Thứ Hai, 29 tháng 8, 2022

GIẤC MƠ SỐ 50

CHẠY TRỐN (1)

 Chiếc trực thăng nhẹ nhàng đáp xuống mảnh đất cằn cỗi, bước xuống đầu tiên là gã đàn ông cao nhòm với khuôn mặt chẳng tốt lành gì. Theo sau gã, mang theo súng dài, là hai ba tên mặc thường phục mặt mày bặm trợn. Đám lính nói gì đó với gã, gã cúi mình hèn hạ nghe lệnh như con chó săn vâng lệnh chủ. Xong gã bước tới căn nhà phía trước, một căn nhà xập xệ bằng lá tơi tả đến mức chẳng hiểu sao lại còn có người ở. Phía bên trong có bốn đứa nhóc chụm đầu vào nhau dưới ánh đèn điện mờ mờ, giữa cái lạnh của buổi tối, mặt đứa nào đứa nấy tái mét nhưng vẫn ráng nở ra nụ cười vui vẻ, hôm nay "chú" sẽ đến. "Chú" là người đưa bọn nó đến đây, cưu mang chúng nó bằng những món đồ thiết yếu, cho chúng nó học chữ từ tiếng nước mình sang tiếng nước ngoài. "Chú" rất nóng tính và đáng sợ, không có đứa nào là chưa từng bị đánh sau mỗi lần "chú"ghé thăm. Nhưng chúng chỉ có cái ánh sáng đó làm điểm tựa, so với việc chết đói ở đầu đường xó chợ thì thế này còn tốt chán. Một lý do khác để chúng biết ơn "chú" đó là mỗi tháng tới thăm "chú" đều kéo một đứa rời khỏi đây mà lên thành phố học tập; căn nhà này cứ đông con nít theo từng năm rồi lại vơi dần mỗi tháng. 


- Minh, bao giờ thành tài thì đừng có quên mọi người nha!

Một đứa nhỏ nói với thằng bé gần mình, nó mong thằng Minh đừng như những đứa trước kia mà bỏ rơi bạn thơ ấu.

- Đừng có lo, Minh không có vậy đâu.

Con nhỏ khác xen vào nói. Theo lệ thì "chú" không cho phép bất cứ đứa nào trên 13 tuổi cả, cứ đến tuổi đó mà chưa được chọn thì ắt sẽ bị đưa đến đồn điền cao su ở chỗ nào đó khổ cực. Ấy vậy mà Minh đã 15 tuổi rồi, một cậu thiếu niên mặt mày sáng sủa, tiền đồ - theo như "chú" nói - rộng mở. Lý do cho cái tuổi quá khổ này là bởi "chú" là máu mủ với Minh, vậy nên ai cũng chắc rằng một khi được chọn thì chắc chắn Minh sẽ du học chứ không đùa. Cũng vì lẽ đó mà chỉ có duy nhất cậu thanh niên này có đầy đủ tên họ thay vì một cái tên cụt lủng.

- Nguyễn Trường Minh! Mày xong chưa?

Gã đàn ông cộc cằn quát từ bên ngoài, lập tức đám nhỏ ôm lấy nhau lần cuối rồi không đành lòng tiễn Minh ra bên ngoài. Cậu thiếu niên bước tới chỗ gã đàn ông, lễ phép nói.

- Cháu chào chú, cháu xong rồi ạ.

Vừa nói nó vừa lúc lắc cái vali cũ xì chứa vài bộ đồ, ít vật kỷ niệm cùng hàng đống tài liệu học tập. Gã đàn ông nhìn cái vali mà chán ghét. Chao ôi gã ngán cái thằng cháu này quá đi mất, một đứa ranh 15 tuổi lại cao gần bằng gã, dù điều kiện thiếu thốn vẫn học hành ngon lành. Cái đáng hận nhất chính là khuôn mặt nó sao mà giống cha nó y như đúc, nhắc đến người anh trai quá cố khiến cái nhìn của gã về Minh càng thêm cay nghiệt.

- Lề mà lề mề!

