng vào lưng Daffodil để nó lỏng dần rồi phun nó ra. Khi đã giải phóng được khoang miệng, cô khúc khích cười.


- Daffodil à Daffodil. Bạn vẫn chưa c
hịu tỉnh giấc mơ sao? Bạn thừa khả năng biết sự thật mà.

Lời này làm gã khựng lại vài nhịp, tạo điều kiện cho Hibiscus xông lên trước và những người khác theo sau.


- Peony! Im đi!

Daffodil gào lên, cố dùng giọng mình để át đi tiếng của Peony. Mỗi lời cô nói tựa như phép bùa chú làm trì trệ cử động của gã. Đáng tiếc thay cô lại nằm trên lưng gã, mặt liên tục nghiêng từ bên này sang bên kia để đảm bảo mọi lời nói đều rót vào tai thật rõ ràng. Mặc cho gã cầu xin, Peony vẫn bình thản nói ra những lời vạch trần đầy tàn nhẫn. Chẳng ai nghe được cô nói gì, chỉ có tiếng mưa ngoài kia rơi ầm ầm cùng giọng cười điên loạn của cô gái.


- Cô ấy điên rồi à? Sống với gã ta nên điên rồi.


Ai đó thốt lên trong lúc giằng co với Daffodil. Gã vẫn khá lì lợm trong việc chống cự, mặc kệ máu trên người đã thấm đỏ những nơi gã đi qua, gã vẫn chống trả liên tục giữa vài lần chậm nhịp vì lời nói của Peony.


- Không, Peony biết mình đang làm gì.

Hibiscus nói đồng thời thoáng thấy cái nhếch mép của cô gái. Giữa trận ẩu đả ấy, cô gái trườn khỏi lưng Daffodil và lết về phía cảnh sát. 


- Không…không! Peony ph
ải ở với tôi!

Peony ngồi tựa vào Hibiscus khi người này chạy đến đỡ cô.


- Daffodil thật khờ khạ
o. Tại sao Daffodil chưa từng nghĩ xem, ngày hôm đó lại tìm thấy tôi ở cái công viên bỏ hoang ấy chứ?

Daffodil khựng người lại, mắt mở to thể hiện sự bất ngờ. Rồi ánh mắt ấy tối dần hóa thành cơn điên cuồng. Dẫu vậy, cô gái vẫn kích động gã.


- Là tôi đã đi đến chỗ của Daffodil chứ không phải Daffodil tìm thấy tôi.

Gã đồ tể xông tới, hai mắt trừng trừng nhìn Peony, cánh tay mở rộng và vươn tới để xé xác cô. Hibiscus vội ôm lấy cô gái, quay lưng lại với tên điên kia.


“ Đoàng!”


Âm thanh chát chúa vang lên, hiện trường nồng mùi thuốc súng.


- Tôi diễn xong rồi, Daffodil ạ.


“Boong…”, tiếng chuông vang lên lạnh lẽo. Âm thanh ấy cứ như kẹt mãi ở nơi này, quanh quẩn trong tâm trí người vô tình nghe thấy. Nó giống như hòa vào cơn gió, lướt qua từng thân thể ấm áp rồi làm nguội đi dòng lệ trên mắt người sầu bi. Dư âm của tiếng chuông dường như sẽ chẳng bao giờ biến mất, chỉ cần người ta còn đến đây và tiếp tục nhớ về ai đó. Xung quanh yên tĩnh đến mức ảm đạm, bao trùm luôn cả đám chim đang sà xuống đất, những con chim mang sắc màu xám xịt. Bởi vì không có tiếng chim hót, lá cây cũng lười rơi mà cứ vất vưởng trên cây chẳng chịu rụng xuống, chúng thậm chí còn không buồn chạm vào những đóa hoa vốn đã bị cắt khỏi mặt đất. Gió lạnh ù ù thổi bay vào từng bông hoa, mang theo cánh hoa héo úa bay khắp nghĩa trang đông đúc nhưng u sầu. Không gian quá bi thảm, đến mức nụ cười của cô gái không đủ làm bừng sáng khung cảnh này, mà thật ra cô cũng không vui vẻ gì. Đôi chân cô khập khiễng bước đi trên con đường bằng phẳng, mây đen che mất mặt trời khiến chiếc váy tím của cô chẳng có gì sưởi ấm. Đôi mắt cô nhìn khắp xung quanh, lướt qua từng khung ảnh ngả màu trên từng ngôi mộ, quan sát đám chim đùa giỡn trong yên lặng rồi dừng trước khuôn mặt quen thuộc. Chàng trai ấy mỉm cười với cô, đôi mắt thơ ngây không tạp chất và nốt ruồi bé xinh cạnh sống mũi. Cô gái bước đến bên cậu, trao tặng cậu một bó hoa thủy tiên trắng muốt rồi vuốt ve khuôn mặt ấy.


