Thứ Hai, 25 tháng 5, 2020

GIẤC MƠ SỐ 17


NGÔI NHÀ CỦA SIRIUS

    Lại một giấc mơ khác về thế giới phù thủy đầy huyền bí, lần này tôi may mắn được vào vai Harry Potter đó.Quả là trải nghiệm thú vị, nhất là sau khi tỉnh dậy và phát hiện những cảnh trong mơ khá giống với phim đang chiếu.

Ảnh lưu trữ miễn phí về các tòa nhà, cảnh quan thành phố, cây, đêm


Mở đôi mắt nặng trĩu lên, tôi ngạc nhiên trước địa điểm bản thân đang ở. Đó là một căn phòng màu đen xen họa tiết vàng sang trọng, những đồ vật dù bị phủ bụi dày vẫn toát lên sự xa hoa của chính chúng. Tôi nhìn quanh, nhanh chóng tìm được cửa sổ đang được mở một nửa, ngoài kia là dãy phố tối tăm chỉ lờ mờ vài ánh đèn heo hắt, nhìn kĩ hơn, có vẻ tòa nhà này bị bao phủ bởi lớp màn nào đó trông như bong bóng. Liếc mắt tới phần cửa kính vỡ, tôi choáng váng, hình ảnh hiện lên thuộc về một chàng trai khá quen thuộc, anh ta có đôi mắt xanh tuyệt đẹp cùng mái tóc đen rối xù, phía trên trán nổi bật vết sẹo hình tia chớp. Không thể sai được, giờ tôi là Harry Potter!


Harry Potter and the Chamber of Secrets | A great movie, Har… | Flickr

Vội vã chạy ra khỏi phòng, tôi tới dãy hành lang không ánh đèn, mọi thứ tối đen trừ căn phòng ở cuối dãy, căn phòng phát ra tia sáng đủ màu. Khẽ bước tới đó rồi nghía mắt vào, trong phòng có chừng dưới hai mươi người đang vung vẫy đũa phép, bàn luận sôi nổi về vấn đề nào đấy. Tất cả đều là thành viên Hội Phượng Hoàng, nếu thế thì đây hẳn là căn nhà của Sirius Black – nơi tập trung mọi người. Ai đó bỗng nhận ra kẻ đang lấp ló sau cánh cửa và đi kiểm tra, sau khi nhận ra là ai, họ bảo tôi quay về phòng chờ một lát sẽ gọi tôi.

Trở về căn phòng kia và thất thần ngồi trên ghế gỗ, tôi nhìn mông lung về phía cửa sổ. Chợt có tiếng phát lên ngay sau lưng, không rõ từ bao giờ mà trong phòng tồn tại một bức tranh chân dung lớn. Người trong đó là Sirius, ông nở nụ cười rồi bước dần khỏi bức tranh để tiến về phía tôi. Khi chỉ cách nhau tầm một mét, ông quay sang chiếc ghế dài cạnh đó và nằm xuống. Cảnh tượng kế tiếp thật không thể tin được! Từ trên đỉnh đầu, lớp da dần bong ra, tuột xuống sàn nhà, nơi mà Sirius từng nằm giờ thay bằng một người phụ nữ già nua sở hữu đôi mắt điên dại. Chưa kịp hiểu được tình hình thì cả thân người tôi đập mạnh vào bức tường, cổ họng bị siết chặt bởi bàn tay gầy trơ xương của người đàn bà kia. Tôi nghĩ mình chết chắc, bản thân không có đũa, miệng thậm chí chẳng ú ớ được thành câu. Lực tay bóp cổ cứ ngày một lớn, có lẽ tôi sẽ chết vì gãy cổ hoặc nghẹt thở.


Ảnh lưu trữ miễn phí về bệnh tâm thần, con gái, đàn bà, khí sắc

Trong lúc dưỡng khí sắp cạn kiệt, tôi nghe bên tai tiếng hô to câu gì đó, lập tức hai luồng ánh sáng phóng tới, tách người đàn bà điên kia khỏi tôi. Ngã sụp xuống sàn, tôi ho sặc sụa lên, giương mắt nhìn hai vị Thần Sáng áp chế kẻ khả nghi trong khi mọi người đang ùa vây xung quanh lối ra. Cuộc chiến khá gay go, đũa phép của người này cứ quật mạnh mẽ vào người kia, đồ vật vỡ nát, cả căn phòng hoang tàn sau từng cử động của họ. Tôi không nghe được gì bởi đôi tai cứ ù ù mãi, dù vậy cặp mắt xanh này vẫn theo dõi sát diễn biến trận đấu. Sau chừng vài chục phút, Thần Sáng đã chiến thắng còn kẻ khả nghi thì nằm một xó la hét ầm ĩ.

