Thứ Hai, 25 tháng 8, 2025

GIẤC MƠ SỐ 66 (2)

THỦY TIÊN MÀU ĐỎ (2)


-
Peony…ở nhà ngoan nhé!

Daffodil vừa nói vừa khóa cửa phòng, tiếng ổ khóa được tra rồi thêm cả xích sắt dường như triệt tiêu mọi mưu tính trốn thoát của cô gái. Vài phút sau thì cả không gian yên tĩnh, không còn tiếng bước chân quen thuộc nữa, Daffodil thật sự đã đi săn rồi. Peony ngồi dậy, di chuyển thật yên tĩnh đến góc của căn phòng, nơi sẽ bị che khuất bởi cánh cửa nếu nó mở ra. Cô dùng tay gõ lên đó mấy cái, cả không gian yên tĩnh chỉ còn những tiếng gõ rời rạc. Phía sau phần tường có vẻ là một lỗ hổng, đủ lớn để cùng một ô gạch lát tường nhưng lại cho ra hai âm thanh khác nhau ở vị trí góc ô và trung tâm ô. Peony, trong một lần buồn chán, đã thử gõ vài âm thanh lung tung. Bất ngờ thay, giữa không gian tĩnh lặng ấy lại có tiếng gõ hồi đáp, không phải loạn xạ mà tạo thành câu hoàn chỉnh.


- “Tôi là Peony” - cô gái gõ.

- “Tôi là Hibiscus” - đối phương đáp lời.

Khi nghe được câu trả lời, cảm xúc đầu tiên của cô gái là sợ hãi, sợ rằng đối phương là Daffodil đang thử thách cô. Nhưng rồi danh tính người kia dần rõ ràng, người đó đưa cho cô một ám hiệu và dặn cứ nhớ kỹ nó. Vào ngày kế tiếp, lúc đi trên hành lang, Peony nghe thấy ám hiệu kia phát ra từ căn phòng luôn có tiếng xích sắt. Kể từ khoảnh khắc ấy, cô gái có thêm một bạn đồng hành. Hibiscus kể rằng bản thân được cảnh sát cử đến để đột nhập vào đây và điều tra về Daffodil. Gã ta thực chất là bệnh nhân tâm thần đã trốn khỏi bệnh viện, quá khứ của gã khá đơn giản đến mức chẳng ai hiểu tại sao gã lại loạn trí và lý do gì lại chọn làm đồ tể. Gã điên, phải, nhưng cũng tỉnh táo để tạo nên một đường dây buôn bán thịt rộng khắp thành phố. Ban đầu Daffodil vốn không có nơi ở cố định mà liên tục di chuyển để vừa săn mồi vừa xử lý thịt và buôn bán. Cho đến khi gã “bắt” được Hibiscus, người này đã xin được sống và hứa sẽ giúp gã chỉ cần ở một chỗ cũng có thể buôn bán. Kế hoạch của người này là khiến gã ở cố định một chỗ, còn mình thì thông báo địa chỉ cho cảnh sát thông qua những đơn hàng trực tuyến. 


- “Bạn khinh địch quá!”

Daffodil không phải kẻ ngốc, gã mạo hiểm giữ lại mạng cho Hibiscus là để người này làm cầu nối cho gã với thế giới bên ngoài; gã chỉ cần ở một chỗ và khách sẽ tự đến để lấy hàng. Hiển nhiên là gã không tin tưởng hoàn toàn người “nhân viên” này, căn phòng của người đó được trang bị các máy móc vô cùng tân tiến nhưng bản thân người đó thì bị xích vào một chỗ kèm với cơ thể luôn trong trạng thái kiệt sức. Sau khi kết thúc việc buôn bán, gã đảm bảo Peony đã ngủ say dưới tác dụng của thuốc rồi mới đi đến căn phòng của Hibiscus. Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi, dưới sự giám sát của Daffodil, người “nhân viên” được tháo xích và có thể thoải mái cử động. Người này sẽ liên lạc với khách, nhận đơn hàng, lên lịch hẹn,...; tất cả mọi cử động đều nằm dưới mắt của Daffodil, không được phép có động tác thừa hay hành vi gì mờ ám. Việc thông báo địa chỉ gần như không thể, con chip định vị gắn trên người Hibiscus đã bị nghiền nát, Daffodil có vẻ am hiểu về công nghệ nên gã biết thao tác nào là đang chia sẻ địa chỉ.