- Xin lỗi đã gieo hy vọng cho bạn.

Nói xong cô quay đầu rời đi, để lại bó hoa bên chàng trai mãi mãi không già đi.

Kết thúc.

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2025

GIẤC MƠ SỐ 66 (3)

THỦY TIÊN MÀU ĐỎ (3)

Ngày kế tiếp, việc buôn bán vẫn diễn ra như bình thường, Peony đưa thịt cho khách và ném tiền vào hộp thiếc trong khi gã đồ tể thì mải mê xử lý mớ thịt vừa săn được ngày hôm qua.


- Thịt lần này không tươi gì cả.

Peony bỗng nhiên lên tiếng, xen lẫn âm thanh ồn ào của khách. Điều này vẫn chưa khiến Daffodil quen được, dạo gần đây cô hay bắt chuyện làm gã vừa mừng lại vừa lo.


- Tôi…tôi sẽ cố gắng.

Gã nói có vẻ rụt rè, như thể cô gái đang oán trách gã. Hoặc gã nghĩ cô đang bất mãn với điều kiện sống hiện tại, và đúng là Peony muốn gã nghĩ như vậy.


- Khách dạo này ít đi rồi. Là do Daffodil làm chậm hay vì thịt không ngon vậy?

Peony chua ngoa nói, giọng không giấu được sự bất mãn trong lòng. Việc này làm Daffodil hoàn toàn bối rối, gã cúi hẳn mặt xuống để tránh ánh nhìn từ cô gái. Thuận lợi, Peony dúi vào tay vị khách “đặc biệt” mảnh giấy mà Hibiscus đưa. Khi Daffodil ngẩng đầu dậy, quá trình đã xong xuôi và cô gái vẫn bình thản như chẳng có gì xảy ra. Chợt từ trong đám đông, ai đó thì thào nói.


- Tại sao lại tặng hắn thịt?

Giọng nói phát ra khá nhỏ, đủ để Peony nghe mà hoảng cả người. Trước khi Daffodil nghe được, cô la toáng lên trong khi đặt tay mình gần ngay cửa lồng để ai đó tóm được. 


- Daffodil! Cứu tôi!

Peony hét lớn, cố gắng vùng vẫy khỏi kẻ đang kéo tay mình. Lực của người khách này thực sự lớn, kể cả khi cơ thể đã gầy đến trơ xương, người đó dường như muốn xé toạc cánh tay mảnh mai của cô để cho vào miệng. May mắn là Daffodil đã kịp thời lao đến rồi dùng dao chặt đứt mối nguy hiểm. Gã ôm ghì lấy cô trong lòng, mắt long sòng sọc nhìn kẻ đang la ó vì mất cánh tay. Bằng giọng nói trầm đến đáng sợ, gã cấm bất kỳ ai đụng vào tên xấu số đó rồi quyết định đóng cửa sớm. Daffodil bế Peony vào phòng của mình, xử lý vết thương cho cô, đem cô về phòng rồi rời khỏi nhà. Suốt cả quá trình gã không nói bất kỳ tiếng nào, khuôn mặt méo mó ấy hướng chăm chăm về phía Peony, đôi mắt ánh lên cơn bão bị đè nén. Ngay khi bên ngoài vang lên tiếng la ai oán, bức tường bên trong căn phòng phát ra tiếng gõ.


- “Bạn thật mạo hiểm chỉ để bịt miệng người khác.”


Sau phi vụ lần trước, Peony phải dưỡng thương trong phòng và việc buôn bán trở về tay của Daffodil. Gã nói rằng quá nguy hiểm nếu cô tiếp tục công việc rồi lấy lý do an toàn để nhốt cô lại một chỗ. Cũng không tệ lắm, bởi Peony đã đạt được mục tiêu mình muốn là tuồn tờ giấy cho người liên lạc. Giờ thì cách truyền tin kia xem như vô dụng, phải đổi sang cách đã bàn từ trước.