Tôi được mọi người đưa tới phòng họp, họ trấn an và hỏi về mọi chuyện. Tôi kể hết, kì lạ là càng kể đôi tai ù của tôi càng rõ ràng hơn. Khi câu chuyện chấm dứt, mọi người xì xào với nhau còn tôi thì nhìn quanh căn phòng. Nơi đây to gấp 2 lần chiến trận mới nãy, màu vàng chiếm nhiều hơn trên tường và đồ vật thì ít bám bụi hơn. Đặt biệt ở cuối phòng tồn tại lò sưởi rất ấm áp, tôi tới đó, nhìn ngọn lửa với cái đầu trống rỗng. Chợt vang lên tiếng gõ cửa, một người đàn ông nhỏ thó xuất hiện, ông ta bảo rằng mình là người của Bộ phái tới. Lập tức mọi người im lặng, nhìn kẻ mới đến trong lo lắng. Ông ta có vẻ ý thức được tầm quan trọng của bản thân nên không kiêng nể và đập mạnh xuống bàn.
- Ai đã gây nên đống lộn xộn này hả? Mau ra mặt và theo tôi về Bộ!
Xung quanh giờ yên tĩnh đến lạ thường, hẳn rồi, ông ta chỉ muốn bắt ai đó trong đây thôi, bắt càng nhiều càng tốt trừ một nhân vật không cần thiết. Chẳng hiểu sao tôi lại trở nên phẫn nộ, mạnh mẽ hắng giọng rồi dõng dạc nói.
- Tôi, Harry Potter, đã gây ra những chuyện này và sẽ nhận trách nhiệm về nó! Sao nào? Dẫn tôi về đi chứ!
Vừa dứt lời, chiếc đũa thần của ông ta giương lên, phóng ra tia sáng màu cam về phía Cậu Bé Sống Sót. Tôi ngã ra sau, nẳm hẳn trong lò sưởi, lửa bừng lên nuốt trọn lấy con người đáng thương này. Quả thực rất nóng, như nung chảy tôi ra thành nước. Tôi bật dậy, toát mồ hôi, hóa ra chỉ đang mơ mà thôi.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2020

GIẤC MƠ SỐ 16

ĐIỂM BẮT ĐẦU

    Như mọi lần, tôi đã có một giấc mơ về bộ phim vừa xem trên Internet. Vẫn là những cảnh tượng vi diệu, phi logic đến ngộ nghĩnh thường thấy tại bất kì giấc mộng nào. Bạn sẽ nghĩ nó tầm thường khi đọc nó nhưng bạn nhầm to rồi! Lần này tôi sẽ mang đến cho bạn chuyến phiêu lưu trong mơ mà đối với tôi rất giá trị.


Thiên Nhiên, Rừng, Cây, Ánh Sáng, Ánh Nắng Mặt Trời

    Mở mắt ra, xung quanh là khu rừng rậm rạp che kín cả bầu trời, cây cối dường như thuộc giống loài gì đó chưa từng thấy. Mọi thứ tối đen như mực, mỗi bước chân đều vang lên tiếng sột soạt khó chịu. tôi cứ tiến về phía trước như thể có người đang dẫn lối mình. Dần dần cây cũng thưa bớt, ánh trăng trên cao chiếu xuống làm lung linh thêm cảnh tượng đang thấy, trước mắt có một con suối nhỏ róc rách chảy như dải lụa bạc giữa khung cảnh đen tối ghê rợn. Tôi bước tới gần, khẽ chạm vào làn nước mát lạnh kia. Chợt nước bắn lên tung tóe, theo sau là tràng cười khả ố của tên nhóc nào đó xuất hiện từ sau lưng. Nó dùng thân hình béo ú để ra sức tát nước vào mặt tôi, trêu chọc con người đáng thương này bằng vô số cách phiền toái. Tôi đã nhịn, cố bỏ đi thật xa hòng thoát khỏi nó nhưng thằng ranh ấy lại đuổi theo, liên tục ném đá cùng đất đen lên phía trước. Đến một lúc, trò đùa đã bị dừng lại bởi chính nạn nhân. Tôi đứng im, miệng thốt lên lời nói vô nghĩa, bất ngờ tên ranh kia bay lên không trung rồi hạ cánh xuống bụi gai cách tôi hai mét. Khuôn mặt kẻ bắt nạt tái xanh lại, luôn miệng lấp bấp những lời không nghe rõ. Hồi sau một đám đông xuất hiện, dẫn đầu bởi người đàn ông trông như cha tên nhóc; họ cầm đuốc, gậy, súng... la hét và chạy về phía tôi. Khỏi nói cũng biết họ muốn gì, tôi lao như bay vào sâu trong rừng, có vẻ họ sắp tóm được rồi bởi ánh lửa cùng tiếng la hét đang ở rất gần. Cứ tưởng thế là tuyệt vọng nhưng tôi đã lầm.