- “Vậy là bạn có danh sách địa chỉ của khách hàng?”

Thực tế thì không, những địa chỉ được dùng đều không phải nơi nhận hàng cố định; Daffodil liên tục đổi vị trí và chỉ trực tiếp đưa địa chỉ nơi ở của mình cho những khách đã quá nghiện hoặc có thể tin tưởng được. Dẫu vậy, Hibiscus vẫn là điểm yếu của gã, chỉ cần người này trốn được thì gã xem như phải làm mọi thứ lại từ đầu.


- “Bạn hẳn rất cô đơn.”

Hibiscus đã từng cho rằng bản thân không còn hy vọng, cho đến khi nghe thấy tiếng của Peony. Người này không dám tin có ngày Daffodil dẫn về một cô gái, không phải con mồi, mà là một cô gái được gã nâng niu và canh giữ. Khoảnh khắc nghe được tiếng gõ vu vơ của cô, Hibiscus quyết định đánh liều tìm kiếm lối thoát. Người này ban đầu dò la xem Peony có tư tưởng giống Daffodil không, sau đó thuyết phục cô làm việc cho mình.


- “Đến một ngày nào đó, gã sẽ không còn xem bạn là Peony nữa!”

Hibiscus nhắc nhở cô gái rằng đừng u mê bởi sự dịu dàng của Daffodil, gã là kẻ xấu và kết cục của cô sẽ là bàn mổ nếu gã chán cô.


- “Bạn phải giúp tôi!”

- “Được.”


Kế hoạch của Hibiscus bắt đầu với việc Peony quan sát những vị khách thường trực, miêu tả yêu cầu của họ và xem họ có nằm trong danh sách trực tuyến không. Theo như Hibiscus tiết lộ, trong số hàng chục khách hàng thì có khoảng 2-3 người là cảnh sát giả dạng để tìm ra nơi ở của Daffodil. 


- “Họ phải trở thàn
h khách uy tín.”

Trở thành vị khách mà Daffodil tin tưởng phải thỏa mãn hai yêu cầu cơ bản. Đầu tiên là vẫn còn tỉnh táo, tức là biết thịt mình đang ăn là gì và chấp nhận nó. Thứ hai là thông minh, bởi vì họ sẽ trực tiếp đến đây nên họ cũng phải đảm bảo không đính kèm bất kỳ ai khác nữa.


- “Tôi chưa biết danh tính của họ.”

Hibiscus, sau khi xác định những ai là khách trực tuyến sẽ nhờ Peony kiểm tra từng người một xem ai là cảnh sát giả dạng. Chuyện này tương đối khó vì mỗi lần phục vụ cho khách “đặc biệt”, Daffodil đều tự mình làm và không cho Peony nhúng tay vào. 


- “Bạn nên mạo hiểm. Gã đang tin tưởng bạn.”

Nghe theo Hibiscus, Peony tiến thêm một bước trong việc thân cận Daffodil. Cô bắt đầu nói chuyện với gã, giả vờ hứng thú với những câu chuyện về “thế giới ngoài kia” trong mắt gã, giả vờ mình là đóa hoa chưa bao giờ nhìn thấy xã hội bên ngoài trông ra sao. Rồi khi thời cơ đến, Peony nài nỉ gã cho mình được tiếp xúc với những vị khách tỉnh táo, được nói chuyện với họ để biết con người ngoài kia có gì thú vị. Hiển nhiên Daffodil không đồng ý, gã sợ rằng những vị khách ấy sẽ vấy bẩn bông hoa của gã. Nhưng ngay khi gã thấy đôi mắt xinh đẹp dần lụi tàn sức sống, gã buộc phải đồng ý. Vậy nên mỗi khi gã phục vụ cho khách “đặc biệt”, Peony sẽ đứng bên cạnh và trò chuyện cùng họ. Không rõ có được thông báo trước hay không, những vị khách ấy chưa lần nào lỡ lời với cô gái, như thể đã được dặn trước lời thoại để diễn.


