CUỘC HẸN VỚI TƯƠNG LAI
Khi tôi mở mắt, đón chào đầu tiên là cảm giác đầu đau như búa bổ. Đôi mắt phải mất một lúc mới có thể thích nghi được với ánh sáng xung quanh.
- Đây là đâu?
Tôi tự hỏi. Thay vì lễ hội nước thì giờ đây tôi đang ở địa điểm nào đấy vừa quen thuộc lại quá đỗi xa lạ. Quen thuộc vì nó hao hao giống ngôi trường trung học cũ của tôi; cũng là cầu thang xoắn ốc trong tòa nhà đa giác, dãy nhà này nối với dãy nhà kia bằng hành lang dài, khắp nơi ngập tràn sắc vàng mà suốt cả quãng thời gian đi học tôi đã chán ngấy khi phải nhìn. Nhưng nơi này cũng chẳng phải trường học mà tôi từng biết, nó quá tân tiến, trông như học viện khoa học trong các bộ phim viễn tưởng. Thành thật mà nói thì chỗ này trông như phiên bản mấy chục năm về sau của ngôi trường trung học. Tôi nhìn quanh rồi tìm thấy đài phun nước cũ kỹ trông nổi bật giữa nơi hào nhoáng này. Nếu đây thật sự là nơi mà tôi đã dành phần lớn tuổi thiếu niên để gắn bó thì tôi biết mình cần làm gì để xác nhận. Khi còn là học sinh, tôi thường dùng chỗ này để làm nơi giấu kho báu trong trò chơi tìm kiếm cùng đám bạn.
- Giữa bầu trời và mặt đất có hàng cỏ xanh biếc. Tại thảm cỏ xanh biếc có vết nứt nhân tạo. Sau vết nứt nhân tạo là hang động chứa kho báu.
Tôi lặp lại câu đố mà mình đã tạo, vừa nói vừa tìm kiếm nơi giấu đồ yêu thích. Giữa hàng gạch xam lam và nâu là hàng gạch xanh lá, trong hàng gạch xanh lá có một viên bị tôi làm cho nứt và đằng sau vết nứt là khoảng trống đủ rộng để cất đồ. Tôi mong đợi sẽ tìm thấy kho báu của mình ở đây, có thể là bài kiểm tra điểm kém hoặc mấy tấm ảnh hài hước. Thú thật thì cũng không quá mong đợi, nơi mà tôi đang đứng dường như đã bị lãng quên đến mức chẳng có ai xung quanh.
- Thứ này không phải của mình.
Tôi lấy ra từ trong khoảng trống một sợi dây chuyền màu bạc tinh xảo. Mặt của nó chạm khắc hình cây phỉ, có vẻ thứ này thuộc về ai đó khá bất cẩn nên phần mặt bị trầy xước đến mức không nhìn rõ được tên. Tôi mở phần mặt dây chuyền ra rồi nhíu mày. Một mặt của dây chuyền để hình của ai đó nhìn gần giống tôi nhưng bị nhòe mất vài chỗ, phía dưới là dòng chữ “Hẹn gặp lại, chiến hữu”. Mặt còn lại chứa hỗn hợp những bánh răng trông như thứ máy móc nhỏ nào đó. Tôi chạm thử vào phần máy móc ấy, bất ngờ chúng chuyển động rồi phát sáng. Từ trong hư không hiện lên hình ảnh người đàn ông cao chừng gang tay; ông ấy có một cái bụng tròn, khuôn mặt thân thiện và nụ cười dường như chưa bao giờ tắt.
- Thầy Oak?
Thầy Oak là hiệu trưởng của tôi hồi học trung học đồng thời cũng đảm nhiệm vị trí giáo viên môn Số Học. Hình ảnh mờ ảo ấy nhìn tôi đầy hứng thú như phát hiện ra kỳ tích của nhân loại.
- (O) Lâu rồi không gặp, Hazel. Lần cuối chúng ta gặp nhau là khi nào nhỉ? Chắc là chưa quá hai năm phải không?
- Lần cuối thầy trò mình gặp là hồi tốt nghiệp của em.
Tôi đáp lời trong lúc ngắm nhìn người đàn ông này. Thầy ấy trông già hơn so với lần cuối chúng tôi gặp, quan trọng là thầy mặc áo màu đỏ - màu sắc mà chưa bao giờ tôi thấy thầy ấy mặc. Hình ảnh nhân tạo gật gù trước tôi, tiếp tục nói.