Gã lườm thằng nhỏ rồi quay lưng bỏ đi về hướng trực thăng. Tại đó gã bàn bạc với mấy tên cầm súng, một bọn nước ngoài rõ ràng không tốt lành gì cho cam, chúng nhìn Minh như nhìn một món hàng rồi tiến tới, lôi xồng xộc nó lên trực thăng. Giữa đêm khuya thanh vắng mấy gã cầm hàng nóng trước sau kè kè hai chú cháu như áp giải tù binh. Chợt Minh, có lẽ do trời tối, vấp phải vật gì đó rồi ngã bịch xuống đất khiến đồ trong vali rơi tung tóe. Trước sự kiện diễn ra, bọn cầm súng quát tháo bằng thứ ngôn ngữ của chúng khiến gã chú hốt hoảng mà kéo Minh lên đầy thô bạo.

- Có đi thôi mà mày cũng không xong.

- Cháu xin lỗi...mọi người chờ cháu một chút...chút xíu thôi ạ.

Mặt thằng nhỏ trắng bệch sợ hãi, trong đầu hiện lên những trận đòn dã man của chú. Gã là kẻ mà Minh rất khiếp sợ, chỉ cần một cái nhìn thôi là thằng nhỏ liền co rúm mà phục tùng. Nhưng lần này khác hẳn, dù sợ sệt thì nó vẫn bướng bỉnh nhặt lại những món kỷ vật.

- Cái thằng...

Gã tức điên lên, một phần vì thằng cháu bất tuân một phần vì cảm nhận nòng súng đang ngay sau lưng mình. Vậy nên không đợi Minh kịp phản ứng, gã nắm lấy tóc nó và thô bạo lôi vào trực thăng không cho chậm trễ thì giờ. Khi tất cả đã yên vị trên trực thăng, gã để mặc Minh nằm trên sàn kèm lời đe dọa.

- Mày mà lôi thôi là tao quăng xuống cho chết!

Nói xong thì mặc kệ thằng nhỏ đang nuốt nước mắt nhìn trực thăng bay xa căn nhà. Gã đi đến chỗ mấy tên cầm súng, trao đổi bằng ngôn ngữ của chúng. Bọn họ nói với nhau, lâu lâu nhìn về phía Minh đầy tính toán, ánh mắt đó làm thằng nhóc sợ hãi. Sự thật nó chưa bao giờ tin hoàn toàn rằng chú của nó sẽ tìm cho nó một nơi học tập tốt hay tương lai rộng mở gì hết nhưng nó không dám chạy trốn, nó sợ bản thân sẽ bị bắt đến mỏ than như những đứa nhóc phản nghịch khác đã từng bị trừng trị. Nơi gọi là mỏ than đỏ chính là địa ngục, điều kiện sống tệ hại, nhân quyền là thứ xa xỉ, tới đó thì chỉ có chết mới được giải thoát. Bị đè nén trong sự áp bức, Minh đã mất đi sự phản kháng vốn có ở một con người, hoặc có lẽ khát khao tự do đó đã bị đè nén rồi.

- Nhưng chú định dẫn mình tới đâu?

Minh tự hỏi. Nó mon men đến gần đám người kia, họ nhận ra ngay nhưng nghĩ nó nghe cũng chả hiểu nên chỉ trừng mắt rồi mặc xác nó. Nhưng họ lầm to rồi, Minh biết thứ tiếng mà họ đang nói, tiếng của đất nước tên là Aster, một đất nước hiện tại đang xâm lược đất nước của Minh - nước Padma. Theo những gì họ bàn bạc, Aster đang cần một con tin để trao đổi với họ và chú của nó vô cùng vui sướng khi biết rằng mình sắp được thăng chức nhờ bán đi đứa cháu này. Nghe xong Minh đau đớn vô cùng, nó cứ ngỡ với tình máu mủ thì ít nhất nó cũng được cho ăn học đàng hoàng nhưng giờ thì sao đây? Làm con tin ở Aster chẳng khác tới mỏ than là bao nhiêu cả. Thằng nhóc gục ngã trên sàn, tấm tức khóc.

Cảm ơn đã dành thời gian cho mình. Hẹn mọi người ở phần tiếp theo.

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2022

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 49

KỶ NIỆM

 Tôi đã có một giấc mơ về những năm còn là học sinh trung học phổ thông, ngay sau khi bản thân thành sinh viên chỉ chưa đầy mấy tháng. Tuyệt vời thay, nó như trộn lẫn giữa quá khứ với hiện tại nơi trường đại học, hiển nhiên chẳng có ai trong này mang khuôn mặt cả nên khá chắc rằng không có người bạn hay người quen nào được nhắc tới.