Thorn Hoa, Gai, Hoa, Thornily, Chà, Lãng Mạn, Bụi

    Ai đó đang kéo tay tôi chạy với tốc độ của một cơn gió, chúng tôi đi tới đâu thì cây ở đó lập tức tránh ra nhường đường. Cứ thế cả hai băng qua khu rừng mà không gặp trở ngại gì. Tôi vừa chạy vừa nhìn quanh, bản thân hiện tại đang ở một vùng đất thưa thớt cây cối, mặt đất màu vàng nâu còn bầu trời thì tím rồi lại sang chuyển đỏ tía. Cô bé kéo tay tôi, giờ mới được nhìn rõ, trông khá xinh xắn với váy xanh ngọc bích cùng đôi giày đỏ đang lướt nhanh trên sỏi đá. Vẫn chưa kịp lên tiếng thì bầu trời tối lại, đúng hơn là có gì to lớn che mất phía trên. Tôi nhìn thứ khổng lồ kia, suýt nữa thì la toáng, một con voi siêu to khổng lồ di chuyển trên đầu, dị ở chỗ nó sở hữu đầu của một con cá màu xanh. Nhìn chăm chăm sinh vật bất thường ấy rồi nhận ra quanh đây cũng có mấy loại như vậy. Từ cá sấu lai báo, rắn đuôi bò cạp tới rồng rồi ngư nhân (là con cá có chân ý), tất cả đều hội tụ về như đang trong vườn thú. Cô bé chợt dừng lại khiến tôi xém tí là hôn đất, bé cười rồi chỉ về phía trên trời. Ở đó có hai cái chấm bé xíu màu đen, dần dần dấu chấm to ra tới độ nhìn thấy rõ người đang lơ lững. Những người mới tới là ông bác cùng cậu trai trông y hệt bé gái. Họ nói với nhau khe khẽ xong bác trai đi tới, bắt tay tôi.
- Xin chào! Cháu còn sợ không cô gái? Nơi này thật kì lạ nhỉ!
- (Gật đầu)
- Đừng hoảng, bọn ta là người ở đây, yên tâm nhé! Ta là Aicopa, còn đây là con ta - Jane và Tom. Cháu tên gì? Và sao cháu lại gặp rắc rối?
- Cháu tên Maria. Cháu bị đám người đuổi theo vì có hành động kỳ lạ.
- Hành động kỳ lạ?
   Aicopa khó hiểu, xoay sang hỏi con gái mình sự việc. Ông nghe bé nói, mặt đăm chiêu nghĩ ngợi. Hồi sau thì khuôn mặt già nua lại giãn ra, hiền từ nhìn tôi.
- Ta đã hiểu vấn đề của cháu. Ta có thể giúp cháu trở về, cháu không thuộc về nơi này đâu!
    Nói rồi ông búng tay và "bùm" chúng tôi có mặt tại căn nhà hình nấm bừa bộn và nồng mùi rơm tràn ngập khắp nơi. Tôi nhìn khắp căn nhà, nó y chang ngôi nhà của gia đình Weasley trong Harry Potter với hằng sa số các vật dụng kì lạ trôi lơ lửng từ phòng này sang phòng khác. Hai anh em Jane và Tom vừa về liền chạy đi đâu mất, để lại tôi cùng bác Aicopa. Ông vỗ vai tôi, trấn an.
- Đừng lo lắng, nhanh thôi cháu sẽ được về! 
- Bằng cách nào ạ?
- Chờ ta một tí nhé!
   Nói rồi ông tiến tới chỗ một bức tranh sơn dầu hình bàn làm việc và bước hẳn vào đó tìm kiếm đồ dưới mớ giấy da cũ kĩ. Rất lâu sau ông trở ra cùng cây gỗ dài trông như đũa phép.
- Tới lúc về rồi Maria ạ!
   Tận lúc đó, đầu tôi chợt ùa ra hàng vạn câu hỏi.
- Nhưng ... nhưng mọi chuyện là sao ạ? Tại sao cháu lại có phép thuật? Tại sao...
- (Che miệng tôi lại) Suỵt! Cháu yêu à, cháu đã biết mọi thứ rồi kia mà!
- Làm sao có thể chứ?
- Rồi cháu sẽ rõ, sớm thôi cháu sẽ có mọi câu trả lời cháu muốn về nơi này và những nơi khác. Còn bây giờ thì về nhà nhé!
- (Xịu mặt) Vâng!
- Đừng như thế chứ! Nói thật thì ta rất hạnh phúc khi thấy cháu, nó có nghĩa rằng gia đình ta đã vinh dự được làm điểm khởi đầu của cháu!
   Aicopa không nói thêm gì nữa, ông đẩy tôi ra xa và vung đũa phép trước khi có thêm một câu hỏi nào được thốt ra. Nhanh chóng, mí mắt nặng trĩu và bên tai vang lên inh ỏi tiếng chuông báo thức. Tôi bật dậy, tâm trạng chỉ muốn đập nát cái chuông. Rốt cuộc mọi chuyện là sao?



