Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

GIẤC MƠ SỐ 25 (3)

TÌNH BẠN DIỆU KỲ (3)

    Ngọn đồi Godric luôn nổi tiếng là nơi cư trú của các nhân vật đặc biệt trên khắp thế giới, người ta nói rằng dù bạn có là tỉ phú cũng chưa chắc mua được sự bình yên ở đây nếu không thỏa mãn yêu cầu bí ẩn nào đó của ngọn đồi. Người sống ở đây vì thế rất ít, nhà của họ thậm chí còn bị những khu rừng che khuất và chỉ khi thực sự định cư nơi đây mới nhớ được lối ra vào dù cho bạn có đến đây bao nhiêu lần đi nữa. Các giai thoại xoay quanh ngọn đồi này khá ít so với những nơi khác, hầu hết mọi người đều thuộc chúng. Có một chuyện về nhóm bạn thân thiết đã gắn bó qua nhiều kiếp, luôn tìm đến nhau cho tới khi tụ họp đủ tại đây. Lại có chuyện về lời nguyền gì đó tàn độc quấn lấy gã đàn ông bất hạnh. Nhưng hôm nay chúng ta không đến vì những chuyện kể kia, mục tiêu lần này nằm ở ngôi nhà gỗ khiêm tốn sâu trong rừng. "Biệt lập với xã hội bên ngoài", "Luôn được chú ý đến bởi những vụ cháy nổ liên hoàn", đó là mọi thứ người ta biết về ngôi nhà đơn độc kia. Tiến sâu hơn vào căn nhà, đập ngay vào mắt là đống bừa bộn không chỉ ở phòng khách mà hầu hết phòng nào cũng thế, mùi thức ăn pha trộn nấm mốc sẽ khiến bạn ngất đi hoặc bỏ chạy. Đi tới cuối nơi ở sẽ bắt gặp cánh cửa kính dẫn ra sau vườn, bí ẩn của căn nhà nằm ở đó. 

Ảnh lưu trữ miễn phí về ban ngày, cành cây, cây, cây xanh

    Nhìn từ xa hẳn ai cũng nghĩ cái chòi nho nhỏ kia vô hại thế nhưng bạn đã lầm to rồi, đó là lối đi dẫn đến phòng thí nghiệm của một tên tiến sĩ mang đầu óc bất thường. Tuột xuống ống dẫn bị che bởi đất đá, ta tiến thẳng về phía trước, qua hàng tá ngã rẽ như mê cung sẽ đến nơi làm việc tân tiến nhất thế giới. Các thiết bị máy móc đều thuộc loại hiện đại bậc nhất, máy tính ngày đêm chạy không ngừng, cách 2-3m lại xuất hiện một thí nghiệm dang dở bị bỏ xó, bao quanh căn phòng luôn luôn là làn khói thoát ra từ các ống hóa chất độc hại. Vị tiến sĩ của chúng ta đang bận rộn làm gì đó, các ngón tay liên tục lướt trên bàn phím, mắt lờ đờ mệt mỏi còn cơ thể thì ướt mồ hôi. Bỗng ông reo lên, tay bấm vào nút đỏ lớn nhất rồi nhìn vào không trung chờ đợi. Giữa không gian xuất hiện một cánh cổng đủ màu nối đến thế giới nào đó rất nhiễu loạn, từ trong nơi đấy lao ra một nhóm người mang quần áo sặc sỡ, lập tức cánh cổng đóng lại ngay sau họ.
- Nhóm thiên tài cuối cùng cũng về rồi à?
    Tiến sĩ cất tiếng, giọng khàn khàn do lâu ngày không nói. Ông tựa mình vào vách tường, nhìn một lượt những cô cậu thiếu niên mới tới. Nổi bật nhất là anh chàng to cao áo đỏ - ồn ào nhất hội, sau đấy là chàng trai lạnh lùng, cô gái xinh xắn, ranh con tinh nghịch và cuối cùng là thằng nhóc  sinh viên do ông đào tạo.
- Tiến sĩ? Ông cứu chúng tôi sao?
    Chàng trai áo đỏ vang vang giọng nói, vẻ mặt mừng rỡ.
- Reed! Ngươi vẫn ồn ào sau mấy tháng ở đó nhỉ? Đói khát không làm ngươi bớt tăng động à?
    Tiến sĩ mỉa mai, liếc xéo con người đang cố lại gần ông để cảm ơn. Quá quen với thái độ này, Reed không bận tâm mà quay sang kiểm tra đồng đội.
(R)- Điểm danh nào! Isabella!
    Cô gái mang biểu tượng thiên nga vẫy tay, rã rời đến không thể cất lời.
(R)- Helen! À em đây rồi!
    Cô gái nhỏ tuổi nhất ngoan ngoãn để Reed xoa đầu.
(R)- Simon! 
    Anh bạn lạnh lùng khẽ kêu "Đây".
(R)- Và cuối cùng, Alex!
     Alex không trả lời mà chăm chăm nhìn tiến sĩ, sau cùng mới lên tiếng.
(A)- Tại sao thầy lại cứu bọn em?

Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng, Công nghệ, công nghệ sinh học, covid-19

    Cả nhóm đồng loạt nhìn người đàn ông lớn tuổi nhất trong phòng, chờ đợi câu trả lời. Ông hắng giọng, tỏ vẻ khó chịu.
- Tổ chức của các ngươi nhờ ta giúp vì nhóm thiên tài của họ đã tạo ra cổng không gian rồi tọc mạch vô đó để rồi bị mắc kẹt.
    Ông hừ nhẹ, tiếp tục.
- Đúng là một lũ ngu ngốc! Các ngươi thậm chí còn không dò tìm nơi đó bằng máy hay chí ít là mang đồ cơ bản theo.
    Mọi người im lặng, quả thực họ đã quá bốc đồng. Simon cố gỡ gạc tình huống.
(S)- Tôi...tôi nhớ ông chả bao giờ chịu giúp tổ chức dù cho họ có nài nỉ thế nào mà?
    Ông trừng mắt với anh, bực bội.
- Ta chán được chưa? Bình thường cứ vài tuần là các ngươi lại đến đây phá nhưng rồi mấy tháng liền mất dạng cho tới khi tổ chức tới cầu xin ta. (Đảo mắt) Đáng lý ra ta sẽ từ chối nhưng thà cứu bọn phiền nhiễu các ngươi còn hơn phải chịu thêm một đám ranh con ngu ngốc khác tới phá.
    Ông vừa dứt lời thì Helen lôi gì đó ra từ đống bừa bộn trên sàn, đưa cho Alex trước khi vị tiến sĩ kịp phản ứng. Chàng trai nhìn thứ trên tay, là một tấm vé mời tham quan tàu Nautilus cùng lá thư bị nhàu nát.
(A)- Chán sao thưa thầy? Không phải bác sĩ ở số 221B phố Baker, Anh quốc đã mời thầy đi tham quan hay sao? (Giơ tấm vé) Em nhớ thầy trông chờ chuyến tham quan này lắm mà!
    Lần này khuôn mặt già nua thoáng ửng đỏ, tiếng khúc khích vang lên khe khẽ từ Simon và Isabella rồi im lặng bởi cái nhìn từ Alex. Không khí lại trầm xuống, Reed lên tiếng.
(R)- Tiến sĩ, ông xem tôi cao lớn chưa này! Nhiệm vụ sắp tới nhất định sẽ nhanh chóng giải quyết.
    Helen vỗ tay ngưỡng mộ. Một thoáng yên lặng nổi lên. Nhiệm vụ của nhóm bọn họ duy nhất chỉ là cản người đàn ông kia tạo ra gì đó nguy hiểm. Tiến sĩ đứng thẳng dậy, mỉm cười, lập tức cả bọn lạnh người.
- Cao to thì sao? Não ngươi rốt cuộc vẫn không thêm được nếp nhăn nào.
    Nói rồi ông búng tay, từ đâu bắn ra một tia nhiệt màu tím, Reed rùng mình khi bị bắn trúng, cả người cậu chìm trong khói. Đợi khói tản ra, mọi người liền bất ngờ, Reed bị thu bé lại chỉ bằng một cậu bé 10 tuổi.
(R gào lên)- Ông làm cái gì vậy hả?
- (Nhún vai) Đưa ngươi về đúng tuổi của mình!
(A cản R xông lên)- Đừng lo, nó chỉ có tác dụng trong 24 giờ thôi! 
(H)- Phải đó anh Reed, giờ tụi mình đánh không lại ổng đâu!
    Tiến sĩ vỗ tay tán thưởng Helen, đi tới dãy nút bấm và cho vài câu lệnh. Từ trần nhà xuất hiện 5 cái bong bóng khổng lồ bao lấy nhóm bạn và đem họ ra khỏi phòng thí nghiệm.
- Nhiệm vụ của ta đã xong. Về hết đi!

