Thứ Hai, 30 tháng 3, 2020

GIẤC MƠ SỐ 9

MEO MEO - VƯƠNG GIA KÝ

   Do một tuần ngồi xem phim cổ trang nên giấc mơ lần này của mình là về bối cảnh phương Đông xa xưa. Nội dung kể về hành trình của Meo Meo từ kẻ vô danh đến vương gia cao quý. 

   Mở đầu câu chuyện là cảnh một cậu bé đang ngồi dưới mái hiên ngắm mưa rơi, giấu sau chiếc mũ là đôi tai mèo màu xám cụp lại, run rẫy vì lạnh. Đứa trẻ ấy là nhân thú do quý phi mang về nuôi cách đây vài năm trước, Meo Meo. Nghe nói nàng chú ý đến cậu bởi khuôn mặt dễ thương và tính nhút nhát thích làm nũng. Nhưng cả hai sống chẳng hạnh phúc được bao lâu thì có người nghi kị nói quý phi mang điềm dữ đến hoàng cung và đòi nàng phải vứt bỏ đứa trẻ kì dị ấy ngay. Hôm nay cũng thế, trong phòng ngủ vang ra tiếng cãi nhau ầm ĩ của mẹ nuôi cậu cùng các phi tần khác, những lúc như thế, các cung nữ sẽ dẫn tiểu khả ái của họ ra xa nơi thị phi để cậu không tổn thương bởi lời cay nghiệt từ đám nữ nhân bên ngoài. 

Ảnh lưu trữ miễn phí về đen và trắng, hạt mưa, mưa, sàn nhà


    Rồi biến cố xảy đến, vào một đêm mưa to, ai đó đã bắt cóc Meo Meo và vứt cậu vào khu rừng cách hoàng cung ngàn dặm, để cậu tự sinh tự diệt. Bi kịch của đứa trẻ đáng thương ấy bắt đầu, mỗi ngày trôi qua là cuộc chiến sinh tồn dành thức ăn, áo ấm cùng nơi cư trú an toàn. Không những thế, bất cứ lúc nào cậu cũng có thể bị bắt, bị giết hoặc bị xỉ nhục vì bản thân là nhân thú. Dần dần tiểu khả ái đã đánh mất sự thơ ngây vốn có, trong đầu luôn đầy ấp mưu mô tính toán và đôi tay giờ tanh mùi máu. Động lực để cậu tồn tại suốt bấy lâu nay là người mẹ nuôi đang chờ nơi cung cấm cùng những nhân thú được cậu cưu mang và bảo vệ. Cứ thế rong rã suốt bao nhiêu năm, giờ đây đứa trẻ đáng yêu ngày nào đã trưởng thành, trở thành mỹ nam nổi tiếng khắp nơi bởi dung nhan, tài năng cùng sản nghiệp buôn bán lớn bậc nhất kinh thành.



Ảnh lưu trữ miễn phí về chụp ảnh động vật, con mèo, con vật, động vật

Trở lại hiện tại ngay lúc này, tại cổng lớn của kinh thành có một tiểu cô nương đang vui vẻ hóng chuyện từ mấy thím hàng rong, cô ấy chính là tôi. Lần này tôi vào vai người thích đi du ngoạn khắp chốn, kết bạn ở bất cứ đâu bản thân đi qua, xem bốn bể là nhà mình. Trong lúc nhiều chuyện thì tôi quen được vị tiểu thư xinh đẹp chuẩn bị tới trường học dành cho các cô gái tầng lớp thượng lưu, cô ấy kéo tôi theo cùng để tiếp tục trò chuyện. Mãi mê, đến lúc dừng thì mới nhận ra mình đã ở giữa trường học, ngay cạnh những hàng cây và ngồi trên ghế đá. Mọi thứ khá giống với cách bày trí ở khuôn viên khoa tôi đang học ngoài đời thực. Cô bạn khều khều vài cái, tiếp tục nói không ngừng về chủ đề đang nóng trong kinh thành. Dạo gần đây mọi người nhốn nháo vì sự mất tích kì lạ của số lượng lớn trẻ con, cứ như chúng bốc hơi vậy, không thấy dù là bóng của một đứa. Ban đầu người ta nghĩ chúng bị bắt cóc đem ra khỏi kinh thành nên cho lệnh đóng cửa, thắt chặt kiểm soát; dù thế nhưng việc mất tích vẫn xảy ra, chứng tỏ hung thủ vẫn đang trong khu vực này. Chia tay cô bạn, tôi hứng thú ngay với vụ án và nhanh chóng bắt tay vào điều tra. Lần theo manh mối tôi tìm ra nhà của phú hộ giàu có nức tiếng, tại đấy tôi gặp Meo Meo. Chúng tôi kết bằng hữu với nhau, hợp tác cùng phá vụ này.