Mở đầu với nhà thi đấu của trường cấp 3, nơi diễn ra một ngàn lẻ một sự kiện của trường từ lễ hội đến tuyển sinh đại học cùng vân vân mây mây thứ khác. Và với cái tên "nhà thi đấu" thì chúng học sinh cũng thường xuyên trải qua những giờ học thể dục lẫn quân sự trong này. Trong giấc mơ, như mọi khi, tôi ngồi đầu hàng của lớp mình và nghe người dẫn chương trình nói gì đó. Mọi thứ thật hoài niệm, cả đám khối 12 (hay 10 hoặc 11 nhỉ?) ngồi trên ghế nhựa chăm chú nghe - cho mấy đứa hàng đầu và xì xào nói chuyện - cho mấy đứa hàng sau. Người dẫn chương trình bỗng hỏi tôi hai câu hỏi trước mọi người khiến tôi ngỡ ngàng hoang mang và mém bật ngửa, thú thật tôi chẳng nghe câu hỏi đề cập cái gì hết. Vậy nên tôi chọn phương án nhờ sự giúp đỡ từ người thân, ờm, xung quanh toàn những con người không có khuôn mặt vậy hỏi ai đây? Tôi nhìn lại nhìn, sau đó một thế lực thần bí giúp tôi nhận ra cô gái ngồi cạnh là nhân tố quen biết. Cô ta giúp tôi thoát nạn, vì thế để trả ơn tôi cố tình hỏi cô ấy muốn nhận quà gì để tôi tặng cô ấy. Nguyên văn là trả lời được hai câu sẽ được tặng hai món quà, nên tôi chia cho cô ấy một món tùy ý. Và biết gì không? Cô ta đòi cả hai món luôn, thật cạn lời mà!

Sau đó tôi về lớp, lần này thì quang cảnh bị hòa với ký ức của đại học. Phòng học to lớn là loại thường thấy ở trường đại học của tôi, hành lang dài nối nhau thành hình chữ nhật với chính giữa là giếng trời, bầu trời khi ấy trong xanh nhưng có cảm giác tù tùng đến lạ lùng. Tôi ngồi bừa một chỗ, chờ đợi giáo viên tới. Bước vào là thầy chủ nhiệm dạy vật lý mang khuôn mặt thật điển trai. Chắc mọi người nhớ tôi có bảo là tất cả con người trong giấc mơ này không có mặt đúng chứ? Vâng, bằng cách ngộ nghĩnh gì đấy mà tôi biết đó là chủ nhiệm lớp mình, còn biết thầy đẹp trai tới mức khiến bản thân quên mang tập ra để chép bài. Hiển nhiên phần mơ này hoàn toàn không tồn tại trong năm học sinh của tôi, bởi chủ nhiệm của tôi chưa bao giờ là nam cả - từ lớp 1 tới 12.

Để kết thúc giấc mơ này, tôi xuất hiện trong lớp 12 của mình. Khi ấy trời mưa to, một trong số những trận mưa hiếm hoi tôi nhớ trong trí não, lớp tôi có vẻ đang tự quản do không có giáo viên bởi đứa nào cũng mặc đồng phục nên chắc không phải đi học thêm rồi. Chúng tôi ngồi thành vòng tròn và giết thời gian bằng trò ma sói chờ đợi mưa tạnh để được về sớm tiết cuối. Bởi vì đang trong giấc mơ nên quản trò sẽ là tôi, người bình thường không dám đảm nhận vai trò này. Tôi xào bài rồi bắt đầu chia ra như thể cả đám đánh tiến lên ấy. Chia xong mới phát hiện bị dư một lá chức năng, hóa ra là có đứa vô trễ, hiển nhiên lá đó sẽ thuộc về nó. Xong xuôi, khi bảo chúng bạn nhắm mắt thì tôi giật mình, trong tay từ bao giờ lại nắm mấy chục mảnh ghép hình. Ố dề ở chỗ cái nắm kia xếp lại ra hình thầy chủ nhiệm đẹp trai. Thôi, giấc mơ lúc này là kết thúc thôi -  tôi ngẩn người rồi để đồng hồ sinh học gọi mình dậy.


Cảm ơn đã đọc trang nhật ký nho nhỏ của mình! Bình luận cho mình biết mọi người thấy nó như thế nào nhé!

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022

GIẤC MƠ SỐ 47

 TÔI LÀ AI?