- (O) Vậy thì trò không phải Hazel mà lần cuối thầy gặp. Trò là Hazel của tuổi đôi mươi.
Tôi bối rối khi nghe như thế.
- Thưa thầy, em…em không hiểu.
- (O) Chào mừng đến với tương lai, Hazel. Thầy không biết tại sao em lại đến đây nhưng thật vui khi lại lần nữa gặp em.
Tương lai? Tôi đang ở tương lai sao? Đùa à? Không thể nào, đây ắt hẳn chỉ là một giấc mơ thôi.
- (O) Đây có thể là giấc mơ tiên tri.
Thầy Oak, giống như trước kia, dễ dàng đoán được suy nghĩ của tôi.
- (O) Thế giới đầy những điều kỳ bí. Chẳng có gì lạ nếu em có một giấc mơ tiên tri.
Tôi vẫn nghi hoặc về tình huống của mình. Vậy thì tôi của quá khứ, lúc bị rơi xuống nước, đang hôn mê ư? Nếu đây là tương lai thì tôi của bây giờ đang làm gì? Liệu tôi có thể xem trước những thứ sẽ diễn ra không? Hàng vạn câu hỏi cứ thi nhau ùa ra từ tâm trí. Mất lúc lâu, giữa mớ thắc mắc ấy, tôi chọn lấy câu mà mình tò mò nhất.
- Em của bây giờ…ờm…như thế nào ạ?
Thầy Oak vẫn cười nhưng không trả lời tôi. Phải, luôn như thế, thầy không chỉ cho chúng tôi đáp án mà hướng dẫn chúng tôi tìm ra đáp án.
- (O) Chắc là trò đang muốn tìm hiểu mọi thứ trong thế giới mới này. Nhưng đừng quên Hazel của quá khứ đang không có linh hồn, trò cần mau chóng trở về.
Liệu em có thể tìm mấy đứa bạn thân trước khi trở về không? Em muốn biết tụi nó ra sao.
- (O) Tương lai mà trò đang thấy chỉ là một trong số vô vàn các tương lai có thể xảy ra. Cho nên đừng xem chúng là điều chắc chắn.
Tôi thở dài, cố gắng đè nén ham muốn được tọc mạch tất tần tật nơi này. Có lẽ trong lúc tìm cách quay về thì mình có thể thu thập chút thông tin về tương lai. Chợt trong đầu tôi hiện lên một thắc mắc.
- Tại sao thầy lại ở trong sợi dây chuyền này?
- (O) Thứ này giống như điện thoại ở thời của trò. Nó cho phép cả hai chúng ta nói chuyện qua lại với nhau.
- Vậy…đây là sợi dây chuyền của em?
- (O) Có thể đúng, có thể sai. Quan trọng là bây giờ chỉ có em mới nghe và thấy được thầy. (Cười khúc khích) Khoa học thay đổi thật chóng mặt nhỉ?
Tôi đeo sợi dây vào cổ để tiện trò chuyện cùng thầy. Khoảng khắc thứ kim loại kia chạm vào cổ thật khó chịu, nó ướt và lạnh tựa khối băng ngàn năm.
- Vậy giờ em phải làm gì ạ?
- (O) Lắng tai nghe nào, Hazel. Trò có nghe thấy gì không?
Tôi im lặng, mắt nhắm hờ để tập trung. Quả thật ngay từ lúc mở mắt, tôi đã bị làm phiền bởi thứ âm thanh ồn ào nào đó. Thứ âm thanh mà tôi cho là ảo giác.
- Em nghe thấy giống như tiếng một chiếc máy bay.
- (O) Chính xác! Trò còn nhớ nơi trưng bày hiện vật ở trường chúng ta chứ?
- Cái nơi mà lúc tốt nghiệp vẫn chưa xây xong ấy ạ?
- (O) Ở đó có một chiếc máy bay, có thể nó sẽ chở trò quay về đúng dòng thời gian của mình.
- Nhưng em không biết bây giờ nó nằm ở đâu.
- (O) Vậy thì đi tìm.
Nói xong thì thầy ấy biến mất, bỏ lại tôi bơ vơ ở nơi hoang vu này.