Rừng, Ngôi Nhà Của Mụ Phù Thủy, Nghĩa Trang, Bia Mộ

   Đọc đến cuối rồi đấy! Bạn đoán được giấc mơ này đặc biệt như thế nào chưa? Chưa sao? Ok, tôi sẽ bật mí cho bạn nhé! Giấc mộng lần này là điểm bắt đầu cho mọi câu chuyện tôi viết bây giờ. Nó là chuyến phiêu lưu đầu tiên tôi đặt bút viết và cũng là động lực cho tác giác nghiệp dư này không ngừng tưởng tượng. Đặc biệt lắm đúng không? Tôi mong các bạn cũng sẽ giống tôi, thử một lần viết nên câu chuyện của bản thân để khám phá thế giới muôn màu bên trong bạn. Nếu bạn cho phép, tôi rất vinh dự được làm một trong các độc giả của bạn.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2020

GIẤC MƠ SỐ 15

   THANH KIẾM NHIỆM MÀU


Ảnh lưu trữ miễn phí về ảnh bìa facebook, cây, chi tiết, đẹp

    Mở mắt ra, suýt nữa là trái tim nhỏ bé ngừng đập! Tôi đang lơ lửng giữ không trung cao ngất ngưởng, thứ giải cứu sinh mạng bé bỏng này là một chiếc lá siêu to khổng lồ hình cánh bướm vô cùng đẹp mắt. Chiếc lá cứ lượn mãi trên không, lúc vút lên cao khi thì lao thẳng xuống dưới, cuối cùng gió cũng ngừng thổi, tôi là đà đáp xuống đất mẹ thân yêu. Chưa kịp xác định tình hình thì bóng đen từ đâu lao tới, người đó kéo lấy tay tôi chạy hối hả, theo sau là đám người mặt mũi bặm trợn đuổi sát nút. Chúng tôi chạy không ngừng nghỉ, cảnh vật hiện lên rồi biến mất nhanh tới độ không nhìn rõ đấy là gì. Tới ngã tư đường, cả hai nép mình vào ngõ nhỏ u tối, người kia bịt miệng tôi và nhìn đám người chạy qua trong căng thẳng.
Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng, ánh sáng ban ngày, các cửa sổ, các tòa nhà

   Nguy hiểm qua đi, khẽ thở phào nhẹ nhõm, tôi giương mắt nhìn con người bí ẩn kia, đó là một cô gái trẻ ăn mặc như mạo hiểm gia với tông màu cát làm chủ đạo. Cô ấy buông cánh tay đang che miệng xuống, ra dấu im lặng rồi đi vào sâu trong hẻm. Tới khi cả hai đã ngập trong bóng râm, cô ấy lên tiếng.
- Đã làm cậu sợ rồi, xin lỗi! Tôi lo cậu bị liên lụy nên kéo cậu theo.
- Bị liên lụy bởi điều gì? Mà cậu là ai?
   Tôi hỏi đầy sốt sắng, không quên nhỏ âm lượng lại một chút. Bạn tôi tỏ vẻ ngập ngừng, hết nhìn đông lại nhìn tây sau cùng mới chịu tiết lộ danh tính.
- Tôi ... tôi tên Sara, là nhà phiêu lưu đang trên đường trốn chạy khỏi bọn xấu lúc nãy.
- Tại sao chúng lại muốn đuổi theo cậu? (Bừng lên) Cậu có gì đó mà họ muốn!
   Sara vội che miệng tôi lại, nhìn xung quanh đầy lo ngại.
- Bé cái miệng tí! Không thì chúng ta chết chắc!
- (Ngượng ngùng) Xin lỗi! Tôi vô ý thật! (Tò mò) Thứ quý báu gì khiến họ truy đuổi cậu thế?
   Lần nữa bị kéo sâu vào ngõ vắng, lần này chúng tôi triệt để ở trong bóng tối. Chợt gì đó lóe sáng đến chói mắt, nhìn kĩ, tôi như ngây dại trước món đồ vừa được đem ra. Trên tay Sara cầm một thanh kiếm dài bằng cả cánh tay, chuôi kiếm bằng bạch kim đính đầy đá quý còn lưỡi, thứ hấp dẫn nhất, tỏa ra muôn vàn ánh sáng đủ màu tựa cầu vồng. 
- Đẹp quá đúng không?
   Cô gái phì cười trước khuôn mặt u mê không lối thoát của tôi. 
- Nó không phải vật tầm thường đâu! Thanh kiếm này mang trong mình một điều ước mà chỉ tôi, người tìm ra nó, mới dùng được.
- Đó là lí do họ muốn cậu! Để sở hữu điều ước độc nhất này!
   Tôi vừa dứt lời thì ai đó xuất hiện, rất nhanh cả hai nhận ra mình không còn an toàn nữa.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bàn là, ban ngày, cận cảnh, kim loại