- “Chuyện đó không quan trọng. Bạn chỉ cần dùng ám hiệu với họ.”

Giữa các cảnh sát có các ám hiệu dùng để liên lạc với nhau và để biết thân phận của đối phương. Hibiscus dạy cho Peony một vài trong số chúng, người đó bảo cô hãy vừa trò chuyện vừa giả vờ đùa nghịch các mẩu thịt trên quầy nhằm tạo ám hiệu cho đối phương. Kết quả nhận được thật đáng mong chờ, họ nhận được lời đáp từ một người.


- “Chúng ta cần chuyển sang bước hai.”

Peony cần phải tìm cách để tuồn thông tin qua lại cho hai bên. Việc này quả thực mạo hiểm, Daffodil dù thường xuyên ở sau lưng cô gái nhưng gã luôn chăm chú để ý đến mọi cử động của cô. Hơn thế nữa, Hibiscus chưa biết cần làm gì để đưa cho Peony tất cả thông tin mình thu thập được.



- “Phòng của bạn có lỗ thông gió, đúng không?”

- “Phải!”

Hôm nay, sau khi chờ Daffodil rời đi và trao đổi xong với Hibiscus, Peony hướng mắt nhìn lỗ thông gió trên tường. Cô móc từ trong người ra một con dao nhỏ mình trộm được từ gã đồ tể và dùng nó cạo lớp giấy dán bên trên phần tường được ốp gạch. Sau đó cô đục lên tường những lỗ nhỏ nhưng dài, từng lỗ một dẫn đến lỗ thông gió. Cuối cùng cô gái lùi lại để lấy đà rồi phóng tới chỗ bức tường, nhanh chóng leo lên trên dựa vào các “nấc thang” mình tạo rồi chui thẳng vào cái lỗ to vừa cơ thể mình.


- “Thật may mắn khi nó không có lưới bảo vệ!”

Peony nghĩ trong lúc trườn người di chuyển trong ống thông gió. Ban đầu cô định dùng chỗ này làm nơi trốn thoát nhưng hầu hết các lối chui ra đều có lưới bảo vệ kiên cố. Bao quanh ngôi nhà lại có mấy người khách nghiện thịt hoặc vài con chó dữ, một mình Peony khó có thể chạy trốn khỏi đây. Đó là chưa kể Daffodil có con tin, không phải những người trong lồng mà là các con tin thoi thóp sống được gã giữ để làm bùa hộ mệnh. Nếu một mai nơi này bị phát hiện, Daffodil sẽ dùng con tin để uy hiếp hoặc kéo dài thời gian cho bản thân chạy trốn. Peony đã từng thấy họ đôi lần, khi cô được gã dẫn đi “chăm sóc” con tin. Tất cả đều chẳng còn lành lặn, bị nhốt mỗi người một lồng sắt kiên cố và cả cơ thể quấn đầy xích sắt. Họ được đối xử khá hơn so với “gia súc”; thay vì bị nhét ống nước vào họng để cho ăn thì họ được phép dùng tay chân để nhặt thức ăn, thay vì từng bộ phận bị mất dần thì họ chỉ mất vài bộ phận. Peony biết Daffodil cố tình cho cô gặp họ để cảnh cáo cô không được phản bội gã. Và để làm hài lòng gã, chưa bao giờ cô dành cho các con tin ánh nhìn thiện cảm; cô luôn nhìn họ như nhìn những nấm mồ lạnh ngắt. Sự vô cảm ấy vừa khiến Daffodil an tâm lại khiến gã sợ hãi, gã không ít lần yêu cầu cô dừng ngay ánh nhìn ấy. Quay lại với hiện tại, Peony trườn người qua từng căn phòng, từ các căn phòng có “gia súc”, đến căn phòng của Daffodil và dừng lại ở căn phòng của Hibiscus. Căn phòng này là một trong số những nơi có lớp lưới bảo vệ lỏng lẻo, chỉ bằng con dao mang theo, Peony cạy được lưới và nhảy xuống sàn.