- (O) Đây có thể là giấc mơ tiên tri.
Thầy Oak, giống như trước kia, dễ dàng đoán được suy nghĩ của tôi.
- (O) Thế giới đầy những điều kỳ bí. Chẳng có gì lạ nếu em có một giấc mơ tiên tri.
Tôi vẫn nghi hoặc về tình huống của mình. Vậy thì tôi của quá khứ, lúc bị rơi xuống nước, đang hôn mê ư? Nếu đây là tương lai thì tôi của bây giờ đang làm gì? Liệu tôi có thể xem trước những thứ sẽ diễn ra không? Hàng vạn câu hỏi cứ thi nhau ùa ra từ tâm trí. Mất lúc lâu, giữa mớ thắc mắc ấy, tôi chọn lấy câu mà mình tò mò nhất.
- Em của bây giờ…ờm…như thế nào ạ?
Thầy Oak vẫn cười nhưng không trả lời tôi. Phải, luôn như thế, thầy không chỉ cho chúng tôi đáp án mà hướng dẫn chúng tôi tìm ra đáp án.
- (O) Chắc là trò đang muốn tìm hiểu mọi thứ trong thế giới mới này. Nhưng đừng quên Hazel của quá khứ đang không có linh hồn, trò cần mau chóng trở về.
Liệu em có thể tìm mấy đứa bạn thân trước khi trở về không? Em muốn biết tụi nó ra sao.
- (O) Tương lai mà trò đang thấy chỉ là một trong số vô vàn các tương lai có thể xảy ra. Cho nên đừng xem chúng là điều chắc chắn.
Tôi thở dài, cố gắng đè nén ham muốn được tọc mạch tất tần tật nơi này. Có lẽ trong lúc tìm cách quay về thì mình có thể thu thập chút thông tin về tương lai. Chợt trong đầu tôi hiện lên một thắc mắc.
- Tại sao thầy lại ở trong sợi dây chuyền này?
- (O) Thứ này giống như điện thoại ở thời của trò. Nó cho phép cả hai chúng ta nói chuyện qua lại với nhau.
- Vậy…đây là sợi dây chuyền của em?
- (O) Có thể đúng, có thể sai. Quan trọng là bây giờ chỉ có em mới nghe và thấy được thầy. (Cười khúc khích) Khoa học thay đổi thật chóng mặt nhỉ?
Tôi đeo sợi dây vào cổ để tiện trò chuyện cùng thầy. Khoảng khắc thứ kim loại kia chạm vào cổ thật khó chịu, nó ướt và lạnh tựa khối băng ngàn năm.
- Vậy giờ em phải làm gì ạ?
- (O) Lắng tai nghe nào, Hazel. Trò có nghe thấy gì không?
Tôi im lặng, mắt nhắm hờ để tập trung. Quả thật ngay từ lúc mở mắt, tôi đã bị làm phiền bởi thứ âm thanh ồn ào nào đó. Thứ âm thanh mà tôi cho là ảo giác.
- Em nghe thấy giống như tiếng một chiếc máy bay.
- (O) Chính xác! Trò còn nhớ nơi trưng bày hiện vật ở trường chúng ta chứ?
- Cái nơi mà lúc tốt nghiệp vẫn chưa xây xong ấy ạ?
- (O) Ở đó có một chiếc máy bay, có thể nó sẽ chở trò quay về đúng dòng thời gian của mình.
- Nhưng em không biết bây giờ nó nằm ở đâu.
- (O) Vậy thì đi tìm.
Nói xong thì thầy ấy biến mất, bỏ lại tôi bơ vơ ở nơi hoang vu này.
Ngôi trường đã thay đổi, may mắn rằng nó chỉ lớn hơn chứ không phải đập hết rồi xây lại từ đầu nên dựa vào ký ức thì tôi cũng có thể mò mẫn được phần nào đường đi. Khởi đầu khá thuận lợi, khu vực tôi đang ở giống y hệt như trong trí nhớ của tôi; như thể bị cố tình phải giữ nguyên hiện trạng. Nhưng nơi đây cũng chẳng có ai, không con người nào tồn tại ngoại trừ tôi. Có cảm giác tôi giống như linh hồn đến từ quá khứ, ám ảnh nơi bỏ hoang này và nhốt bản thân trong các ký ức tạm bợ của một thời kỳ đã qua.