- “Bạn định truyền tin trong lúc gã ta bán thịt ư? Quá mạo hiểm!”

Phải, thực sự vô cùng mạo hiểm. Peony sẽ di chuyển qua lại ngay trên đầu Daffodil và người liên lạc sẽ lấy thông tin ngay cả khi gã đồ tể đang ở nhà. Nhưng sau mấy lần trót lọt khi truyền tin, lá gan của cô gái đã trở nên lớn hơn, cô muốn thoát khỏi đây và suy nghĩ đó tràn ngập tâm trí cô. Người liên lạc có vẻ cũng hiểu được mong muốn đó nên luôn phối hợp nhận thư và gửi thư cho cô trong lúc Daffodil bị vây quanh bởi đám khách hàng đói khát; những con chó là vấn đề đáng kể nhất nhưng họ không lo lắng lắm bởi chúng luôn sủa và gầm gừ mọi lúc. 


- “Người liên lạc không sợ bị chó cắn sao?”

- “Đó là khách quen. Cảnh tượng khách đu lên tường nhà đôi lúc có xảy ra nên gã ta chưa bao giờ nghi ngờ.”

Vậy là Peony dần trở nên táo bạo hơn, cô chuẩn bị sẵn hàng tá những lý do để nói với Daffodil rồi điên cuồng khám phá mọi ngóc ngách của căn nhà để hỗ trợ cảnh sát. Mặc kệ những lần bầm tím, mặc kệ hàng chục lần suýt bị phát hiện, Peony vẫn tiếp tục truyền tin và đến chỗ của Hibiscus đều đặn đến mức người này yêu cầu cô giảm tần suất lại để tránh bị nghi ngờ. Mọi thứ cứ diễn ra như thế, dù đã chậm dần nhưng chưa từng ngừng lại, Hibiscus cũng theo đó mà tươi tỉnh hơn.


- Bên kia nói sắp đến giải cứu chúng ta.

- Bằng cách nào? Daffodil có con tin đấy.

- Nhờ vào sơ đồ căn nhà mà bạn gửi, bên của tôi đã lên kế hoạch tấn công vào ngôi nhà. Cụ thể như thế nào thì phải chờ người liên lạc thông báo sau.

Nhưng họ đã không chờ được nữa. Buổi tối sau cuộc nói chuyện trên, Daffodil bỗng nhiên không trở về phòng của mình mà quyết định ngủ cùng phòng với Peony. Gã không ép cô uống thuốc ngủ nữa mà ôm cô vào lòng, giọng đầy dịu dàng như ru ngủ nhưng nội dung thì lạnh hết cả người.


- Dạo gần đây Peony cứ bị thương mãi. Tôi không yên tâm. 

- Vì tôi chán!

- Tôi muốn mang Peony theo bên cạnh, kể cả lúc bán hàng hay cho gia súc ăn.

Gã ấn Peony vào ngực mình nhằm chặn lời cô nói.


- Tạm thời tôi sẽ ngừng đi săn. Để chăm sóc cho Peony.

Cô gái trong lồng ngực gã khẽ vùng vẫy, gã mặc kệ.


- Dạo gần đây mấy con chó trở nên kỳ lạ lắm, cứ như có ai đó muốn đột nhập vào nhà của chúng ta vậy.

Gã vuốt đầu Peony rồi dần xuống lưng.


- Tôi không còn thấy một vị khách quen. Chắc là bỏ chúng ta giống như Peony đã phàn nàn. Là lỗi của tôi.

Gã vỗ nhẹ lên lưng Peony như ru ngủ.


- Bọn gia súc nói chúng nghe thấy tiếng động trên lỗ thông gió đấy. Thật nguy hiểm làm sao!

Tay gã dừng lại rồi đặt tay nhẹ lên cổ người mình đang ôm.


- Peony biết không, ngoài hai chúng ta còn có một người khác bên trong căn phòng cạnh tôi đó. Phòng của người đó luôn có mùi hương nhẹ, ít ai để ý tới lắm.

Tay gã siết nhẹ cổ Peony.