- Tôi là Peony.

Cô nói với người đang nằm trên giường, tay người đó đến giờ vẫn không ngừng gõ lên tường để hỏi cô đang ở đâu.


- Tôi là Hibiscus. Bạn thật sự là điểm yếu trí mạng của gã đồ tể đó.

Peony đỡ người đó dậy, không thể tháo xích hay mở máy móc lên nhưng ít nhất họ đã có thể nói chuyện được nhiều hơn. Họ trao đổi với nhau những thứ họ biết; về bố cục ngôi nhà, vị trí từng căn phòng, giao diện của các con tin, mô tả sơ bộ quầy bàn thịt đến kế hoạch cơ bản của bên cảnh sát, thông tin khách hàng trực tuyến. Hibiscus bảo mình có thể ghi các thông tin thu thập ra giấy nhưng cần Peony đưa cho người liên lạc kia. 


- Bạn không cần mạo hiểm. Chỉ cần thành công ít nhất một lần là được. Tôi cần để bên kia biết tôi còn sống.

- Sau đó thì sao? Nếu cách này không còn hữu dụng nữa thì bạn có cách chứ?

- Bạn có không?

- Nếu người liên lạc kia đủ gan dạ, tôi có thể tuồn tin ra theo đường thông gió. Tôi không chui ra được nhưng ném giấy thì dễ.

Hibiscus gật đầu, nhờ cô gái lấy giấy bút giúp mình rồi từ tốn viết. Trong lúc chờ, Peony nhìn quanh căn phòng; nó lớn và đầy đủ tiện nghi hơn căn phòng của cô. Phòng của cô chỉ có miếng nệm dày, bàn ăn nhỏ và một hai thứ linh tinh cô lén trộm được. Căn phòng cô đang đứng có thể nói là xa xỉ nhất trong toàn bộ căn nhà; nó có giường, bàn ăn lớn, tủ đồ, hai chồng báo mới nhất và dàn thiết bị điện tử tân tiến.


- Daffodil giàu thế này mà sao lại chọn căn nhà tệ như vậy chứ?

- Gã dồn hết tiền để mua máy móc rồi. Và cả đồ ăn cho chúng ta, tôi đoán bạn cũng được cho ăn thịt cá bình thường.

Peony định nói rằng cô ăn chay, từ lúc bán thứ thịt bất thường này thì cô đã chuyển sang ăn rau củ. Nhưng cả hai chợt nghe tiếng chó sủa inh ỏi bên ngoài.


- Là con chó mặt sẹo. Nó mừng Daffodil về.

Hibiscus vội nhét vào tay Peony tờ giấy rồi thúc giục cô trở về. Cô gái chui vào lỗ thông gió và để đồng đội cố định lưới bảo vệ trong khi bản thân nhanh chóng trườn về phòng của mình. Lúc cô gần tới đích, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa kèm âm thanh la hét của con mồi. Vội vã, cô gái nhảy thẳng xuống sàn rồi ngã sóng soài ra đất. Có vẻ âm thanh gây ra đã đến tai Daffodil, gã vứt con mồi vào lồng để đến chỗ Peony. Tiếng bước chân ngày một lớn, cô gái hoảng loạn dán lại giấy dán tường để che giấu những cái lỗ mình tạo. Khi cánh cửa phòng mở ra, Daffodil thấy cô gái bé nhỏ nằm trên sàn với đôi chân bị đè bởi bàn ăn nhỏ.


-
Tôi bị vấp ngã.