person holding brown, blue, and white tickets

    Vài tuần sau sự kiện ấy.
- Mấy ngày nay thật yên ắng!
    Tiến sĩ cảm thán, thư thái kiểm tra lại cỗ máy lần thứ 251. Chợt ngoài cửa vang lên tiếng chuông, qua camera ông thấy ai đó đặt một lá thư trước thềm cửa rồi chạy mất.
- Trò quỷ gì đây?
    Ông lầm bầm, dùng robot lấy thư, kiểm tra độ an toàn rồi mới mở ra, dòng ký tự hiện lên: " 4 1 & 1 4 Ɐ"
- Cái quái gì...(Đỡ trán) Lại bọn nó!
    Tiến sĩ vứt tấm bìa, kiên nhẫn đọc nội dung thư: "25/12 mời ngài đến bìa rừng".
- Nét chữ của Alex...Rảnh rỗi!
    Ông đặt lá thư vào ngăn bàn, tiếp tục làm việc.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bưu điện, các tông, cận cảnh, cột

    Mùa đông tới, tuyết phủ kín ngôi nhà gỗ nhỏ khiến nó chìm hẳn vào khung cảnh vốn đã che khuất gần hết mọi thứ. Như mọi ngày, sau khi làm xong đợt thí nghiệm khó nhằn, tiến sĩ mệt mỏi ngã người lên ghế đánh một giấc bù cho thời gian miệt mài dưới phòng thí nghiệm. Vài tiếng sau trước cửa vang lên tiếng gõ inh ỏi, ông mặc kệ. Tiếng ồn cứ thế vang lên liên tục và không có dấu hiệu ngừng lại dù hơn nửa tiếng đã trôi qua. Cuối cùng có lẽ người kia đã bỏ cuộc, âm thanh phiền nhiễu tắt ngấm trả lại cho vị tiến sĩ sự yên tĩnh quý giá. 
- Ngươi còn non lắm!
    Ông lẩm bẩm, vùi mình sâu hơn vào ghế. Trong giấc mơ dường như có ai đó đã di chuyển cơ thể ông, một người rất quen nhưng không rõ là ai. Chợt "Bíp!", tiếng còi như thét vào tai khiến ông bật dậy, hoảng hốt bởi cảnh tượng trước mắt. Hiện tại người đàn ông của chúng ta đang nằm trên ghế sau của một chiếc xe, ngoài cửa kính tấp nập người đi lại náo nhiệt.
- Thầy tỉnh rồi à? Tại còi xe nhỉ? Em xin lỗi.
    Là giọng nói trầm quen thuộc của Alex, anh đang ngồi ghế lái, tay điều khiển xe còn mắt thì liếc nhìn người đằng sau. Thầy của anh ngồi dậy, hít một hơi trấn tĩnh bản thân, lạnh giọng nói.
- Dừng xe!
(A)- Nhưng...
- Ta nói dừng xe!
    Xe không ngừng mà ngược lại chạy nhanh hơn khiến ông ngã ra ghế, khó khăn lắm mới không rơi xuống sàn.
- Tên nhóc này!
(A)- Em xin lỗi nhưng thầy nhất định phải đến!
    Sau đó không còn bất kỳ ai trong hai người lên tiếng, xe cứ thế chạy như bay đến địa điểm. Tới nơi, xe thắng mạnh một tiếng "Két", để lại trên mặt đường vết hằn ám khói. Alex xuống xe, chỉnh y phục rồi nhanh chóng mở cửa cho thầy mình.
(A)- Đến nơi rồi thưa thầy!
-(Bất động)
(A mỉm cười)- Em cam đoan không phải lừa lọc chơi khăm gì đâu. Nếu đúng thế em sẽ đưa thầy về lập tức.
    Người đàn ông thở dài, từ tốn rời khỏi xe rồi theo chàng trai trước mặt di chuyển. Họ đi tầm 10 phút thì tới bữa tiệc lớn rực rỡ giữa khung cảnh tuyết trắng xóa.
- A! Họ tới kìa!
    Reed reo lên, hướng sự chú ý đến nhân vật cáu kỉnh đang âm thầm bước đi không tiếng động. Isabella vội vã chạy tới gần, tay khư khư hộp quà màu đỏ xanh khá lớn.
(I)- Tôi cứ nghĩ anh không mời được ông ấy!
(A)- Quả là có chút trục trặc nhưng giờ ổn rồi.
    Reed và Simon không ai bảo ai liền kẹp vị tiến sĩ ở giữa rồi dẫn ông tới trung tâm bữa tiệc, Helen vui vẻ nói.
- Chúc mừng ngài tiến sĩ.
    Mọi người reo hò còn nhân vật chính thì lắc đầu ngao ngán.
- Ta không muốn làm các người thất vọng. Cảm ơn đã tổ chức tiệc giáng sinh cho ta nhưng các người công cốc rồi, ta chưa bao giờ thích giáng sinh cả!
    Nói rồi ông lặng lẽ rời đi, không khí chợt trầm hẳn. Bỗng...
- Nhưng đây không phải tiệc giáng sinh!
    Alex lên tiếng, kéo tay thầy mình lại.
(A)- Em biết thầy vốn không thích giáng sinh vì nó trùng với sinh nhật thầy.
(I)- Tiệc hôm nay là chúc mừng ngày sinh của tiến sĩ.
    Cô chỉ tay về phía trên nơi có hàng chữ "Chúc mừng sinh nhật" màu đen trên nền trắng. Tiến sĩ đứng im bất động, hồi sau thì cuối mặt xuống, mỉm cười.
- Aizz...Đúng là bày trò!