   Không rõ làm sao mà họ tìm được hai đứa con gái nhỏ nhắn bọn tôi giữa thành phố nghìn người nhưng rốt cuộc kết quả vẫn bị tóm. Lần này được dịp nhìn rõ mới biết, đám người đuổi theo lúc nãy và cả bây giờ thực chất là lính của một tòa cung điện rực rỡ - nơi tôi đang bị nhốt. Họ tách cả hai ra vì không rõ đứa nào đang giữ thanh kiếm, Sara bị giải đi trước còn tôi thì nằm lăn lóc trên sàn nhà, không một ai để ý. Nằm im như xác chết, tôi chờ đến khi chỉ còn lại một mình liền ra tay hành động. Bằng vài kỹ thuật, sợi dây trói được tháo tung ra và lại được dùng để trói một tên lính xui xẻo phát hiện ra tôi. Lập tức toán lính từ đâu ập tới, tỏa ra xung quanh hòng dồn kẻ tẩu thoát vào đường cùng. May mắn, tôi bị dồn vào nơi có cửa số, thế là bằng tất cả sự liều lĩnh tôi lao ra ngoài cửa số để bay tới khoảng không gian cao chừng vài trăm mét. Vì chỉ vài trăm mét nên cái đầu chẳng biết có não hay không theo phản xạ điều khiển tay tóm lấy ống thoát nước nằm dọc theo bức tường và khiến tôi lủng lẳng trong tư thế y như con thằn lằn bám dính. Đám lính từ cửa số cố hất kẻ trốn thoát xuống nhưng không ai đủ khả năng với tới được mục tiêu. Hồi lâu sau, tôi lại thử thách bản thân với màn tuột ống nước để đu xuống tầng thấp hơn và nó lại thành công theo cách phi logic tới khó hiểu. Sau khi an tọa trên sàn nhà không mấy êm ái chưa bao lâu tôi lại hốt hoảng cắm đầu chạy tiếp vì đám lính khác ùa tới, thiếu điều huy động nguyên cái cung điện chỉ để bắt được tôi. Chạy tới ngã rẽ, tôi phi thẳng vào tấm rèm cửa dày cộm để trốn, việc này đã có hiệu quả, chẳng ai tìm thấy tôi dù có lục soát thế nào đi chăng nữa, họ nhất quyết không dám chạm vào tấm rèm. Im lặng chờ đợi, một giây trôi qua như cả thế kỉ, cuối cùng tôi lú đầu ra. Đen đủi thế nào đâm vào tên áo đen chạy tới, chưa kịp định hình gì thì đã bị hắn bóp chặt cổ ghì xuống sàn nhà. Hắn nói gì đó bằng thứ ngôn ngữ rối não, càng nói tay càng siết chặt hơn. Mặt tôi dần tím đi vì thiếu dưỡng khí, cuối cùng vẫn phải tự thân vận động, tôi lên gối đá ngay chân giữa của hắn rồi ba chân bốn cẳng chuồn lẹ, trước đó không quên la làng cho thiên hạ tới hốt tên đáng ghét kia.