Peony nói với giọng tủi thân, như đứa trẻ hờn dỗi với thứ đã làm nó té ngã. Gã đồ tể nhanh chóng đến bên cô, nhìn vết thương rồi bế cô đến căn phòng bừa bộn của gã để băng bó. May mắn, gã đã tin vào lời nói dối của cô.

Còn tiếp…

 

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2025

GIẤC MƠ SỐ 66 (1)

THỦY TIÊN MÀU ĐỎ (1)
17 giờ, đồng hồ lớn vang lên âm thanh đầy uy nghiêm. Tiếng chuông ấy cứ vang, vang mãi như chẳng có gì cản được nó. Âm thanh lan tỏa cả công viên cây xanh rộng lớn. Rồi âm thanh ấy dừng, trả lại không khí tĩnh mịch vốn có. Xung quanh giờ đây chỉ còn tiếng ríu rít của chim trên những tán cây to lớn, chúng vờn nhau qua từng cái lá xanh cho đến khi mất hút giữa bầu trời rộng lớn. Bởi vì đám chim, lá cây lần lượt rơi xuống thảm cỏ, lặng lẽ không một tiếng động, cùng với màu cỏ để làm nền cho vô số khóm hoa đang đua sắc. Gió khẽ lướt qua từng đóa hoa, mang theo hương thơm nhẹ nhàng bay khắp cả công viên rộng lớn nhưng vắng vẻ. Không gian quá tĩnh lặng, đến mức nghe được cả tiếng bước chân của cô gái, người duy nhất có mặt trong công viên này. Hai chiếc giày nhỏ đi từng bước lên vỉa hè trải đá, đôi chân cô gái di chuyển chậm rãi như để ánh nắng kia nhuộm vàng chiếc váy cô đang mặc. Đôi mắt cô nhìn khắp xung quanh, không phải dõi theo đám chim đang nô đùa, không phải thưởng thức đủ loại hoa cỏ mới lạ, mà là nhíu mày nhìn hai hàng tượng đá trải dọc lối đi. Các bức tượng đều mang hình người, họ trông thật sống động. Có người ngồi phịch xuống, có người giơ hai tay, lại có người đang chạy. Khuôn mặt họ bày tỏ sự hoảng hốt, như thể họ sợ hãi điều gì đó. Nhưng là gì? Cô gái nhìn về hướng ngược lại của các bức tượng, ai đó đang ở đấy. Ai đó mặc áo sơ mi tím, tay cầm bó hoa màu vàng đang vẫy tay với cô. Ai thế nhỉ? Và tại sao lại cầm một bó hoa mẫu đơn?


- Peony! Pe…o…ny!

Giọng người đàn ông vang lên, âm thanh nghe như cổ họng có gì đó nghẹn bên trong. Cô gái mở mắt, đâm sầm vào nhận thức là gã đàn ông thô kệch mang khuôn mặt bị phá hủy nặng nề. Cả người gã nồng mùi sắt gỉ, chiếc áo thun nhuộm màu đỏ ngả nâu rỉ ra từng giọt chất lỏng. Một tay gã giữ khư khư con dao chặt thịt, một tay gã đỡ Peony dậy bằng lực kéo mà cô đoán hẳn đã cố lắm để nhẹ nhàng nhất. 

- Đừng ngủ nữa! Tới giờ làm rồi.