Tôi là ai? Không biết nữa, mọi thứ xung quanh thật trắng xóa, cơ thể như trôi lơ lửng giữa nơi nào đấy vô định. Tôi không nhìn thấy cơ thể mình như thế nào, giọng nói ra sao hay thậm chí cả ký ức cũng chỉ có những mảng rời rạc không đâu vào đâu cả. 

- Hay mình nhớ lại những ký ức đó xem sao. Biết đâu sẽ khám phá ra gì đó!

Tôi nghĩ, khiến tầm mắt mình tối đen lại. Sau đó giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc, vút cái từ đường hầm tăm tối lao ra ánh sáng đầy chói mắt.

- Vy ơi! Bán đồ kìa!

Tầm mắt sáng trở lại, trước mặt tôi là người phụ nữ trong trang phục giản dị. Bà ấy lay lay người tôi, dường như tôi đã thất thần trong giây lát. 

- Mình có gì nào?

Tôi nhìn xung quanh, hiển nhiên là sau khi trao món đồ cho người phụ nữ kia và lấy tiền, may mắn không cần thối lại bởi tôi chẳng nhớ giá của món đó bao nhiêu hết. Tôi có một quán nước nho nhỏ, xung quanh bày ba bốn cái ghế gỗ con con, trong quầy ngoài bình trà cùng đủ thứ nước màu sắc thì còn có mấy bịch đồ ăn vặt được sắp xếp cẩn thận. Cạnh quán nước của tôi là lớp học được tổ chức trong căn nhà tương đối lớn, cơ mà có chỉ duy nhất một lớp trong đó. Tôi cứ thế ngồi bán tiếp, im lặng từ lúc mới tờ mờ sáng cho tới khi lớp học đã tối đèn. Mọi thứ như thước phim tua nhanh, dòng người cứ ra vào lớp, lâu lâu lại tấp vào hàng nước của tôi để mua gì đó. Tôi chỉ đơn giản là ngắm nhìn thước phim kia, việc buôn bán đã có cơ thể hành động như phản xạ. 

- Mình tên là Vy?

Ở trong tâm trí, ngoài việc xem thước phim ra thì tôi cũng lò mò suy đoán thân phận của mình. Vẫn không nghe được giọng hay nhìn thấy dáng hình nhưng qua cách đám học sinh ca sáng nói chuyện cùng, có lẽ tôi bằng tuổi chúng. Ca trưa thì lớp học được dùng cho mục đích họp, về cái gì thì tôi chẳng biết, lâu lắm mới sẽ có người nhờ tôi đi giao đồ và thưởng tiền công bằng cả ngày đi làm. Một ngày trôi qua tương đối bình yên cũng thật nhàm chán, nếu được lựa chọn thì tôi chẳng muốn đi chút nào nhưng dường như tôi không thể. 

- Thật kỳ lạ!

Ngoài cảm giác mất kiên nhẫn ra thì trong tôi còn tồn tại thứ cảm xúc khác nữa, là gì đó đầy ghen tỵ khi nhìn bọn ca sáng và đầy nuối tiếc khi nghe những người lớn học ca tối nhắc tới tôi. Tôi chẳng thích cảm giác này, vậy nên đã nhắm tịt đôi mắt.

- Em tranh thủ đi làm rồi đi học đi nha!

Mở mắt ra, quang cảnh lại khác so với trước. Vẫn là hàng nước, vẫn là lớp học nhưng người gọi tôi lần này là anh thanh niên mặc trang phục xanh lá từ đầu đến chân. Anh nói xong thì rời đi, bỏ lại tôi khó hiểu mà si ngốc hồi lâu. Quán vẫn bán buôn bình thường, cơ mà dường như thiếu mất gì đó không hiểu sao cứ thấy sai sai. Hoặc thực ra là thiếu mất ai đó.

- Chị Vy!

Đang làm thì tiếng cậu bé vang lên sau lưng. Chạy đến bên tôi là một cậu bé mang khuôn mặt dị dạng cùng dáng đi khập khiễng. Thằng bé cố nén nhịp thở hổn hển của mình lại, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng tựa như sợ tôi sẽ làm gì nó.

- Em xin lỗi, em tới trễ!