Ảnh lưu trữ miễn phí về ban ngày, bí ẩn, cây, cày cấy

    Đó là tòa nhà xa hoa nhất tôi từng thấy, cách bày trí y như biệt thư bây giờ, tông màu chính là vàng trắng sang trọng, từng đồ vật đều thuộc loại đắt tiền. Tôi và Meo Meo đường đường chính chính gõ cửa nhà tên phú hộ với lí do điều tra một vụ mất bảo vật. Hắn - chủ nhà - đích thân dẫn chúng tôi đi khắp nơi ở, không ngừng khoe khoang về tài sản của bản thân. Tên phú hộ này mập phải nói, thân người thì tròn quay, mặt xệ xuống như nhão ra tới nơi; đặc biệt nhất ở đôi mắt, từ lúc chúng tôi bước vào, hắn liên tục liếc tới liếc lui vô cùng giảo hoạt. Theo kế hoạch đã bàn, tôi đánh lạc hướng đối phương bằng vô số câu hỏi, quay hắn như chong chóng để Meo Meo có thể tiếp cận xung quanh. Bất ngờ cậu tìm thấy một đứa trẻ bị hốt trong ngăn bí mật của tủ rượu lớn, đứa bé ấy thoi thóp, có lẽ sắp không chịu được lâu hơn. Lập tức hắn tái xanh cả mặt, run rẫy quỳ xuống chối tội với Meo Meo. Tôi nhân lúc hắn lơ là vội chạy ngay lên tầng cao nhất của tòa nhà, địa điểm duy nhất chúng tôi vẫn chưa kịp nhìn qua. Lên đến nơi, thứ đầu tiên nhìn thấy là khung cảnh đổ nát cũ kĩ đối lập với những tầng dưới. Mạng nhện giăng khắp lối đi, bụi đóng dày tới nỗi nhìn được cả dấu chân của tên phú hộ hằn lên, có lẽ hắn thường xuyên lên đây. Dọc đường trải dài hàng tá những bức tượng hình trẻ con cao cỡ thắt lưng, mỗi con mỗi biểu cảm, sợ hãi, vui vẻ, tuyệt vọng... Tất cả đều mang lại cảm giác rùng rợn, lạnh sống lưng. Hàng tượng cứ dài mãi tới tận cửa ra ban công, sát cánh cửa là pho tượng còn rất mới, màu vàng đỏ đang nở nụ cười vô cùng kì dị. Trong một khoảng khắc nào đó, tôi nghĩ đã thấy đôi mắt nó cử động, dõi theo con người đang di chuyển kia. Ra ngoài ban công, cơn gió tươi mát lập tức thổi vào tôi, cảm giác như vừa bước khỏi địa ngục và lên được thiên đường vậy. Từ nơi đây có thể nhìn thấy toàn cảnh của kinh thành sầm uất, thậm chí nếu nhìn kĩ sẽ nhận ra dãy núi lấp ló trong sương mù. Nhưng rồi thứ khác đã hấp dẫn tôi, một chú bé, cả người cứng đờ như bị đóng băng, xung quanh chú có vô vàng màu sơn, trên người thì dang dở hai màu trắng xanh. Tôi lập tức bàng hoàng, điều này có nghĩa những pho tượng trong kia chính là ... Vội vàng bế đứa trẻ lên, tôi chạy ngay vào nhà báo tin cho bạn mình. Bất ngờ tên phú hào xông ra từ đâu, giật lấy bé con, tay còn lại ôm khư khư "bức tượng" mới nhất. Hắn đi về sát lan can, hỏi tôi đâu mới là đứa trẻ thật và nói sẽ vứt đứa kia xuống đất. Meo Meo sau đó cũng xuất hiện, tôi bảo cậu rằng cả hai đứa bé trên tay hắn có thể vẫn còn sống, tôi không biết phải xử lí ra sao. Người bằng hữu không tỏ vẻ như lo lắng, cậu đặt tay lên vai tôi, thì thầm "Mọi việc cứ để tôi!" rồi búng tay. Từ dưới lan can, trên tường bò lên các nhân thú với đủ chủng loại từ nhân điểu, người nhện đến nhân miêu; họ dễ dàng hạ gục được tên đáng ghét kia, thành công đem về hai đứa trẻ. Sau khi chắc rằng hắn vô hại, máu nóng trong người liền bùng phát, tôi tóm lấy hai tay hắn, kéo sền sệt xuống tầng trệt y như lôi bao gạo. Trong gọng kìm của tôi, hắn ra sức vẫy vùng, kêu la nhưng vô tác dụng. Dưới nhà chính giờ đầy quan lính, có lẽ Meo Meo đã báo động từ trước; vừa thấy họ tôi liền quăng tên đáng chết kia ra, vớ lấy cái còng tay gần đó và xích hắn lại. Xong phần chế trụ, tôi ngồi hẳn lên người kẻ biến thái, ra sức cào cấu đánh đấm, đe dọa hắn khai ra sự thật. Khá lâu sau vẫn không có tác dụng, bấy giờ Meo Meo bế tôi rời khỏi đó rồi sai người đi tra khảo.
- Cậu đâu cần phí sức với hắn!
   Meo Meo bảo, có vẻ quan tâm tới vết đỏ trên tay tôi do hồi nãy đấm tên phú hào. Vài phút sau, lời khai đã được lấy, cả một tờ giấy dài chi chít chữ là chữ được đem tới cho bạn tôi. Tôi không đọc,  trực tiếp lao tới nắm đầu tên ác ma, thỏa thích ngắt nhéo mặt hắn như chơi thú bông.