Gã vừa nói vừa dẫn Peony rời khỏi căn phòng trống trải, băng qua hành lang u tối rồi dừng trước quầy thịt chưa mở cửa. Gã để cô ngẩn người ra đó để đi chuẩn bị; mở cửa, bày hàng, mài dao, kiểm tra khóa lồng… thuần thục như đã làm hàng trăm lần. Peony đứng đó với hàng tá ký ức ồ ạt chảy trong đầu. Cô đã bị bắt cóc vào cái ngày cô thơ thẩn trong công viên, gã đồ tể kia không rõ bắt cô như thế nào nhưng có vẻ không có ý muốn tổn hại đến cô. Gã vác cô trên vai, đi theo con đường nhỏ nằm cạnh công viên rồi dường như biến mất khỏi nơi đó. Dưới bầu trời đêm sáng rực ánh trăng, họ đi mãi trên con đường đầy sỏi đá, xung quanh ngập ngụa mùi kim loại gỉ sét cùng những thứ tạp chất vừa quen lại vừa lạ, đôi lúc gã dừng trong vài giây để đá thứ gì đó trên đường nghe lốc cốc tựa vật gì đấy tròn mà rỗng ruột. Gã mang cô tới căn nhà này, một cái mê cung nhìn bên ngoài thì xập xệ nhưng bên trong thì ngoằn ngoèo tận mấy chục căn phòng. Dọc theo hành lang tăm tối, lướt qua từng cánh cửa, cô gái nhỏ thấy những người được đăng ảnh mất tích trên báo đang bị nhốt trong lồng. Họ có thể là bị bắt cóc hoặc lạc đến đây, không quan trọng nữa, giờ họ nằm đó như những con gia súc đang chờ mổ. Hầu hết các căn phòng đều đầy các lồng sắt với hai ba người nhồi nhét một lồng, nhưng sẽ có vài căn phòng khá thú vị. Có một căn phòng bị khóa bằng ổ, bên trong vang tiếng xích leng keng; dường như nhốt ai đó mà không có ý giết họ. Một căn phòng khác, lộn xộn như bãi rác, trên cánh cửa khắc vụn về chữ “Daffodil”. Gã dừng chân tại căn phòng cuối, nó trống rỗng, sạch sẽ và thoáng khí. Cô gái được đặt xuống sàn, chưa cử động được nhưng vẫn nghe và nói bình thường. Gã móc từ trong túi ra một tấm ảnh nhàu nát, bên trong là hình cô gái mặc váy trắng đang mỉm cười với máy ảnh.

- Peony!

Gã lên tiếng, thì thào như đang cầu nguyện. 

- Có phải là Peony không?

Ra là gã nhầm con mồi lần này thành cô gái trong ảnh, vậy nên mới giữ cô sống sót.

- Peony! Có nhớ tôi không?

Giọng gã lớn hơn, pha trộn giữa giận dữ và mong chờ. Cô gái nhìn lại gã, quyết định đánh cược.

- Daffodil?

Nếu cô đoán đúng, cô sẽ vào vai Peony; nếu cô đoán sai, cô sẽ trở thành cái xác chờ bị xẻ thịt. Vấn đề là tại sao gã lại im lặng lâu như vậy? Khuôn mặt méo mó kia không dễ để đoán biểu cảm. Từng giây trôi qua như bóp nghẹt cô, ánh mắt cô nhìn gã dần hoảng loạn. “Tí tách…”, một giọt nước rồi hai giọt rơi lên bàn tay cô. Gã đàn ông to lớn ôm chầm lấy con người bé nhỏ trước mặt, gục đầu lên vai cô rồi khóc đến não lòng. Giống như đứa trẻ tìm lại món đồ yêu quý, cứ ôm thật chặt chỉ sợ sẽ lại đánh mất.


- Thịt! Bán thịt cho tôi!