- Lại nghĩ lung tung.
Tôi lắc đầu rồi thay đổi dòng suy nghĩ. Tôi nên nghĩ về gì nhỉ? Về thầy Oak? Một người đáng kính trọng và khoan dung, người đã dang tay che chở sự ngây ngô của lũ học trò trước cái khắc nghiệt của xã hội. Về đám bạn? Giờ này tụi nó ra sao rồi? Hẳn đã lập gia đình hoặc thành công trên đường đời.
- Mà nếu không thành công như mong đợi cũng chẳng sao.
Tôi tự nói. Hiện thực luôn tàn khốc nên tôi chẳng hy vọng quá nhiều ở bạn mình, chỉ cần họ sống tốt và chúng tôi vẫn có nhau là đủ. Cứ thế tôi lấp đầy đầu mình bởi lần lượt những suy nghĩ, tránh để bản thân nhàm chán bởi cảnh vật quen thuộc.
- Ai? Ai ở đó?
Một giọng nói vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh đầy dễ chịu. Tôi khẽ nhíu mày, bước vội đến nguồn gốc của âm thanh kia. Tôi cần ai đó dẫn đường cho mình và chủ nhân của giọng nói non nớt kia ắt sẽ có ích.
- Xin chào.
Ở góc khuất của ngã rẽ, chàng trai trẻ co mình nhìn tôi đầy cảnh giác. Cậu ta nổi bật giữa khung cảnh u tối bởi làn da trắng như sứ, mái tóc lưa thưa màu bạch kim và đôi mắt đỏ rực như máu.
- Xin chào, tớ bị lạc rồi. Cậu giúp tớ tìm đường được chứ?
Tôi lặp lại lời nói đồng thời tiến gần hơn về phía chàng trai. Có vẻ cậu ta không nghĩ sẽ có người trong cái nơi hoang vu này, hoặc nhìn tôi giống con ma sẽ ám ảnh người khác.
- Tớ tên là Alder. Còn cậu?
Lần này tôi tiến sát về phía chàng trai, cúi xuống để cả hai ngang tầm mắt. Cuối cùng, cậu ta cũng chịu lên tiếng.
- Elder. Tên của tôi là Elder.
Elder nhìn từng chút trên người tôi rồi rụt rè chạm lên mu bàn tay của người đối diện.
- (E) Cậu là con người ư?
- Trông tớ giống ai đó đã mất à?
Câu hỏi của tôi làm Elder sợ hãi. Mất thêm vài phút để cậu ta xác nhận tôi là sinh vật sống. Cậu ta đứng dậy, nhìn tôi từ trên cao, ngập ngừng hỏi.
- (E) Tại sao…tại sao cậu lại ở đây? Nơi này bị cấm không được ai bước vào.
- Tớ bị lạc.
Tôi nhún vai, tinh nghịch đánh giá chàng trai thật thú vị, biết là cấm địa mà vẫn đến đây.
- (E) Cậu đến từ trường khác à? Giáo viên hướng dẫn của cậu đâu?
À, vậy ra trường đang tổ chức tham quan cho các học sinh. Hồi tôi còn học ở đây, bởi vì là ngôi trường nổi tiếng nên đôi lúc cũng sẽ có vài đoàn người từ nơi khác đến để tham quan hoặc tuyển sinh cho lứa sinh viên mới.
- Hình như thầy ấy ở chỗ trưng bày mô hình máy bay. Cậu có biết là ở đâu không?
Từ lúc nhìn thấy Elder và nghe về buổi tham quan đang được tổ chức thì tôi đã lên trong đầu kịch bản cho thân phận mới. Tên của tôi là Alder, bị lạc khỏi đoàn tham quan và được dặn phải tìm đến khu vực trưng bày máy bay để tìm lại đoàn. Elder hiển nhiên tin vào lời nói của tôi, cậu ta nắm góc áo và kéo tôi đi theo mình. Nhanh chóng, chúng tôi đã rời khỏi khung cảnh quen thuộc để tiến vào thế giới tương lai mà tôi mong chờ.