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Câu hỏi: Hãy tìm tên của những tiểu thuyết nổi tiếng với gợi ý từ những chi tiết in đậm phía trên.




Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2020

GIẤC MƠ SỐ 25 (2)

TÌNH BẠN DIỆU KỲ (2)

  Trong một gara sửa xe vang lên tiếng cãi nhau đầy náo nhiệt. Nhìn từ cửa chính chẳng ai biết đã có gì xảy ra trong đó bởi khung cảnh bao trùm một màu tối đen như mực, các linh kiện máy móc nằm lăn lóc còn điện đóm thì lập lòe lúc tắt mở.
- 9 nút! Tao thắng!
- Mày có ăn gian không thế?
- Mày nói tao ăn gian à?
-...
Qua tiếng tranh cãi người ta lờ mờ đoán đây hẳn là cuộc chơi bài của nhóm người nào đấy. Nhưng có lẽ mọi người không ngờ rằng đám ồn ào kia vốn không phải người của gara, càng không thuộc thời gian hay không gian này. Tất cả đều là hải tặc, thông qua cánh cửa bí mật phía sau gara tới đây và đều không biết bản thân đang ở thời không khác.
- Mấy người xong chưa? Bao nhiêu năm không gặp cứ thích cãi nhau thế à?
Giọng người nữ vang lên, nóng nảy đập ly rượu trên tay xuống.
- Có phải tôi thích cãi nhau với nó đâu! Mari, cô xem đi! Quái nào nó thắng liên tục mấy ván chứ!
Người nam đối diện lớn tiếng, mắt gã trợn lên còn tay thì quơ lung tung. Mari thở dài, nhìn thuyền trưởng mình rồi quay sang cô gái bên cạnh vốn đang làm tổ trong vòng tay người yêu.
- Anna! Cô nói lại với Johnny đi! Kiểu này khéo họ lại đánh nhau cho xem.
Cô gái nhún vai, cười nhẹ.
- Kệ họ! Ai chẳng biết Jack và Johnny của tôi không ưa nhau, gặp là cãi thấy là đánh. Cơ mà thế thì sao? Không phải đã quen biết và chơi thân được gần 10 năm à?
Anna vừa dứt lời thì 2 người đàn ông đã xông vào rút kiếm chém nhau rồi bị Mari lôi cổ ra ngoài.
- Lần nào cũng thế! Không thể tưởng tượng được.
Mari nói xong liền nốc cạn ly rượu vang đỏ. Còn lại 2 người phụ nữ, họ thu dọn bàn và tiếp tục ván chơi mới.
(M) - 2 nút!
(A) - Xui xẻo! Không có nút nào cả!
Tiếng xào bài vang lên.
(M) - Louis không tới à?
(A) - Không, ảnh bận gia nhập quân đội của cha ảnh rồi. Quân đội Iris ấy!
(M) - Lần cuối gặp anh ta hình như là tại bến tàu Gaulois. Tính ra cũng đã tròn 1 năm... 6 nút!
(A) - 5 nút!
    Mari cười nắc nẻ, vươn tay rót thứ chất lỏng đỏ từ trong chai ra còn Anna thì xếp bài, bắt đầu thêm ván nữa.
(A) - Còn nhớ lần tìm được chỗ này không?
(M) - Sao không? Cả đám bị bão quật túi bụi may mắn tìm được hòn đảo này...không trên bản đồ mới ghê...rồi phát hiện ra căn nhà bỏ hoang.
(A chỉ sau lưng M) - Cánh cửa đó hình như không mở được, mấy lần tới đều nghe tiếng cười của con nít bên kia vọng qua.
(M) - Haizz...Cũng đã gần 19 năm từ hôm đó, số lần đám tụi mình họp mặt đông đủ chưa tới 5 lần.
(A) - Chỉ mong chúng ta vẫn giữa mối quan hệ này mãi mãi!
    Cô vừa dứt lời thì bên ngoài vang lên tiếng đánh nhau dữ dội.
(A) - Ối chà, phải cản thôi! Ván này cậu lại thắng nhỉ
    Anna thả xuống bàn 3 lá bài bao gồm 4 cơ và 2 lá 2 bích. Mari cũng giương bài, là 9 nút. Hai cô gái đứng dậy, một người rút kiếm, một người lên đạn cho súng rồi đồng loạt ra khỏi căn nhà. Từ cửa sổ lùa vào cơn gió lớn, thổi tung đống bài trên bàn, 1 lá Joker trắng đen lơ lửng giữa không trung, dần dần to lên che khuất ánh sáng.