Ảnh lưu trữ miễn phí về cầu thang, đèn treo, đồ nội thất, khách sạn

    Chúng tôi lập được đại công, vinh dự gặp hoàng thượng cao quý; còn tên gian ác kia, số phận thế nào tôi không rõ. Hoàng thượng ban cho tôi một lệnh bài tự do ra vào bất cứ đâu cùng số lượng lớn tiền vàng xài cả đời cũng không hết. Về phần Meo Meo, cậu ấy được phong làm vương gia, cùng hoàng đế ký hiệp định hòa bình giữa nhân thú và nhân tộc. Ít lâu sau, cậu tìm gặp vị quý phi năm đó, thỉnh bà về phủ của mình để chăm sóc. Thời điểm vị nương nương kia về, tôi sớm không còn trong kinh thành nữa, tiếp tục du sơn ngoạn thủy; tất nhiên Meo Meo có tìm gặp và hẹn một ngày tái ngộ.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020

GIẤC MƠ SỐ 8

CÁNH CỬA BÍ MẬT

    Đã bao giờ bạn định làm gì đó xấu xa, hư hỏng rồi đến phút cuối bạn từ bỏ không? Và đã lần nào bạn ngủ với tầm nhìn bị cận thị chưa? Tôi đã trải qua cả hai trong giấc mơ lần này đấy! Bắt đầu mọi thứ ở trường học nào đó khá quen thuộc được bao bọc bởi hai màu đen trắng. Không rõ nơi này là đâu, có lẽ đã từng đến nhưng chắc chắn không phải mái trường gắn liền với thanh xuân của tôi. Dưới mái hiên một giáo viên nào đó nhìn tôi bằng đôi mắt trìu mến, cô nói và làm rất nhiều thứ, hầu hết đều vô cùng vi diệu. Chỉ là lúc tỉnh dậy đầu tôi lại trống rỗng về kí ức đó. Chúng tôi ngồi trên bậc thêm, gần chân cầu thang hình xoắn ốc, cô ấy thì thầm vào tai tôi bí ẩn về mật đạo của trường học rồi vỗ vai bảo hãy đi tìm đi. 


Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng, cầu thang, cầu thang xoắn, đồ họa

    Nghe theo chỉ dẫn của cô, tôi leo lên cầu thang xoắn ốc ấy, mắt chú ý từng chi tiết một từ bậc thang cáu bẩn đến lan can sắt gỉ sét. Tay tôi lướt trên bức tường loang lỗ, chợt có gì đó cồm cộm dưới tay, tôi dừng chân và cúi người quan sát vị trí khả nghi. Thứ lạ kì kia hóa ra là tay cầm của một cánh cửa bằng gạch mỏng, nếu nhìn sơ qua sẽ chẳng ai tìm ra nó. Liếc xung quanh xem có ai không, tôi lén lút mở cánh cửa huyền bí và nhận ra có một thông đạo đằng sau nó.  Men theo lối đi tối om, con đường dẫn đến một hẻm nhỏ xa lạ nơi có tiếng cười nói vui đùa của lũ trẻ và độc nhất cửa tiệm làm đẹp ngay góc rẽ. Vốn định tiến gần hơn đến cửa tiệm thì sau lưng vang lên tiếng trống vào học, tôi vội vã chạy về, mang theo bên mình bí mật thú vị.


Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng, bê tông, bí ẩn, bị bỏ rơi

   Trong lớp học tôi cứ mơ màng mãi về bộ phim hoạt hình nào đó đến nỗi hết tiết cũng không hay. Đứng lên tính đi ra ngoài thì ai kéo tay lại, hỏi đã làm bài tập chưa. Tim tôi hoảng loảng lên, bài tập vẽ ngày mai phải nộp mà màu còn chưa tô xong, trời ạ, chưa kể phải dán bức tranh lên tấm gỗ theo yêu cầu nữa chứ. Tôi gục đầu xuống bàn, thảm rồi, kì này bám dính ở nhà cho tới khuya mất. Thế rồi nhanh chóng tôi đã lấy lại được tinh thần.


Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng, áo khoác, cây, Chân dung

   Tôi muốn nhát ma mấy đứa trẻ trong hẻm nhỏ kia, sẽ vui lắm cho xem. Nói là làm, ra chơi tôi chạy ù tới mật đạo, xả tóc, tháo kính, nở nụ cười ghê rợn và trợn mắt lên, cứ thế tôi thành công dọa được vài đứa oắt con sợ xanh mặt. Được đà, tôi tiến gần hơn về phía cửa tiệm, những con mồi trong đó mới hấp dẫn làm sao ấy! Quá trình hơi vất vả tí vì không có kính nên đường đi mờ cả hết (dù là trong mơ), vô số lần vấp ngã cộng thêm ba bốn thanh chắn dần khiến tôi mất kiên nhẫn. Tới khi đến được bậc thềm cửa tiệm thì cơ thể đã bầm dập cả rồi. Bỗng...
- Hù!
   Ai đó kêu lên, định dọa tôi nhưng bất thành, người đó vẫy tay chào rồi rời khỏi con hẻm. Qua đôi mắt bị nhòe của mình, tôi nhận thấy người đó rất giống cậu bạn Hàn Quốc của tôi hồi cấp 3. Đợi cậu ta đi rồi tôi liền chuẩn bị công cuộc náo loạn con hẻm nhỏ này. Thế nhưng tôi lại từ bỏ mọi người ạ, vì lí do nào đó trong tôi bừng lên cảm giác sợ hãi vô hình, như ai đó cảnh báo rằng sẽ có quái vật trả thù, hù dọa tôi nếu tôi tiếp tục kế hoạch.


Ảnh lưu trữ miễn phí về bực bội, bực mình, bực tức, cau có

   Tôi trở về, chạy xuống sân trường tìm cô giáo kia nhưng chẳng gặp, cuối cùng đành lủi thủi đi lên lầu để vào lớp. Đến gần cuối cầu thang, nơi đông đúc người đang chen nhau, tôi gặp cô bạn hồi cấp 2 vẫn hay trò chuyện cùng (và hay bắt nạt tôi). Cô ta không nói không rằng nắm chặt tay tôi rồi xô xuống dưới. Tôi đã không rơi vì tay bị nắm lấy bởi hung thủ nhưng cảm giác lơ lững thật không dễ chịu gì, dù cho có la hét thế nào thì cô bạn kia vẫn cứ cười ngạo nghễ. Sau khi chán chê, tôi được kéo lên lại mà không có bất kì lời xin lỗi nào được thốt ra, hung thủ hả hê trước sự phẫn nộ của nạn nhân và đi vào lớp như không có gì. Tôi rất muốn lao vào cô ả, xui xẻo thay, giấc mộng đã kết thúc, chuông reo và hàng tá công việc đang chờ trên bàn làm việc.