- Nhưng gần đây căn phòng đó lại có mùi hoa pha với máu.

Gã hôn lên đỉnh đầu cô gái.


- Giống với mùi của Peony vậy.


Kể từ buổi tối “tâm sự” ấy, sự tín nhiệm của Daffodil dành cho Peony không còn như trước nữa. Giống như Hibiscus, cô gái cũng bị làm cho uể oải, khó cử động. Daffodil xem cô như một con búp bê mong manh, luôn mang theo bên mình mọi lúc kể cả khi đến gặp Hibiscus và có vẻ tận hưởng biểu cảm bất lực của hai nạn nhân khi họ trông thấy nhau. Gã thực sự ngừng việc đi săn lẫn trao đổi với khách trực tuyến, suốt ngày chỉ bế Peony đi đi lại lại giữa các căn phòng, đặt cô ngay tầm mắt khi làm việc và ôm cô ngủ vào mỗi buổi tối. 


- “Hãy kiên nhẫn!”

Hibiscus “nói” với Peony mỗi khi họ nhìn nhau, ánh mắt của người này vẫn chưa tắt hy vọng kể cả khi nhìn thấy tình cảnh của cả hai, dường như việc bước liên lạc cuối cùng bị ngắt quãng không ảnh hưởng đến kế hoạch lớn. Ngày tháng cứ thế trôi qua, như sự yên bình trước cơn bão, mọi thứ vẫn diễn ra tương đối bình thường với Daffodil. Gã vẫn buôn bán, vẫn “nuôi gia súc” và vẫn chăm sóc Peony. Sự khác biệt chỉ ở vài điều “nhỏ nhặt”; gã tăng liều thuốc cho cô gái để khiến cô ngày càng mơ màng, gã cũng bắt đầu đùa giỡn với Hibiscus giống như các con tin khác.


- Peony thấy tôi có hợp với màu đỏ không? 

Gã hỏi khi nhuộm chiếc áo sơ mi của mình với chất lỏng từ Hibiscus. Đó là chiếc áo gã mặc vào lần gã tìm lại được Peony, gã chắc là cô thích chiếc áo này.


- Peony rất đẹp khi mặc màu đỏ đó.

Có vẻ sau chiếc áo sơ mi sẽ là bộ đồ mà cô gái thường mặc, kể cả khi nó vốn có màu đỏ. Cô gái nhìn gã với muôn vàn cảm xúc, khi thì lo lắng, khi thì sợ hãi, lúc lại bất lực. Tất cả không hoàn toàn là cảm xúc thật sự của cô, cô làm vậy để khiến Daffodil vui và ít làm cái trò kỳ quặc gã dùng với Hibiscus.


“RẦM!”


Bên ngoài vang lên tiếng đập lớn rồi liền theo là tiếng ồn ào của nhiều người, sau đó có tiếng súng rồi tiếng kim loại va đập nhau. Peony không rõ tất cả là gì, gần đây liều thuốc quá mạnh khiến cô chẳng tỉnh táo nỗi. Cô nghe thấy tiếng Daffodil pha với Hibiscus, thấy ảo giác đống thịt tại quầy dường như biến thành thảm hoa rực cháy. Giữa tình thế hỗn loạn ấy, Peony lại nghĩ mình đang ở thế giới diệu kỳ. Thấp thoáng bóng ai đó đang bế ai đó khác, rất nhiều người chạy lướt qua nhưng bỏ mặc cô. Cô thấy người đàn ông to lớn đang múa may quay cuồng, thấy từng cánh hoa đỏ tung bay khắp nơi. Rồi người đàn ông tóm lấy một bông hoa không ngừng rỉ mật đỏ, dường như muốn bóp nát nó. Nhưng Peony thích hoa, cô thích đóa râm bụt ấy và không muốn nó bị nghiền nát. 


- Đừng…đừng phá…đừng phá h
oa của tôi.

Cô gái nói như mê sảng, từng bước từng bước đi tới chỗ người đàn ông. Cô chẳng nghe được gã ta nói gì hay mọi người la hét cái chi, cô chỉ biết là hoa của cô thì không ai được phá. Cô gái lảo đảo di chuyển gần tới chỗ gã đàn ông thì vấp té rồi bị ai đó đá về phía khác. 


- Hoa của tôi.

