NGÔI NHÀ CỦA SIRIUS
Lại một giấc mơ khác về thế giới phù thủy đầy huyền bí, lần
này tôi may mắn được vào vai Harry Potter đó.Quả là trải nghiệm thú vị, nhất là sau khi tỉnh dậy và phát hiện những cảnh trong mơ khá giống với phim đang chiếu.

Mở đôi mắt nặng trĩu lên, tôi ngạc nhiên trước địa điểm bản
thân đang ở. Đó là một căn phòng màu đen xen họa tiết vàng sang trọng, những đồ
vật dù bị phủ bụi dày vẫn toát lên sự xa hoa của chính chúng. Tôi nhìn quanh,
nhanh chóng tìm được cửa sổ đang được mở một nửa, ngoài kia là dãy phố tối tăm chỉ
lờ mờ vài ánh đèn heo hắt, nhìn kĩ hơn, có vẻ tòa nhà này bị bao phủ bởi lớp
màn nào đó trông như bong bóng. Liếc mắt tới phần cửa kính vỡ, tôi choáng váng,
hình ảnh hiện lên thuộc về một chàng trai khá quen thuộc, anh ta có đôi mắt
xanh tuyệt đẹp cùng mái tóc đen rối xù, phía trên trán nổi bật vết sẹo hình tia
chớp. Không thể sai được, giờ tôi là Harry Potter!

Vội vã chạy ra khỏi phòng, tôi tới dãy hành lang không ánh
đèn, mọi thứ tối đen trừ căn phòng ở cuối dãy, căn phòng phát ra tia sáng đủ
màu. Khẽ bước tới đó rồi nghía mắt vào, trong phòng có chừng dưới hai mươi người
đang vung vẫy đũa phép, bàn luận sôi nổi về vấn đề nào đấy. Tất cả đều là thành
viên Hội Phượng Hoàng, nếu thế thì đây hẳn là căn nhà của Sirius Black – nơi tập
trung mọi người. Ai đó bỗng nhận ra kẻ đang lấp ló sau cánh cửa và đi kiểm tra,
sau khi nhận ra là ai, họ bảo tôi quay về phòng chờ một lát sẽ gọi tôi.
Trở về căn phòng kia và thất thần ngồi trên ghế gỗ, tôi nhìn
mông lung về phía cửa sổ. Chợt có tiếng phát lên ngay sau lưng, không rõ từ bao
giờ mà trong phòng tồn tại một bức tranh chân dung lớn. Người trong đó là
Sirius, ông nở nụ cười rồi bước dần khỏi bức tranh để tiến về phía tôi. Khi chỉ cách nhau tầm một mét, ông quay sang chiếc ghế dài cạnh đó và nằm
xuống. Cảnh tượng kế tiếp thật không thể tin được! Từ trên đỉnh đầu, lớp da dần
bong ra, tuột xuống sàn nhà, nơi mà Sirius từng nằm giờ thay bằng một người phụ
nữ già nua sở hữu đôi mắt điên dại. Chưa kịp hiểu được tình hình thì cả thân
người tôi đập mạnh vào bức tường, cổ họng bị siết chặt bởi bàn tay gầy trơ
xương của người đàn bà kia. Tôi nghĩ mình chết chắc, bản thân không có đũa, miệng
thậm chí chẳng ú ớ được thành câu. Lực tay bóp cổ cứ ngày một lớn, có lẽ tôi sẽ
chết vì gãy cổ hoặc nghẹt thở.

Trong lúc dưỡng khí sắp cạn kiệt, tôi nghe bên tai tiếng hô
to câu gì đó, lập tức hai luồng ánh sáng phóng tới, tách người đàn bà điên kia
khỏi tôi. Ngã sụp xuống sàn, tôi ho sặc sụa lên, giương mắt nhìn hai vị Thần
Sáng áp chế kẻ khả nghi trong khi mọi người đang ùa vây xung quanh lối ra. Cuộc
chiến khá gay go, đũa phép của người này cứ quật mạnh mẽ vào người kia, đồ vật
vỡ nát, cả căn phòng hoang tàn sau từng cử động của họ. Tôi không nghe được gì
bởi đôi tai cứ ù ù mãi, dù vậy cặp mắt xanh này vẫn theo dõi sát diễn biến trận
đấu. Sau chừng vài chục phút, Thần Sáng đã chiến thắng còn kẻ khả nghi thì nằm
một xó la hét ầm ĩ.
Tôi được mọi người đưa tới phòng họp, họ trấn an và hỏi về mọi
chuyện. Tôi kể hết, kì lạ là càng kể đôi tai ù của tôi càng rõ ràng hơn. Khi
câu chuyện chấm dứt, mọi người xì xào với nhau còn tôi thì nhìn quanh căn
phòng. Nơi đây to gấp 2 lần chiến trận mới nãy, màu vàng chiếm nhiều hơn trên
tường và đồ vật thì ít bám bụi hơn. Đặt biệt ở cuối phòng tồn tại lò sưởi rất ấm
áp, tôi tới đó, nhìn ngọn lửa với cái đầu trống rỗng. Chợt vang lên tiếng gõ cửa,
một người đàn ông nhỏ thó xuất hiện, ông ta bảo rằng mình là người của Bộ phái
tới. Lập tức mọi người im lặng, nhìn kẻ mới đến trong lo lắng. Ông ta có vẻ ý
thức được tầm quan trọng của bản thân nên không kiêng nể và đập mạnh xuống bàn.
- Ai đã gây nên đống lộn xộn này hả? Mau ra mặt và theo tôi
về Bộ!
Xung quanh giờ yên tĩnh đến lạ thường, hẳn rồi, ông ta chỉ
muốn bắt ai đó trong đây thôi, bắt càng nhiều càng tốt trừ một nhân vật không cần
thiết. Chẳng hiểu sao tôi lại trở nên phẫn nộ, mạnh mẽ hắng giọng rồi dõng dạc nói.
- Tôi, Harry Potter, đã gây ra những chuyện này và sẽ nhận trách
nhiệm về nó! Sao nào? Dẫn tôi về đi chứ!
Vừa dứt lời, chiếc đũa thần của ông ta giương lên, phóng ra
tia sáng màu cam về phía Cậu Bé Sống Sót. Tôi ngã ra sau, nẳm hẳn trong lò sưởi,
lửa bừng lên nuốt trọn lấy con người đáng thương này. Quả thực rất nóng, như
nung chảy tôi ra thành nước. Tôi bật dậy,
toát mồ hôi, hóa ra chỉ đang mơ mà thôi.
Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!