Ảnh lưu trữ miễn phí về Anh, christian, đức tin, gothic

    Sau một hồi tìm đường cuối cùng cũng thoát khỏi nơi đáng sợ kia. Nơi đi ra có hình dạng như cổng trường cấp hai của tôi, khác ở chỗ nó ngoài mặt tiền chứ không phải trong hẻm. Gần đó có một chiếc xe đạp không rõ của ai, tôi nhanh chóng lấy luôn và chạy đi mất. Mọi thứ sau đó không khả quan mấy, tôi bị truy nã khắp cả thành phố, không ai dung túng cũng chẳng nơi nào chứa tôi quá lâu. Đáng sợ hơn, tôi gặp bạn mình tại đó, vài người tố cáo chỗ ở, số khác thì dè bỉu. Giờ hay rồi, chẳng còn nơi cho tôi dừng chân nữa, trừ một chỗ, cung điện đáng sợ đó.


Ảnh lưu trữ miễn phí về người, nỗi sợ

    Lần nữa trở về cung điện kia đối với tôi không quá khó, hầu hết lối đi đều thông thuộc hết nên cứ thế một mạch đã xông tới tận tầng cao nhất của nơi này. Ở đây phải nói là canh gác nghiêm đến đáng sợ, hai ba bước lại gặp lính canh trang bị vũ khí, tôi không tài nào nghĩ được cách đi sâu hơn mà không đả thảo kinh xà. Chợt từ phía sau cánh cửa lớn, một người lao công đi ra mà chẳng bị ai lục soát gì. Thế là tôi bèn bám lấy người đó nhờ trợ giúp,  hẳn phải có cách vào lại căn phòng sau cánh cửa ấy. Đợi con mồi gần tới mình, tôi lao ra từ góc khuất tòa nhà và tóm lấy người đó.
- Giúp tôi trốn với!
   Tôi thì thầm bên tai, hồi hộp nhìn ra đằng sau xem có ai thấy hai chúng tôi không. Cô gái đáng thương trong tay tôi khẽ gật đầu, kéo tay đối phương vào phòng kho nhỏ bé. Tại đó chị van xin tôi đừng giết chị, gì chứ, tôi đâu có ý làm thế. Thở dài rồi trần thuật hết nỗi khổ của mình cho con người đang run rẫy kia, cuối cùng chị ta cũng tạm tin tưởng. Chị nói với tôi.
- Ở trong phòng có một cô gái, có thể là bạn của cậu, cô ấy trông không ổn chút nào cả!
- (Túm lấy vai chị) Là Sara! Cô ấy ... Tôi phải cứu cô ấy!
- Nhưng bằng cách nào?
- Tôi không biết! Nhưng tôi sẽ tìm ra bằng bất cứ giá nào!
   Chị ta nhìn tôi trong im lặng, chừng vài phút sau mới lên tiếng.
- Nếu cậu giúp tôi rời khỏi đây tôi sẽ giúp cậu!
- (Gật đầu)
- Hãy giả làm lao công, sẽ chẳng ai nghi ngờ gì cậu cả! Sau khi qua được mấy tên lính thì bình tĩnh bước vào phòng, cố giữ bản thân im lặng hết mức nhé! Nhớ cho kĩ rằng đừng bao giờ tiến quá gần chủ nhân cung điện, ông ta sẽ phát hiện ra cậu đấy!
   Kế hoạch đã có, giờ chỉ cần thực hiện. Chị ấy trao bộ đồng phục lao công đổi lấy mảnh giấy lối ra tôi vừa vẽ. Chẳng mấy chốc cả hai từ biệt, một người bỏ đi, kẻ còn lại tiến vào tử địa.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bắt tay, bóng, bóng tối, đen và trắng

    Với thân phận lao công, tôi dễ dàng qua mặt đám lính canh, thành công bước vào căn phòng lớn trước mắt. Đó là một nơi xa hoa đến choáng ngợp, 4 bức tường được dát vàng lấp lánh, trần nhà là bức tranh vũ trụ tinh xảo đến từng chi tiết, các vật dụng đều thuộc hàng hiếm từ thảm lông đến bát đĩa bằng gốm sứ. Nhìn sang ban công, tôi bàng hoàng, Sara đang ở đó, giữa đám người ăn mặc xa xỉ, cả người cô ấy đầy vết thương rỉ máu, đôi chân run rẫy như sẽ đổ xuống bất cứ lúc nào. Tôi cứ đơ ra nhìn bạn mình, chợt ai đó vỗ vai, đánh thức tôi khỏi trạng thái đông cứng. Người đàn ông to lớn đáng sợ ấy hẳn là chủ của nơi này, ông ta vỗ vai tôi, tỏ ý phật lòng rồi ngồi vào vị trí của mình, gần Sara và đối lưng với tôi. Thật là hú hồn! Khẽ thở phào, tôi dần dần đi tới chỗ ban công để nhìn rõ hơn, bạn tôi đang bị trói bởi sợi dây vô hình nào đó, dưới chân là thanh kiếm sáng chói huyền diệu. Tên lãnh chúa lên tiếng:
- Nào quý cô, cho bọn ta điều ước và cô sẽ được thoát!
    Bạn tôi gục mặt xuống, lẩm bẩm gì không rõ. Thanh kiếm lóe sáng, bay lơ lửng giữa không trung rồi đột nhiên lao về phía tôi. Bật người dậy, tôi suýt la toáng lên vì sợ hãi. Thế mà giờ lại tỉnh giấc mộng rồi! Tôi nhìn đồng hồ, tiếc nuối giấc mơ cũng như an ủi trái tim đang loạn nhịp.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2020