Tiếng quát đánh thức Peony từ trong cơn mơ màng. Cô khẽ lắc đầu, tay vuốt phẳng bộ đồ màu đỏ rồi tiến tới quầy. Việc buôn bán diễn ra tương đối dễ, chỉ sau một ngày là thuần thục các quy trình. Khách, cách một lớp lồng sắt, gào thét được bán thịt; họ cầm tiền và chen chúc nhau để dí gần hơn đến Peony; cô gái sẽ lấy thịt đã được chuẩn bị trước để đưa cho khách; không cần biết họ đưa bao nhiêu, chỉ cần đưa thịt rồi ném tiền vào hộp thiếc to dưới chân. Ngày đầu tiên Peony làm, cô đã khiến các vị khách nổi giận bởi sự chậm chạp của mình; cuối cùng thì Daffodil phải đứng bên cạnh để hướng dẫn cho cô. Gã nói rằng Peony của gã rất thông minh, rằng họ đã từng chơi trò bán hàng này lúc nhỏ và hẳn cô đã gần quên mọi thứ. Sau ngày hôm ấy, Peony đã biết cách để bán hàng, chính là lờ đi cảm giác ghê tởm được tạo ra bởi thứ thịt mà cô đang bán. Mặc kệ chúng được xẻ từ loài động vật nào, mặc kệ mùi sắt gỉ buồn nôn; cô gái ép bản thân thành con người máy chỉ biết vận hành theo lập trình và luôn nở nụ cười cứng nhắc. Thật ra, nếu lờ đi sản phẩm mà mình bán thì công việc này cũng không quá vất vả gì; không cần tư vấn hay chào mời, không lo bị phàn nàn, môi trường vừa nhộn nhịp lại không rắc rối, đồng nghiệp thì chỉ có một người,... Quả là một công việc trong mơ! Đôi lúc sẽ có vài yêu cầu đặc biệt, khách hàng chỉ đích danh phần thịt mà họ muốn mua, đó là lúc Daffodil vào việc. Đa phần gã luôn ngồi sau lưng Peony, mài dao rồi xẻ thịt để cô bán; khi có yêu cầu đặc biệt, gã sẽ tự tay chuẩn bị rồi đứng thu tiền. Peony gọi những vị khách khác biệt ấy là “người tỉnh táo”, bởi họ biết giá và biết mình mua cái gì, họ chỉ đơn giản là có sở thích độc đáo. Còn những vị khách kia, Peony gọi họ là “con nghiện”, dẫu có quăng ra trước mặt họ một cánh tay thì họ cũng chỉ muốn nhét nó vào miệng ngay khi chạm vào. Họ nghiện thứ thịt đặc biệt này, nhận được sản phẩm là nuốt ngay xuống trước khi ai đó giành mất. Tất nhiên, với những kẻ không mang tiền thì chỉ có 2 lựa chọn: cướp của kẻ khác hoặc cướp của quầy thịt. Nếu họ cướp của kẻ khác, chuyện thường xuyên xảy ra, Daffodil lại có thêm thịt để bán. Nếu họ dám vươn tay quá dài về phía Peony, cô sẽ có thêm một cánh tay ngay cạnh mình, được lấy ra bởi Daffodil; con người đáng thương kia, hoặc tô đỏ con đường hoặc làm mồi cho đám dã thú xung quanh. Việc này lặp đi lặp lại mỗi ngày, đến mức Peony không còn giật mình với con dao của Daffodil mỗi khi nó giáng xuống ngay sát cô. Vai diễn Peony đòi hỏi cô trơ lì với các tình huống đau tim này, và còn cần cô phải nhiệt tình với Daffodil. Gã cũng không đòi hỏi ở cô cái gì nhiều; chỉ cần cười với gã, vu vơ nói vài câu thân thiết, nghe gã kể về mấy chuyện ngày xưa, luôn nằm dưới tầm mắt gã, ở yên trong căn phòng bị gã khóa kín, cùng gã xử lý phần thịt quá hạn sử dụng, lau dọn quầy thịt bừa bộn,... Đấy, dễ mà! Đôi lúc Peony cảm thấy mình cũng sắp điên rồi, bởi cô lại có thiện cảm với gã. Chỉ vài lần ngắn ngủi thôi; khi cô nhận ra bữa ăn của mình cũng khá hợp khẩu vị, khi gã mua cho cô bộ đồ màu đỏ mà cô thừa nhận là mình thật sự thích nó, khi gã bảo vệ cô khỏi mấy vị khách phiền nhiễu. Và khi cô nhìn thẳng vào mắt gã, đôi mắt ấy thật tinh xảo, như mắt của một con bò cái; gần sống mũi còn có một nốt ruồi nho nhỏ. Ánh nhìn gã dành cho cô chưa bao giờ thay đổi, luôn là thứ cảm xúc trân quý và sùng bái, giống như nhìn thiên sứ cứu rỗi linh hồn gã. 
Còn tiếp…

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...