black metal electric post under blue sky during daytime

    Lá Joker nhỏ dần, ánh sáng cũng theo đó chiếu rọi xung quanh. Khung cảnh giờ không còn là căn nhà cũ kỹ mà là căn biệt thư xa hoa tuyệt đẹp được chiếu sáng bằng ánh nắng vàng ấm áp. Tại phòng khách, tiếng lạch cạch vang lên từ những đồng tiền tinh xảo, trên bàn lớn ngổn ngang những xu vàng, lá bài, súc sắc cùng hàng tá những vật linh tinh.
- Lizzy, Will, tôi thắng rồi nhé!
    Người phụ nữ reo lên, không giấu sự vui mừng trong lời nói. Anh chàng duy nhất khẽ lắc đầu, cười trừ.
(W) - Được rồi Vicky, cô thắng! Không tệ nhỉ? Tôi cứ nghĩ sau khi lấy chồng cô sẽ không đụng tới mấy thứ này chứ.
(V) - Đúng là như thế! Từ hồi lấy Robert tôi đã gặp ai trong mọi người đâu mà chơi! Ít nhất vận may vẫn còn.
    Cô vừa nói vừa hí hửng gom tiền vào túi mình. Lizzy nhìn bạn mình, thắc mắc.
(L) - Vicky! Hình như cái túi tiền này hơi kỳ kỳ!
    Vicky ngẩn người, nhìn lại chiếc túi rồi thốt lên đầy kinh ngạc.
(V) - Trời ạ! Đây là túi sữa của David mà! (Nhìn vào đồng hồ bỏ túi) Chết! Tới giờ pha sữa cho thằng bé rồi!
    Nói rồi cô đứng dậy, bỏ đi chỉ để lại xa xa một nhân ảnh váy đen nhỏ bé. Chỉ còn 2 người trong phòng khách, Will ngã người ra sau ghế, nhìn xung quanh cảm thán.
(W) - Đúng là một nơi xa hoa! Khác xa với cái thời sinh viên tụi mình nhỉ?
(L) - Đã mấy năm trôi qua rồi, thứ gì cũng phải khác chứ anh trai!
    Lizzy vươn tay rót cho mình một ly whisky, chậm rãi thưởng thức. Will nở nụ cười châm chọc.
(W) - Không uống trà sao cô giáo?
(L liếc anh mình) - Tất nhiên là không! Em muốn thoát khỏi thân phận thượng lưu một chút không được à?
(W) - Rồi rồi! (thở dài) Em bảo Vicky nhanh lên còn đi họp mặt mọi người, gần tới giờ rồi đó!
(L) - Chỗ cũ nhỉ?
(W) - Phải, vẫn là con mắt của thủ đô!
    Lizzy gật đầu, nhẹ nhàng ngồi dậy và đi tìm bạn mình. Will quay đầu nói với theo.
(W) - Chắc là ở trong bếp đấy!
    Còn lại một mình, anh chàng ngồi nhìn lần lượt những bức tranh trên tường, hồi tưởng lại quá khứ của mình. Đầu tiên là hình cả nhóm đi tắm biển, rồi cùng nhau tốt nghiệp đại học, sau đó lần lượt có nghề nghiệp cùng gia đình và rồi...
(W) - Chỉ còn thiếu tấm tái họp lần này.
    Anh vừa dứt lời thì xa xa vang lên tiếng chuông quen thuộc.
(W) - Tới giờ rồi! Mình phải đến đó thôi!
    Will rời đi, phòng khách trống trải chỉ còn những lá bài nằm yên tĩnh. Bỗng lá Joker sặc sỡ bay lên, to dần và lấp đầy nguồn sáng của căn phòng.