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2020

GIẤC MƠ SỐ 7




QUÁI VẬT TẠI TRƯỜNG ĐẠI HỌC


black and brown ape

    Khung cảnh lần này là tại một trường đại học nho nhỏ thường thấy trong những bộ phim, tôi hiện giữ chức trưởng câu lạc bộ khoa học. Và mọi người biết gì không? Trường tôi đang bị một con khỉ đột biến tấn công đấy! Ngay khi giấc mơ bắt đầu thì quang cảnh đã khá ồn ào rồi, mọi người chạy tán loạn, la hét kêu gào ầm ĩ, họ tìm mọi cách để giữ an toàn cho bản thân. Chúng tôi bị cô lập trong trường, giữa đống đổ nát cùng con quái vật đáng sợ. Con khỉ ấy như từ bộ phim King Kong bước ra, to lớn và dữ tợn. Nó phá nát ngôi trường, dẫm nát mọi thứ dưới chân, gào lên với âm lượng thủng cả màng nhĩ. Việc chúng tôi khống chế con quái thú ấy diễn ra rất nhanh. Có ba người, tôi, cô bạn tóc vàng cùng cô gái tóc nâu cấp dưới. Bạn tôi lừa con thú tới trung tâm trường, nơi trống trải nhất; trong thời gian đó tôi nhanh chóng chế tạo thuốc thu nhỏ, nén nó vào một quả cầu rồi gấp rút chạy đến điểm hẹn. Tại điểm hẹn, tôi quăng quả bom cho cô bé đã chờ ở đó, bé chộp lấy và dùng lực ném trái bom vào con khỉ. Quả bom phát nổ, tỏa ra làn khói xanh lam dày đặc, khói tản đi để lộ một con khi to cỡ người trưởng thành đang ngơ ngác về mọi thứ. Mọi người reo hò, sự hoảng loạn tạm kết thúc


.grayscale photography of person wearing clown mask


    Vui mừng chưa lâu thì giấc mộng của tôi lại biến đổi, ngôi trường trở về trạng thái hoàn chỉnh, khác biệt duy nhất là mọi người đều như bốc hơi hết, không bóng người nào trong hành lang tối tăm cả. Tôi cứ dọc theo lối đi, không rõ sẽ đến đâu thì đám người nào đó chạy ra, kéo tôi theo cùng họ. Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì cho tới khi quay đầu lại nhìn. Trời ạ, phía sau lưng bọn tôi là tên hề kì quái đang rượt cả bọn với nụ cười méo mó cùng tướng chạy không thể hài hước hơn. Tới ngã rẽ thì tản ra, mỗi đứa về một hướng khác nhau. Tôi núp dưới gầm cầu thang, chờ đợi gì đó mà bản thân chẳng biết, mãi khi nghe tiếng reo vui của bên ngoài tôi mới tin là bản thân được an toàn.


    Tình huống cuối cùng mà tôi mắc phải khá kì khôi, vẫn trường đại học quen thuộc, vẫn quang cảnh y như lần đầu xuất hiện. Nhưng lần này vấn đề hơi là lạ, giống lần trước - một quái thú bên ngoài trường khủng bố tinh thần, gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp nơi. Khác biệt ở chỗ nó là con gà, một con gà không rõ giới tính đang ra sức mổ lung tung cứ như nhiêu đó chưa đủ làm bọn tôi khiếp vía vậy. Không giống con khỉ kia, gà của chúng ta thích chơi ú òa hơn là đạp bẹp mọi thứ dưới chân; nó lượn vòng vòng khu vực trường, nhòm con mắt to khủng bố vào những nơi như cửa chính, cửa sổ và la toáng lên khi bắt gặp người đi qua. Còn tôi ở đâu lúc đó nhỉ? Tôi ở trong phòng y tế, run lên vì con gia cầm kia, (giờ nghĩ lại vẫn không hiểu sao mình lại sợ?). Xung quanh có rất nhiều người trú ẩn, trong đó nổi bật nhất là một nữ giáo sư với khuôn mặt bình thản đang ngồi đọc tài liệu vô cùng tập trung. Mon men đến gần chỗ cô để hỏi xem mình giúp được gì chăng; cô cười với tôi, chỉ về hướng góc tường nơi có chiếc cặp táp cũ vương vãi giấy. Tò mò, tôi lục lọi đống giấy tờ ấy và may mắn tìm được bài báo cũ về đoạn nhạc có thể thu nhỏ động vật. Vấn đề ở chỗ tôi không biết phải xử lí thông tin này như thế nào hết. Vì thế nên việc này được nhường lại cho giáo sư còn tôi thì đến chỗ ra vào, hé mở cửa để nhìn sang bên ngoài. Bất ngờ một con mắt to từ đâu xuất hiện khiến tôi ngã ngửa, liền đó vang lên âm thanh chói tai tới mức tôi bật người, tỉnh khỏi giấc mơ quái đản kia.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2020