Thằng bé nói, không giấu được sự sợ hãi trong tông giọng. À, nhớ rồi! Đứa trẻ này là anh thanh niên dẫn đến giới thiệu với tôi, anh nhờ tôi cho nó một chân phụ việc. Tôi nhớ man mán là anh đã phải thuyết phục rất lâu, có nói gì đó về chuyện tôi sẽ được làm điều tôi muốn mà không mất thứ gì. Hiển nhiên trong ký ức ấy vẫn không thấy rõ hình dạng của tôi, nhưng so với trước tôi đã cao lên nhiều lắm. Còn đứa nhỏ này, vì ngày đầu đi làm muộn, đã sợ rằng tôi sẽ đuổi nó đi. Nó nhìn bằng cặp mắt ươn ướt, mong chờ được giao việc. Tôi cũng nhìn nó, lại nhìn vị khách vừa dùng nước xong, chỉ tay ý bảo nó dọn dẹp. Sau đó thì ngày mới cứ tiếp diễn như trước, khác ở chỗ giờ tôi thậm chí còn thảnh thơi hơn. Đứa trẻ kia, An, với quyết tâm chứng minh mình hữu dụng, đã bao lấy hầu hết các công việc từ rửa chén, pha nước tới chuẩn bị hàng; việc của tôi chỉ có tính tiền và ngồi một chỗ lườm tất cả những ai ý kiến về cơ thể của thằng bé. Không hiểu sau cái cảm giác khó chịu lúc trước đã biến mất, giờ đây mỗi khi nhìn về phía lớp học tôi lại thấy tràn đầy hy vọng.

- Chị Vy! Chị Vy ơi!

Ai đó gọi, mở mắt ra là một người trung niên mang khuôn mặt giống An. Người đó đánh thức tôi từ trên giường dậy, nói rằng tôi bị trễ giờ đến đâu đó.

- Muộn giờ đến trường rồi!

Đầu tôi lóe lên suy nghĩ ấy trong khi cơ thể vội vã chuẩn bị nhanh cho kịp giờ. Lúc rời đi, tôi chỉ kịp nhìn một chút về nơi mình vừa ở. Là một quán cà phê cổ điển giữa lòng thành phố nhộn nhịp, mọi người ăn mặc cũng thật khác; quan trọng hơn, dường như tôi thấy người phụ nữ đã cho tôi biết tên mình nằm trên bức hình trong một căn nhà. Tôi cứ chạy mãi, lướt qua những chiếc xe đạp cùng nhóm người vẫy chào tôi, trông họ thật quen thuộc. Chạy một mạch đến nơi gọi là "Cung Văn Hóa", xuyên qua những dãy phòng có các cán bộ giáo viên đang ngồi rồi tóm lấy một người để hỏi về lớp học mình tìm. Không bất ngờ khi bản thân không nghe được giọng của mình. Những người ngồi trong văn phòng không tỏ ra tức giận khi thấy tôi lao tới, họ chỉ giật mình rồi vui vẻ chỉ cho tôi. Lần này tôi thấy phiên bản già nua của anh thanh niên lúc trước.

Lớp học hôm nay thật lạ! Cả căn phòng chỉ toàn là người cao tuổi đang xếp hàng, đầu của những dãy hàng có ba bốn chiếc bàn gỗ nơi lấp đầy bởi các y bác sĩ tay cầm ống tiêm. Tôi ngẩn người rồi ngồi phịch xuống cái ghế gần cửa ra vào. 

- Bác Vy, bác nhầm lẫn rồi!

Một vị bác sĩ bước tới và nói cho tôi biết tình hình. Hóa ra hôm nay trạm y tế mượn lớp học vậy nên tôi đã nhầm lịch.

- Hôm nay là thứ Hai nên chắc bác An không biết thôi.

Vị bác sĩ giải thích giúp cho An, dường như tôi vốn là một người vô cùng khó tính đúng không? Ài, nói chung là giờ tôi muốn về để từ từ xem lại căn nhà mới cùng sự thay đổi đột ngột. Nhưng vị bác sĩ muốn tôi ở lại, ông bảo dù gì cũng đã vào vậy hãy cùng ông ấy trò chuyện. Cũng tốt, có thể tôi sẽ nghe được thêm thông tin về mình. 

Tôi lại mất nhận thức, đến khi có lại thì đã về trạng thái lơ lửng kia. Với mớ ký ức đan xen nhau trong đầu, rốt cuộc tôi là ai?

Cảm ơn đã dành thời gian cho câu chuyện này.

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...