Ảnh lưu trữ miễn phí về biệt thự, cung điện, đèn treo, khách sạn

    Lá bay từ từ bốc cháy hóa thành tro bụi, khung cảnh lại lần nữa thay đổi. Địa điểm bây giờ là ngôi nhà cao tầng hiện đại, ngoài sân lớn hiện đang tổ chức tiệc tùng nhộn nhịp, mọi người vui vẻ cười nói, bắt tay và thậm chí còn ôm nhau để thể hiện sự nồng nhiệt.
- Cuối cùng cũng đầy đủ không thiếu một ai nhỉ?
    Cô gái xinh đẹp bước tới chỗ của chủ nhà, bản thân như tỏa ra nguồn sức sống tươi trẻ.
- Linda! Ơn trời cậu tới rồi! Mau mau giúp tôi dỗ Ben đi, nó khóc suốt!
    Người chủ bữa tiệc reo lên, đưa cho bạn mình xem đứa bé trai kháu khỉnh trên tay.
(L) - Ồ không phải bé Ben đây sao? Còn nhớ cô không? Cô Linda - bạn của mẹ May nè!
    Mặc kệ cô ấy nói, đứa trẻ cứ ra sức khóc thét lên khiến mọi người phải ngoái nhìn đầy. Rối trí một lúc, Linda bèn lấy ra trong túi một lá bài và phe phẩy trước mặt đứa bé. Nó vẫn khóc, chỉ là âm lượng nhỏ hơn một chút.
(M thở dài) - Thật hết cách với thằng bé!
(L) - Chắc nó nhớ thần tượng của nó ấy mà! Ảnh chưa tới nhỉ?
(M) - Chưa, còn thiếu mỗi ảnh là chúng ta đủ người luôn. Rốt cuộc cũng có dịp họp mặt đầy đủ, tôi cứ có cảm giác lâu lắm rồi mình chưa được sum vầy...phải cả trăm năm ấy chứ!
     Cả 2 cô gái im lặng, đồng thời nghĩ về kỉ niệm lần cuối gặp nhau đông đủ. Khi ấy họ vẫn còn khá trẻ, chưa qua bão táp, trong đầu chỉ ngây ngô những kế hoạch đi chơi sắp tới. Lúc bấy giờ họ tụ tập dưới lá cờ hoa đang phấp phới, cười nói rôm rả mà không biết sắp phải xa nhau rất lâu. Quay lại hiện tại, 2 cô gái đang mơ màng bỗng bừng tỉnh bởi tiếng cười của đứa trẻ, nó quơ đôi tay nhỏ, cố vươn người về phía trước. Điều khiến thằng bé phấn khích chính là thần tượng của nó, người cuối cùng của nhóm, đã tới. 
(M) - John! Cuối cùng anh cũng tới!
(L) - Anh đã ở đâu vậy hả?
    John chào mọi người, đi thẳng tới chỗ 2 cô gái và đoạt lấy lá bài trên tay Linda. Vừa nói anh vừa xào bài.
(J) - Tôi vừa từ Đại lộ Danh vọng về. Mấy cô biết đó, công việc mà.
    Nói xong anh trải bài xuống bàn, chia thành từng phần nhỏ rồi lớn tiếng gọi.
(J) - Ai muốn chơi một ván không?
    Mọi người đồng loạt reo lên, ùa tới trung tâm sân, không khí đã náo nhiệt nay còn tưng bừng hơn. Cùng lúc đó, ngay ngôi nhà bên cạnh bỗng lóe sáng.