GIẤC MƠ SỐ 6

 
CƠN ÁC MỘNG KÌ BÍ

Mở mắt ra, tôi thấy mình đang ở phía sau của một con phố sầm uất. Dọc lối đi, phía bên trái có những tấm lưới màu hồng, bên còn lại thì hiện diện các nấc thang dẫn tới cánh cửa thuộc căn phòng nào đó. Tôi leo lên từng bậc thang, tiến về phía căn phòng, cánh cửa của nó cắm sẵn cả chìa khóa. Bỗng ba người đàn ông từ đâu xuất hiện, giành lấy chìa khóa từ tay tôi. Người đầu tiên có cơ thể mập mạp, người thứ hai khá điển trai còn người thứ ba thì sở hữu khuôn mặt hài hước, tôi có cảm giác đã gặp ba người này ở đâu rồi thì phải, có thể trên TV.


worm's-eye view of buildings

- Trả đây!
   Tôi la lên, chạy xuống cầu thang để đuổi theo họ. Theo chân ba người, tôi chui vào tấm lưới màu hồng kia, cảm giác như đang bị một tấm màn phủ lên người vậy. Chợt một gã đàn ông khác đi tới, hắn cười đầy đê tiện rồi cũng chui vào. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tôi hoảng loạng bò đi thật nhanh, tránh xa tên nguy hiểm ấy. Bất ngờ, hắn nắm lấy chân tôi kéo ngược lại rồi dùng cánh tay kia sờ soạn người nạn nhân vừa bắt được. Chưa bao giờ tôi sợ đến thế, dùng hết năng lực của mình tôi tung cước vào hạ bộ của hắn đồng thời thét lên "Biến thái! Cứu!". Tiếng la đã có tác dụng, vài người cao tuổi ngoài phố nghe thấy và chạy đến chỗ tôi. Họ tri hô cho mọi người biết rồi ra sức đập tên háo sắc, vừa đánh họ vừa kêu tôi mau chạy đi. Tôi vâng lời, bò thật nhanh khỏi tấm lưới, cố cách tên biến thái càng xa càng tốt.

person behind fog glass

    Tôi di chuyển được một lúc thì ra khỏi thành phố, bấy giờ mọi thứ tối đen như mực, chẳng có gì mắt có thể nhìn được trừ con đường lát gạch cũ kĩ. Men theo con đường đó, tôi bước đi trong hồi hộp bởi sự bí ẩn cùng ghê rợn mà khung cảnh mang lại. Dọc đường, thi thoảng sẽ xuất hiện những cô gái mặc áo dài vàng, tóc che cả mặt lướt qua như đang bay. Tôi lấy hết can đảm để tiến về phía họ, càng bước tới thì bóng dáng họ lại càng nhỏ cho tới khi biến mất vào bóng tối hư vô. 

gray concrete road surrounded with tall and green trees during night time


    Con đường dần dần hẹp lại, xung quanh từ bao giờ đã không còn tối đen mà thay bằng màu nâu cũ kĩ. Có lẽ tôi đang ở trong nhà kho bởi xung quanh chất rất nhiều đồ đạc phủ bụi. Cứ tiến về phía trước, cuối cùng tôi cũng tìm lại được ánh sáng từ đèn huỳnh quang. Lối đi dẫn tôi đến một cửa hàng tạp hóa nơi có hai bà lão đang trò chuyện. Họ rất ngạc nhiên về sự xuất hiện của tôi, từ trong chính nhà họ bước ra. Quan sát kĩ tôi nhận ra chỗ này chính là tiệm bán đồ hồi nhỏ tôi hay tới.
- Chào các cháu!
    Bà lão gần tôi lên tiếng, vẫy tay chào với ai đó sau lưng tôi. Ngạc nhiên, tôi quay đầu lại, bất ngờ khi thấy hai đứa bạn hàng xóm cũ cũng đang bước ra từ nhà kho, cứ như chúng nó đã bên tôi suốt quãng đường vậy. Chúng tôi chào các bà rồi lặng lẽ đi ra ngoài, không ai nói với nhau câu nào, mặt đứa nào cũng căng thẳng đến tái mét. Ngoài trời tối đen như mực, không có trăng, sao hay mây gì cả, chỉ có khoảng tối vô định. Theo như bạn tôi nói thì giờ phải đang ban ngày, đúng hơn là giữa trưa. Tôi nhìn đồng hồ, lúc nãy nhìn thì đồng hồ hiện 12.30 nhưng giờ các con số lại nhảy loạn xạ cả lên rồi đồng loạt dừng lại trước con số 88.88.