Cô ngây ngô nói, giang hai tay để đòi lấy đóa râm bụt khổng lồ đang chuyển từ đỏ sang trắng. Xung quanh thật hỗn loạn, ai đó cứ kéo rồi đẩy cô. Peony vùng khỏi tay họ để chạy về phía người đàn ông, cô nghe có tiếng vật gì đó cành cạch vang lên phía sau mình kèm cảm giác lạnh buốt nơi sống lưng. Gã đàn ông ném đóa râm bụt đi để ôm lấy Peony, họ ngã ra đất và lăn vòng tròn. Cô gái ngửi được mùi sắt gỉ cùng gì đó ướt át chảy trên mặt mình, kế đến thì cơn buồn ngủ ập tới và cả khoang mùi ngập tràn mùi hoa thủy tiên. Peony thiếp đi trong cái nóng bỏng rát như thể bao quanh mình là lửa cháy.

Còn tiếp…

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2025

GIẤC MƠ SỐ 66 (2)

THỦY TIÊN MÀU ĐỎ (2)


-
Peony…ở nhà ngoan nhé!

Daffodil vừa nói vừa khóa cửa phòng, tiếng ổ khóa được tra rồi thêm cả xích sắt dường như triệt tiêu mọi mưu tính trốn thoát của cô gái. Vài phút sau thì cả không gian yên tĩnh, không còn tiếng bước chân quen thuộc nữa, Daffodil thật sự đã đi săn rồi. Peony ngồi dậy, di chuyển thật yên tĩnh đến góc của căn phòng, nơi sẽ bị che khuất bởi cánh cửa nếu nó mở ra. Cô dùng tay gõ lên đó mấy cái, cả không gian yên tĩnh chỉ còn những tiếng gõ rời rạc. Phía sau phần tường có vẻ là một lỗ hổng, đủ lớn để cùng một ô gạch lát tường nhưng lại cho ra hai âm thanh khác nhau ở vị trí góc ô và trung tâm ô. Peony, trong một lần buồn chán, đã thử gõ vài âm thanh lung tung. Bất ngờ thay, giữa không gian tĩnh lặng ấy lại có tiếng gõ hồi đáp, không phải loạn xạ mà tạo thành câu hoàn chỉnh.


- “Tôi là Peony” - cô gái gõ.

- “Tôi là Hibiscus” - đối phương đáp lời.

Khi nghe được câu trả lời, cảm xúc đầu tiên của cô gái là sợ hãi, sợ rằng đối phương là Daffodil đang thử thách cô. Nhưng rồi danh tính người kia dần rõ ràng, người đó đưa cho cô một ám hiệu và dặn cứ nhớ kỹ nó. Vào ngày kế tiếp, lúc đi trên hành lang, Peony nghe thấy ám hiệu kia phát ra từ căn phòng luôn có tiếng xích sắt. Kể từ khoảnh khắc ấy, cô gái có thêm một bạn đồng hành. Hibiscus kể rằng bản thân được cảnh sát cử đến để đột nhập vào đây và điều tra về Daffodil. Gã ta thực chất là bệnh nhân tâm thần đã trốn khỏi bệnh viện, quá khứ của gã khá đơn giản đến mức chẳng ai hiểu tại sao gã lại loạn trí và lý do gì lại chọn làm đồ tể. Gã điên, phải, nhưng cũng tỉnh táo để tạo nên một đường dây buôn bán thịt rộng khắp thành phố. Ban đầu Daffodil vốn không có nơi ở cố định mà liên tục di chuyển để vừa săn mồi vừa xử lý thịt và buôn bán. Cho đến khi gã “bắt” được Hibiscus, người này đã xin được sống và hứa sẽ giúp gã chỉ cần ở một chỗ cũng có thể buôn bán. Kế hoạch của người này là khiến gã ở cố định một chỗ, còn mình thì thông báo địa chỉ cho cảnh sát thông qua những đơn hàng trực tuyến. 


- “Bạn khinh địch quá!”