Ảnh lưu trữ miễn phí về buổi tiệc, chén, chúc mừng, đàn bà 

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Câu hỏi: Kể tên lần lượt các quốc gia đã xuất hiện trong câu chuyện. (Gợi ý: có 3 quốc gia)

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2020

GIẤC MƠ SỐ 25 (1)

TÌNH BẠN DIỆU KỲ (1)

    Sau những năm tháng khói lửa chiến tranh, cuối cùng nơi đây cũng lại yên tĩnh như nó vốn phải thế. Trong một con hẻm tối, 2 chàng thiếu niên đang vui cười họp mặt.
- Tôi sẽ rất nhớ tiếng máy bay này.
    Một trong số họ nói, chỉ lên trời nơi chiếc trực thăng đang hối hả trở về điểm đáp. Liền đó vang lên giọng nói từ cậu bạn đối diện.
- Ôi! Tôi chán ngấy chiến trường rồi! Rốt cuộc cũng được cấp trên cho về quê.
   Câu chuyện đang dang dở thì lại thêm 2 người nữa xuất hiện, một mặc quân phục với bảng tên màu bạc cùng chữ "Nick" đen bóng và một sở hữu dáng người trẻ trung pha chút non nớt.
- Nick! Eric! Tới rồi à!
    Anh chàng lên tiếng, vẫy tay với người mới đến. Cậu bạn kế bên liền hừ nhẹ.
- Kevin à, tôi có nên nhắc cậu là chúng ta đang trốn đi chơi không nhỉ? Bộ muốn bị hốt cả đám chắc.
  Kevin bĩu môi, im lặng không nói. Thấy vậy Eric lắc đầu cười trừ.
(E) - Ivan, đừng nghiêm khắc với Kevin như thế. Lâu lắm chúng ta mới gặp nhau mà, thả lỏng đi bạn của tôi.
(I làu bàu) - Chỉ có cậu mới rộng lượng như thế!
(N cuối cùng cũng lên tiếng) - Thôi đừng dỗi nhau nữa! Gần 6 năm mới tụ họp, chúng ta nên trân trọng một tí chứ!
    Nick chỉ từng người.
- Tôi sắp phải lên thành phố nhận chức cao hơn và làm việc luôn ở đó. Ivan chuẩn bị trở thành thư ký cho ngài cố vấn. Kevin thì theo cha về công ty để phục hưng kinh tế. Còn Eric (thở dài) chỉ còn cậu ấy là tiếp tục làm giáo viên ở đây.
    Tất cả đồng loạt trầm mặc. Bỗng Kevin vỗ vai Eric.
- Này! Thi chạy không? Tới địa điểm cũ nhé!
- (Eric nhún vai) Chỉ sợ cậu lại thua!
- (Kevin hất mặt tự tin) Thua? Lâu nay tôi giấu nghề thôi, nhóc con cậu chờ hít khói đi!
    Thế là chẳng ai bảo ai tất cả liền đồng loạt chạy ù ra khỏi hẻm như vũ bão. Khung cảnh như ngược trở về lúc họ còn bé, mỗi tối sẽ hẹn nhau chạy đua, những cái bóng nhỏ khi ấy thật ngây thơ và thuần khiết. Trở về hiện tại, Kevin đang dẫn đầu, bỏ xa mọi người một quãng đáng kể.
- Thế này cậu ta thắng mất!
    Eric tự nói, cố rút ngắn khoảng cách giữa cà hai. Bất chợt Nick la lên.
- Kevin!
    Mọi người chậm lại, ngoái đầu nhìn con người lớn tuổi nhất kia rồi chợt nhận ra họ đã bị lừa. Nhờ màn kêu vừa rồi mà Eric đã dành lấy vị trí chạy đầu tiên, sát nút chính là Kevin.
(K) - Ăn gian quá! Lần nào cũng là Nick giúp cậu hết!
(E) - Vậy mà lần nào cậu cũng bị gạt!