left person's palm

    Bà lão vừa nói chuyện với tôi khá sửng sốt trước cảnh vật xung quanh, bà không tài nào giải thích được hiện tượng này là gì; còn người lớn tuổi kia thì lảm nhảm gì đó về việc tắm cho Ngao Tây Tạng. Sau cùng thì cô gái nhỏ tuổi nhất lên tiếng, hỏi mượn điện thoại của tôi để nhờ sự trợ giúp, có vẻ chúng tôi đã mắc kẹt ở đây rồi. Cuộc gọi cứ như dài cả tiếng, cô ấy im lặng rất lâu rồi trả điện thoại về, bảo rằng bản thân không nghe được tiếng Anh. Tôi đành bắt máy, trong đầu mong chờ gì đó như "Không gọi được" sẽ phát ra từ loa. Nhưng tôi đã lầm, vang trong tai là giọng của một người phụ nữ đầy vô cảm, cô ta nói bằng tiếng Anh:
- Các người phải ở đây cho tới khi trời sáng! Nếu kêu gọi sự trợ giúp thì sẽ mãi mãi ở đây!
   Tôi rùng mình, một phần vì nội dung bản thân vừa nghe và một phần vì không rõ sao mình lại hiểu tốt đến thế. Tôi thông báo tình hình cho bạn mình, cả ba nhìn nhau rồi ngồi hẳn xuống đất, bàn về vấn đề nên học tiếng Anh với người bản xứ hay người Việt sẽ tốt hơn. Đột nhiên điện thoại tôi reo lên ầm ĩ, khung cảnh trở nên nhiễu loạn và tôi bật người, thoát khỏi cơn ác mộng kì bí.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2020

GIẤC MƠ SỐ 5

MÁI TRƯỜNG XƯA

    Với giấc mơ này có lẽ không kịch tính hay gây cấn nhưng với tôi nó rất đáng kể, đã khá lâu rồi tôi không có được cảm xúc như thế. Mọi thứ bắt đầu với hình ảnh một dãy hành lang đông người của ngôi trường cấp 2 thân quen, tôi đứng đó, ngay gần thư viện trên lầu, bất động nhìn xung quanh trong ngơ ngác. Thứ nhất, thư viện trường tôi không ở trên lầu. Thứ hai, sao mọi người lại chạy tán loạn thế kia? Họ mặc trang phục gì đó không rõ là đồng phục cấp 2 hay 3, tôi cũng nhận ra trong đó có vài người là bạn tôi ở cả hai cấp học. Rùng mình, rốt cuộc tôi đã hiểu nguồn gốc của sự vội vàng từ mọi người, chuông đang reo, tới giờ vào học. Tôi nhanh chóng chạy về lớp, chen chúc trong dòng người đông nghịt. Tất cả họ, những học sinh lớp khác đang từ từ xếp thành hàng ngay ngắn, nhờ thế tôi mới dễ dàng luồn lách khỏi đó. Xa xa đã thấy lớp học thân thương cùng đám bạn đã sắp vào lớp hết. Vài đứa thấy tôi đang ngây ngốc vội vẫy tay bảo hãy chuồn xuống cuối hàng. Tôi làm theo ngay, nhẹ nhàng lướt qua cửa lớp để tiến về hàng cuối. Lúc lướt qua cửa, ánh mắt của giáo viên có lẽ đã thấy tôi, trời ạ. Ngã phịch xuống đất, tôi dùng tư thế đã học trong quân sự để lết về đích. Tại đấy có anh bạn mập từng ngồi cạnh tôi lớp 11 và ai đó không thấy mặt, cả hai người nhường chỗ cho kẻ mới tới, không quên liếc mắt vào lớp quan sát cô giáo. Trên bục giảng, ngồi đầy nghiêm nghị chính là giáo viên Lịch sử lớp 12 của tôi, cô im lặng nhìn sổ đầu bài, chốc lại nhìn về phía đám học trò.
- Từ từ thở! Còn lâu lắm mới tới lượt mình vô lớp!
    Anh mập nói, liền đó người bạn nam kế bên lôi ra chiếc hộp make-up không rõ là ở đâu. Bọn tôi đè nạn nhân xuống, bạn nam trang điểm, tôi làm móng, con người kia chỉ biết than vãn. Không rõ là bao lâu, xung quanh bọn tôi đã chẳng còn ai, bỗng cô đi ra từ trong lớp, ngoắc tay bảo tôi đi theo cô.