Daffodil không phải kẻ ngốc, gã mạo hiểm giữ lại mạng cho Hibiscus là để người này làm cầu nối cho gã với thế giới bên ngoài; gã chỉ cần ở một chỗ và khách sẽ tự đến để lấy hàng. Hiển nhiên là gã không tin tưởng hoàn toàn người “nhân viên” này, căn phòng của người đó được trang bị các máy móc vô cùng tân tiến nhưng bản thân người đó thì bị xích vào một chỗ kèm với cơ thể luôn trong trạng thái kiệt sức. Sau khi kết thúc việc buôn bán, gã đảm bảo Peony đã ngủ say dưới tác dụng của thuốc rồi mới đi đến căn phòng của Hibiscus. Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi, dưới sự giám sát của Daffodil, người “nhân viên” được tháo xích và có thể thoải mái cử động. Người này sẽ liên lạc với khách, nhận đơn hàng, lên lịch hẹn,...; tất cả mọi cử động đều nằm dưới mắt của Daffodil, không được phép có động tác thừa hay hành vi gì mờ ám. Việc thông báo địa chỉ gần như không thể, con chip định vị gắn trên người Hibiscus đã bị nghiền nát, Daffodil có vẻ am hiểu về công nghệ nên gã biết thao tác nào là đang chia sẻ địa chỉ.


- “Vậy là bạn có danh sách địa chỉ của khách hàng?”

Thực tế thì không, những địa chỉ được dùng đều không phải nơi nhận hàng cố định; Daffodil liên tục đổi vị trí và chỉ trực tiếp đưa địa chỉ nơi ở của mình cho những khách đã quá nghiện hoặc có thể tin tưởng được. Dẫu vậy, Hibiscus vẫn là điểm yếu của gã, chỉ cần người này trốn được thì gã xem như phải làm mọi thứ lại từ đầu.


- “Bạn hẳn rất cô đơn.”

Hibiscus đã từng cho rằng bản thân không còn hy vọng, cho đến khi nghe thấy tiếng của Peony. Người này không dám tin có ngày Daffodil dẫn về một cô gái, không phải con mồi, mà là một cô gái được gã nâng niu và canh giữ. Khoảnh khắc nghe được tiếng gõ vu vơ của cô, Hibiscus quyết định đánh liều tìm kiếm lối thoát. Người này ban đầu dò la xem Peony có tư tưởng giống Daffodil không, sau đó thuyết phục cô làm việc cho mình.


- “Đến một ngày nào đó, gã sẽ không còn xem bạn là Peony nữa!”

Hibiscus nhắc nhở cô gái rằng đừng u mê bởi sự dịu dàng của Daffodil, gã là kẻ xấu và kết cục của cô sẽ là bàn mổ nếu gã chán cô.


- “Bạn phải giúp tôi!”

- “Được.”


Kế hoạch của Hibiscus bắt đầu với việc Peony quan sát những vị khách thường trực, miêu tả yêu cầu của họ và xem họ có nằm trong danh sách trực tuyến không. Theo như Hibiscus tiết lộ, trong số hàng chục khách hàng thì có khoảng 2-3 người là cảnh sát giả dạng để tìm ra nơi ở của Daffodil. 


- “Họ phải trở thàn
h khách uy tín.”

Trở thành vị khách mà Daffodil tin tưởng phải thỏa mãn hai yêu cầu cơ bản. Đầu tiên là vẫn còn tỉnh táo, tức là biết thịt mình đang ăn là gì và chấp nhận nó. Thứ hai là thông minh, bởi vì họ sẽ trực tiếp đến đây nên họ cũng phải đảm bảo không đính kèm bất kỳ ai khác nữa.


- “Tôi chưa biết danh tính của họ.”

Hibiscus, sau khi xác định những ai là khách trực tuyến sẽ nhờ Peony kiểm tra từng người một xem ai là cảnh sát giả dạng. Chuyện này tương đối khó vì mỗi lần phục vụ cho khách “đặc biệt”, Daffodil đều tự mình làm và không cho Peony nhúng tay vào. 


- “Bạn nên mạo hiểm. Gã đang tin tưởng bạn.”