    Họ vừa chạy vừa cãi nhau, huyên náo cả một khu vực yên tĩnh. Suốt quãng đường, rất nhiều lần Kevin ngang bằng với Eric nhưng rồi đành thụt xuống vì đuối sức. Rất lâu sau tất cả đồng loạt dừng lại, dưới bầu trời đêm lạnh lẽo ai nấy đều ướt sũng mồ hôi, thở hỗn hển đến sắp kiệt sức.
(K) - Được...được rồi!...Lần này... này...không chấp...nhóc con nhà cậu.
(N) - Nhóc... nhóc cái... cái đầu cậu!
    Cả hai cãi nhau thêm vài câu thì mặc kệ đối phương, ra sức thở dốc. Nick là người lấy lại trạng thái bình thường đầu tiên, anh lo lắng giúp bạn mình bình ổn hơi thở. Sau một lúc thì cả nhóm lại tiếp tục hành trình, họ tiến về phía khu chợ sáng rực ánh đèn, dù đã khuya nhưng vẫn tấp nập người ra vào.
(I) - Chỗ cũ?
    Mọi người gật đầu, không ai bảo ai đều tiến về quán chè thân quen, địa điểm mà mỗi khi trốn đi chơi họ đều ghé qua. Quán bao gồm 3 mặt tiền, bất cứ thời gian nào cũng đông đúc khách tới lui.
- Ivan lại dẫn bạn tới đó hả?
    Chủ quán lên tiếng. Đó là một bà lão tóc trắng xóa, đôi mắt mờ đục cùng trí nhớ không minh mẫn.
- Lâu lắm không thấy mấy đứa tới, Ivan cứ nhắc mãi. Thằng bé thật là! Mới có mấy ngày không gặp.
    Bà lão nói, nhanh tay phục vụ khách. Họ từng người lần lượt chào hỏi rồi lặng lẽ ra một góc đứng đợi trong khi Ivan - cháu bà - thì thoăn thoắt làm cho bạn mình mỗi người 1 ly chè. Kevin ghé tai Eric, thì thầm.
(K) - Hình như bà ấy không nhớ tụi mình rời khỏi đây đã hơn 6 năm.
(E) - Với bà ấy thì mọi chuyện chỉ mới hôm qua thôi! Tội nghiệp! Một mình phải nuôi 2 đứa cháu trưởng thành.
    Vừa nói Eric vừa nhìn sang chỗ bếp than nơi có cô bé đang hí hoáy viết lên giấy, nhìn thấy thầy mình liền nở nụ cười. Hồi sau Ivan đi tới, trong tay là 4 ly chè ngon ngọt đúng vị của bạn mình.
(E) - Hôm nay tôi khao! Đừng từ chối!
    3 người kia lưỡng lự rồi miễn cưỡng nhận thành ý của bạn mình. Họ ăn một lúc thì trời tờ mờ sáng, cả đám nhìn nhau rồi từ từ đi về. Khác với lúc đến, khi về họ đi rất chậm, cứ như sợ cuối đường sẽ có gì ập xuống.
(I) - Eric này! Cậu ở đây giúp tôi chăm sóc bà và em gái nhé!
(E) - Tất nhiên! Các cậu cứ yên tâm lên đường đi! Nơi này có tôi lo.
(K khoác vai E) - Haizz! Giờ mà về cha tôi sẽ lại mắng cho xem! Dám trốn ông ấy đi chơi!
(E) - Cùng lắm để thầy Eric này nói giúp cho cậu nhỉ?
    Nói rồi cả đám cười vang, tâm trạng buồn thảm cũng vơi bớt. Họ đi, đi mãi như thể con đường dài vô tận. Rồi bỗng nhóm dừng bước trước một gara sửa xe cũ, trong đó người ta đang náo nhiệt đánh bạc, có vẻ lại là cuộc tái họp của một nhóm người khác.


Ảnh lưu trữ miễn phí về bạn bè, bình minh, cỏ, có sương mù


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Câu hỏi: Tên của 4 người bạn có ý nghĩa gì? 

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...