    Bây giờ tôi đang nối gót theo cô, tay bê một thùng giấy chất đầy gấu bông trong đó. Chúng tôi đi qua khá nhiều lớp học với vô vàn cảnh tượng vi diệu. Tại một lớp, học sinh chỉ loe hoe vài đứa, lớp khác thì giáo viên lại ngủ gục trên bàn. Đi được hết hành lang, rẽ trái, tôi dừng bước trước văn phòng Đoàn trường. Bên trong phòng chất đống các giấy tờ, đồ vật linh tinh, nổi bật nhất nhất là chiếc bàn gỗ lớn nơi có vài giáo viên đang trò chuyện. Cô bảo tôi hãy dọn dẹp nơi đây rồi vào gia nhập hội chị em buôn chuyện. Ngơ ngác hồi lâu mới bắt tay vào việc, tôi từ từ giải quyết mớ lộn xộn trong phòng. Đến cuối phòng, thật bất ngờ làm sao, nó tràn ngập thú nhồi bông với đủ hình dáng màu sắc. Vớ lấy con sâu cỡ bự, tôi ra sức bóp đầu nó trong sự thích thú. Đầu nó rất mềm, mặt thì hài không tả nổi. Bất ngờ, ai đó khều vai tôi, quay lại thì nhận ra trong phòng còn học sinh khác nữa. Cậu ấy ra hiệu tôi làm nhanh đi rồi lủi thủi xử lí phần của mình. Căn phòng dần dần trở nên gọn gàng hơn, công việc cuối cùng là dọn gầm bàn - chính là cái bàn chỗ mấy cô ý. Tôi ngồi xuống, ngó nhìn chỗ cần vệ sinh; dưới đó có tập bìa sơ mi trong suốt với những tờ giấy nằm tứ tung, rải rác khắp nơi. Nhìn kĩ, nội dung của chúng là bản phân công cho tiết mục văn nghệ, hội thi mĩ thuật và âm nhạc. Đang định bắt tay làm thì lại lần nữa bị bạn kia khều, cậu thì thầm "Về thôi!" và kéo tôi dậy. Chúng tôi nhìn quanh để kiểm tra đợt cuối, tất cả đều ổn. Cậu ấy tiến về phía bàn giáo viên, nói gì đó với một cô lớn tuổi mặc đồ hồng tím đang đọc cuốn "Sống chung với mẹ chồng". Cô nhìn cả hai đứa học sinh và gật đầu ý bảo hai đứa có thể về.

Ảnh lưu trữ miễn phí về cận cảnh, chịu, dễ thương, đồ chơi

    Cậu bạn đi trước, tôi một lúc mới ra sau. Trước cửa tôi gặp cô bạn hàng xóm cũ đang lau cửa kính. Chúng tôi chào nhau rồi tiếp tục việc của mình. Chợt nhớ bản thân chưa chào các cô về, tôi nhướng người qua cửa sổ để báo với mọi người. Họ đáp lại tôi rồi chuyển chủ đề bàn tán sang tôi (mặc dù tôi vẫn đứng đó nhưng vì đã cúi người nên không thấy từ trong phòng). Cô Lịch sử cấp 3 lên tiếng trước, rằng tôi học cũng được. Liền đó cô Sử cấp 2 (đang ngồi gần tủ sách) lôi từ trong tủ ra tập hồ sơ cũ phủ bụi, tiếp lời người phía trước.
- Phải, con bé học khá tốt nhưng chỉ điểm cao ở các môn Tự nhiên thôi! (thở dài) Tiếc là nó vào ban Tự nhiên.
   Họ gật gù tán thành.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bài học, bài tập về nhà, học tập, khoa học

    Tôi xỏ lại giày, một đôi giày búp bê màu trắng có vẻ giống giày của vũ công bale. Do mãi nghe các cô nói mà tôi đi lộn bên của giày phải tháo ra mang lại. Bỗng đồng hồ vang lên réo rắt, tôi choàng dậy, đầu còn chưa tỉnh hẳn. Ngồi trên giường tôi ngẩn ngơ nghĩ: "Nếu mình đi theo cô lên văn phòng vậy là lớp đang được tự quản?! Thế có nghĩa trong lúc mình hì hục dọn dẹp thì bọn nó đang quẩy vui vẻ à?" Tôi rên rỉ, lăn xuống giường bắt đầu ngày mới.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!


GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...