Nghe theo Hibiscus, Peony tiến thêm một bước trong việc thân cận Daffodil. Cô bắt đầu nói chuyện với gã, giả vờ hứng thú với những câu chuyện về “thế giới ngoài kia” trong mắt gã, giả vờ mình là đóa hoa chưa bao giờ nhìn thấy xã hội bên ngoài trông ra sao. Rồi khi thời cơ đến, Peony nài nỉ gã cho mình được tiếp xúc với những vị khách tỉnh táo, được nói chuyện với họ để biết con người ngoài kia có gì thú vị. Hiển nhiên Daffodil không đồng ý, gã sợ rằng những vị khách ấy sẽ vấy bẩn bông hoa của gã. Nhưng ngay khi gã thấy đôi mắt xinh đẹp dần lụi tàn sức sống, gã buộc phải đồng ý. Vậy nên mỗi khi gã phục vụ cho khách “đặc biệt”, Peony sẽ đứng bên cạnh và trò chuyện cùng họ. Không rõ có được thông báo trước hay không, những vị khách ấy chưa lần nào lỡ lời với cô gái, như thể đã được dặn trước lời thoại để diễn.


- “Chuyện đó không quan trọng. Bạn chỉ cần dùng ám hiệu với họ.”

Giữa các cảnh sát có các ám hiệu dùng để liên lạc với nhau và để biết thân phận của đối phương. Hibiscus dạy cho Peony một vài trong số chúng, người đó bảo cô hãy vừa trò chuyện vừa giả vờ đùa nghịch các mẩu thịt trên quầy nhằm tạo ám hiệu cho đối phương. Kết quả nhận được thật đáng mong chờ, họ nhận được lời đáp từ một người.


- “Chúng ta cần chuyển sang bước hai.”

Peony cần phải tìm cách để tuồn thông tin qua lại cho hai bên. Việc này quả thực mạo hiểm, Daffodil dù thường xuyên ở sau lưng cô gái nhưng gã luôn chăm chú để ý đến mọi cử động của cô. Hơn thế nữa, Hibiscus chưa biết cần làm gì để đưa cho Peony tất cả thông tin mình thu thập được.



- “Phòng của bạn có lỗ thông gió, đúng không?”

- “Phải!”

Hôm nay, sau khi chờ Daffodil rời đi và trao đổi xong với Hibiscus, Peony hướng mắt nhìn lỗ thông gió trên tường. Cô móc từ trong người ra một con dao nhỏ mình trộm được từ gã đồ tể và dùng nó cạo lớp giấy dán bên trên phần tường được ốp gạch. Sau đó cô đục lên tường những lỗ nhỏ nhưng dài, từng lỗ một dẫn đến lỗ thông gió. Cuối cùng cô gái lùi lại để lấy đà rồi phóng tới chỗ bức tường, nhanh chóng leo lên trên dựa vào các “nấc thang” mình tạo rồi chui thẳng vào cái lỗ to vừa cơ thể mình.


- “Thật may mắn khi nó không có lưới bảo vệ!”

Peony nghĩ trong lúc trườn người di chuyển trong ống thông gió. Ban đầu cô định dùng chỗ này làm nơi trốn thoát nhưng hầu hết các lối chui ra đều có lưới bảo vệ kiên cố. Bao quanh ngôi nhà lại có mấy người khách nghiện thịt hoặc vài con chó dữ, một mình Peony khó có thể chạy trốn khỏi đây. Đó là chưa kể Daffodil có con tin, không phải những người trong lồng mà là các con tin thoi thóp sống được gã giữ để làm bùa hộ mệnh. Nếu một mai nơi này bị phát hiện, Daffodil sẽ dùng con tin để uy hiếp hoặc kéo dài thời gian cho bản thân chạy trốn. Peony đã từng thấy họ đôi lần, khi cô được gã dẫn đi “chăm sóc” con tin. Tất cả đều chẳng còn lành lặn, bị nhốt mỗi người một lồng sắt kiên cố và cả cơ thể quấn đầy xích sắt. Họ được đối xử khá hơn so với “gia súc”; thay vì bị nhét ống nước vào họng để cho ăn thì họ được phép dùng tay chân để nhặt thức ăn, thay vì từng bộ phận bị mất dần thì họ chỉ mất vài bộ phận. Peony biết Daffodil cố tình cho cô gặp họ để cảnh cáo cô không được phản bội gã. Và để làm hài lòng gã, chưa bao giờ cô dành cho các con tin ánh nhìn thiện cảm; cô luôn nhìn họ như nhìn những nấm mồ lạnh ngắt. Sự vô cảm ấy vừa khiến Daffodil an tâm lại khiến gã sợ hãi, gã không ít lần yêu cầu cô dừng ngay ánh nhìn ấy. Quay lại với hiện tại, Peony trườn người qua từng căn phòng, từ các căn phòng có “gia súc”, đến căn phòng của Daffodil và dừng lại ở căn phòng của Hibiscus. Căn phòng này là một trong số những nơi có lớp lưới bảo vệ lỏng lẻo, chỉ bằng con dao mang theo, Peony cạy được lưới và nhảy xuống sàn.