GIẤC MƠ SỐ 14

MÊ CUNG BẬC THANG

    Một tòa tháp bằng đá cao không thấy đỉnh, một lối vào u tối mà ta không có lựa chọn nào khác ngoài dấn thân vào nó. Hôm nay hãy cũng tôi đi vào mê cung của những bậc thang!


Ảnh lưu trữ miễn phí về các bước, cầu thang, cục đá, hình học

    Hiện tại tôi đang ở bên ngoài, mọi thứ đều toàn là màu trắng xóa trừ một thứ - tòa tháp xám đen uy nghi trước mặt, cô độc giữa không gian vốn chẳng có gì. Bước vào, chào đón chỉ có dãy cầu thang dài vô tận bằng đá sần sùi, bậc thang rộng gấp 2 lần bàn chân size 39 của tôi nên tương đối dễ đi, tuy không có lan can nhưng vì đây chỉ mới tầng 1 nên độ cao chẳng có gì đáng sợ, bất cứ lúc nào cũng nhìn được xuống dưới đất. Lên tới tầng 2, đôi mắt như phủ thêm lớp ảo giác vi diệu, nhìn trên nhìn dưới đâu đâu cũng thấy những đường xoắn ốc không điểm dừng, bản thân cảm thấy nếu rơi xuống ắt sẽ rất lâu mới chạm được mặt đất. Nối giữa hai tầng chỉ có một phiến đá nhẵn bằng cẩm thạch màu xám tro, rộng độ 2 tới 3 thước hình vuông, tại đây dừng chân ít lâu mới nhận ra điểm kì lạ, ánh sáng nãy giờ dẫn lối là từ đâu mà có? Ở đây khá thấp, dẫu trên kia có nắng cũng không chiếu được tới tận đây, chưa kể xung quanh lại không có cửa số, nơi này chắc chắn là tòa giam giữ kiên cố kì dị bậc nhất tôi từng biết tới. Bậc thang đã thu bé lại bằng 1 nửa so với tầng dưới, bề mặt chúng cũng vô cùng gồ ghề như trải sỏi ở dưới. Tôi cứ đi, đi mãi tưởng chừng không thấy lối ra thì điều gì đó xuất hiện, một mùi hương tựa như nhựa đường xộc tới khiến đầu óc choáng váng cả lên. Sau khi định thần, tôi lại lần nữa ngạc nhiên trước sự thay đổi trước mắt. Đã tới tầng 3, không thấy lối vào từ tầng 2 mà chỉ duy nhất lối ra tầng 4 ở tít trên cao kia, xung quanh giờ có màu gạch cam xen nâu khá thuận mắt. Bậc thang hiện tại nhỏ tới mức phải nhón gót mới đi được, chúng dẫn tới vô số con đường khác nhau, như một mê cung thật sự. Điều đáng nói ở chỗ cái nào cũng dẫn được lên tầng 4 hết, chỉ cần chọn bừa một đường, theo từng nấc thang của nó sẽ lên được, vấn đề là không thể xuống, chỉ cần muốn đi xuống sẽ lạc lối ngay. Tại đây tôi gặp cô bạn cùng kí túc xá với mình, chúng tôi chẳng nói gì với nhau, lặng lẽ chọn con đường riêng cho bản thân. Cả 2 tách nhau ra theo lối đi đã chọn, kết quả lại gặp nhau trên tầng 4 cùng một thời điểm. Ở tầng cuối cùng, nơi cao nhất của tòa tháp, rốt cuộc cũng thấy bầu trời xanh biếc ngay trên đầu, một bầu trời tròn vo trông không thực tí nào. Tôi đứng trên đất bằng, nhìn xung quanh rồi nhìn thử thách mà bản thân sắp đối mặt. Giờ chẳng còn cầu thang nào cả, chỉ có vách núi dựng đứng cùng những nấc thang bị bào mòn đến nhẵn nhụi. Leo lên, leo mãi, trong đầu chỉ khao khát chạm tay đến bầu trời rực rỡ kia, tôi như con thiêu thân lao vào thứ ánh sáng huyền diệu. Càng lên cao, gờ đá càng nhỏ, dần dần thu lại chỉ bằng cái nắm tay yếu ớt. Chợt trong lòng như bừng sáng, khẽ lắc đầu rồi tỉnh khỏi sự mê hoặc; tôi nhận ra bản thân đã ở nửa đoạn đường, chênh vênh tại độ cao ngợp cả phổi do loãng không khí. Ráng thêm tí nữa, tôi mò được một hốc nhỏ để dừng chân, trời ạ, giờ mới nhận ra bản thân kiệt sức như thế nào, phải xuống thôi hoặc chết mất. Thế nên tôi trèo xuống, đón lấy không phải sự trống trải như tưởng tượng mà là khung cảnh dị thường tới bất ngờ.