- Tôi là Peony.

Cô nói với người đang nằm trên giường, tay người đó đến giờ vẫn không ngừng gõ lên tường để hỏi cô đang ở đâu.


- Tôi là Hibiscus. Bạn thật sự là điểm yếu trí mạng của gã đồ tể đó.

Peony đỡ người đó dậy, không thể tháo xích hay mở máy móc lên nhưng ít nhất họ đã có thể nói chuyện được nhiều hơn. Họ trao đổi với nhau những thứ họ biết; về bố cục ngôi nhà, vị trí từng căn phòng, giao diện của các con tin, mô tả sơ bộ quầy bàn thịt đến kế hoạch cơ bản của bên cảnh sát, thông tin khách hàng trực tuyến. Hibiscus bảo mình có thể ghi các thông tin thu thập ra giấy nhưng cần Peony đưa cho người liên lạc kia. 


- Bạn không cần mạo hiểm. Chỉ cần thành công ít nhất một lần là được. Tôi cần để bên kia biết tôi còn sống.

- Sau đó thì sao? Nếu cách này không còn hữu dụng nữa thì bạn có cách chứ?

- Bạn có không?

- Nếu người liên lạc kia đủ gan dạ, tôi có thể tuồn tin ra theo đường thông gió. Tôi không chui ra được nhưng ném giấy thì dễ.

Hibiscus gật đầu, nhờ cô gái lấy giấy bút giúp mình rồi từ tốn viết. Trong lúc chờ, Peony nhìn quanh căn phòng; nó lớn và đầy đủ tiện nghi hơn căn phòng của cô. Phòng của cô chỉ có miếng nệm dày, bàn ăn nhỏ và một hai thứ linh tinh cô lén trộm được. Căn phòng cô đang đứng có thể nói là xa xỉ nhất trong toàn bộ căn nhà; nó có giường, bàn ăn lớn, tủ đồ, hai chồng báo mới nhất và dàn thiết bị điện tử tân tiến.


- Daffodil giàu thế này mà sao lại chọn căn nhà tệ như vậy chứ?

- Gã dồn hết tiền để mua máy móc rồi. Và cả đồ ăn cho chúng ta, tôi đoán bạn cũng được cho ăn thịt cá bình thường.

Peony định nói rằng cô ăn chay, từ lúc bán thứ thịt bất thường này thì cô đã chuyển sang ăn rau củ. Nhưng cả hai chợt nghe tiếng chó sủa inh ỏi bên ngoài.


- Là con chó mặt sẹo. Nó mừng Daffodil về.

Hibiscus vội nhét vào tay Peony tờ giấy rồi thúc giục cô trở về. Cô gái chui vào lỗ thông gió và để đồng đội cố định lưới bảo vệ trong khi bản thân nhanh chóng trườn về phòng của mình. Lúc cô gần tới đích, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa kèm âm thanh la hét của con mồi. Vội vã, cô gái nhảy thẳng xuống sàn rồi ngã sóng soài ra đất. Có vẻ âm thanh gây ra đã đến tai Daffodil, gã vứt con mồi vào lồng để đến chỗ Peony. Tiếng bước chân ngày một lớn, cô gái hoảng loạn dán lại giấy dán tường để che giấu những cái lỗ mình tạo. Khi cánh cửa phòng mở ra, Daffodil thấy cô gái bé nhỏ nằm trên sàn với đôi chân bị đè bởi bàn ăn nhỏ.


-
Tôi bị vấp ngã.

Peony nói với giọng tủi thân, như đứa trẻ hờn dỗi với thứ đã làm nó té ngã. Gã đồ tể nhanh chóng đến bên cô, nhìn vết thương rồi bế cô đến căn phòng bừa bộn của gã để băng bó. May mắn, gã đã tin vào lời nói dối của cô.

Còn tiếp…

 

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...