Ảnh lưu trữ miễn phí về các bước, cầu thang, cũ, đen và trắng

   Khi đã xuống gần tới đất, tôi nhìn thấy một sự thay đổi lớn tại tầng 4 này. Ban đầu khi mới đặt chân tới đây, vốn chỉ có 8-9 người thế nhưng giờ cả tầng 4 tràn ngập những người là người chen chúc nhau như lễ hội. Sàn nhà biến mất, hình như bị sập, người ta thay nó bằng tấm nệm phủ 2/3 tầng, dù biết rất an toàn nhưng cảm giác đi trên cái sàn mềm nhão có thể sập bất cứ lúc nào thật khiến tôi xanh mặt. Xuống được tầng dưới, tôi gần như chết đứng trước cảnh tượng mình thấy, từ một tòa tháp bằng đá tự nhiên vô cùng hùng vĩ giờ bị con người chiếm đóng và biến thành nơi tham quan khiêm khách sạn (tôi đoán). Có hành lang, lan can an toàn, phòng ốc, thang máy... không biết họ khai quật chỗ này kiểu gì (ý tôi là khai thác và quật đổ mỹ cảnh ấy). Do đã quá mệt, tôi quyết định dùng thang máy xuống tầng trệt, tưởng tượng cảnh phải đi qua tầng 2 đầy hình xoắn ốc khiến tôi buồn nôn.

Ảnh lưu trữ miễn phí về gạch, hành lang, kiến trúc, Tòa nhà

    Ra ngoài, không ngạc nhiên lắm, mọi thứ cũng khác trước. Bản thân giờ đang ở một khu vui chơi giải trí với vô số trò chơi khác nhau cùng hàng nghìn người đi lại như trẩy hội (có khi nó đúng là cái hội). Bỗng chốc tôi như kẻ lang thang không rõ sẽ làm gì tiếp theo, rồi âm thanh vang lên, đưa đến quyết định tiếp theo. Tiếng thét của ai đó trên tàu lượn siêu tốc bật lên khiến tôi chú ý, một chiếc tàu màu đỏ chạy nhanh như chớp với đường ray uốn lượn thích mắt đang hấp dẫn con người lạc lối đi tới nó. Vội chạy đến nơi tuyệt vời kia, vô tình tôi gặp lại người bạn đồng hành ở tầng 3. Qua trò chuyện, cô rủ tôi đi một loại tàu lượn khác ở rìa khu vực này, chỉ 20k theo như cô ấy nói.

Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng ban ngày, bầu trời, cao, công viên

    Trên đường đi, chúng tôi nhìn thấy quả bóng bay hình trái tim màu đỏ bị vướng vào rào, nó được buộc với hộp quà nhỏ màu hồng xinh xắn. Gió nổi lớn khiến hộp quà rơi ra và theo chiều gió, quả bóng bay lên. Tôi vươn tay định tóm lấy thì "bùm" trái tim nổ dưới tay anh bảo vệ, tan xác đến thảm thương. Lại đi thêm chút nữa, lần này là cảnh một cô bé đáng yêu đang rưng rưng nước mắt, bé bị mất đồ, đang hỏi chú bảo vệ về quả bóng bay bị mất. Qua mô tả hình như đó là quả bóng vừa bị "sát hại" bởi chú bảo vệ của bé. "Nghiệp quật ông anh nhé!" tôi nghĩ, tiếp tục lên đường. Chợt mọi thứ tối sầm lại, tôi ngã xuống rồi bừng tỉnh giấc mộng.

Ảnh lưu trữ miễn phí về heli, hình dạng, lãng mạn, màu

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...