Hóa ra khu vực mà nãy giờ tôi ở chỉ là phần đất bị mua lại rồi ngăn không cho người khác tiến vào. Thực tế nó là phần nhỏ của một nơi hoành tráng hơn thế. Nơi thực sự là trường học thì rộng lớn gấp ba bốn lần ngôi trường cũ, nó có đủ các thiết bị giáo dục lẫn vui chơi mà ngày trước chúng tôi chỉ biết ước ao có được. Mấy cái sân thể thao dành riêng cho từng môn, dãy phòng thí nghiệm tân tiến, thư viện to lớn…
- Nơi này như thiên đường vậy!
Thấy tôi trầm trồ, Elder nở nụ cười hơi mỉa mai. Có lẽ trong mắt cậu ta thì tôi ắt hẳn phải xuất thân từ cái vùng lạc hậu nào nên mới ngạc nhiên trước mấy cảnh tượng này. Suốt chuyến đi, cậu ta không ngừng giới thiệu cho tôi các ưu điểm của trường học. Thật tốt, đã đến lúc tôi khai thác về tương lai rồi. Tôi hỏi cậu ta đủ thứ câu hỏi, quả thực cậu ta rất thông minh khi có thể giải đáp mọi thắc mắc của tôi về thế giới mới này.
- Nói mới nhớ, hôm nay đã là ngày nào rồi?
Tôi không nghe được câu trả lời, có vẻ thầy Oak không cho phép nên đã làm ù tai tôi vào đúng lúc Elder nói.
- À mà nè, cậu biết người nào tên Hazel không?
Elder dừng bước, nhìn tôi rồi lắc đầu.
- (E) Cậu không nên hỏi về người đó. Đừng hỏi tại sao, chẳng ai biết lý do cả.
Tôi của tương lai đã làm nên chuyện tài đình gì mà không ai được nhắc đến vậy chứ? Nhưng tôi không thể hỏi sâu về chuyện đó, thầy Oak không muốn và cả Elder cũng không trả lời. Vậy nên tôi hỏi mấy chuyện khác, đa số thì Elder đều sẽ đáp nhưng chỉ đủ để cập nhật kiến thức phổ thông chứ không làm rõ giúp tôi sự thay đổi của thế giới. Tôi vừa hỏi vừa liếc nhìn xung quanh, thông qua đám học sinh tôi lại nhìn thấy bản thân cùng lũ bạn đã từng nhiệt huyết đến mức nào. Và tôi cũng thấy trong mắt của đám trẻ ấy sự khác thường khi chúng nhìn về phía Elder. Cậu ta khác biệt, phải, tôi cũng có người bạn khác biệt kiểu như thế nhưng tôi chưa bao giờ nhìn người bạn ấy giống như đám học sinh này. Chúng nhìn Elder như tội đồ, vừa xa lánh lại như bị ép buộc phải chung sống hòa bình. Đã có vài lần chúng cố tình kiếm chuyện với bạn đồng hành của tôi nhưng sau đó đều bị tôi hóa giải. Chúng tôi cứ đi mãi cho đến khi dừng bước trước thang máy trong suốt.
- (E) Thật ra tôi không biết chỗ cậu nói ở đâu hết. Nên để tôi dẫn cậu đến lớp của tôi để hỏi.
Sau khi bước vào thang máy, cả hai chúng tôi đồng loạt im lặng. Elder nhìn xuyên qua lớp kính để liếc xuống phía dưới, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường không nên có. Còn tôi thì đắm chìm trong hồi tưởng. Tôi đã từng có một người bạn đặc biệt như Elder, vì sự khác lạ ấy mà bị cô lập. Một trong số bạn thân của tôi thường xuyên bắt nạt người đó, bạn tôi cho rằng tôi chỉ đang bị đánh lừa bởi sự giả vờ mà đối phương vẽ nên. Mỗi khi chuyện ấy xảy ra, tôi sẽ luôn là người bảo vệ nạn nhân đáng thương kia. Nếu người bắt nạt là bạn tôi, chúng tôi sẽ giận dỗi nhau; nếu người bắt nạt không phải bạn tôi, chúng tôi sẽ đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán. Bẵng một cái mùa hè, người đó chuyển trường rồi không nghe thêm tin tức gì. Có đôi lúc tôi đã cho rằng chính bạn thân của mình đã sắp xếp mọi chuyện vì ghen tỵ việc tôi bị người khác cướp mất.
- (E) Chúng ta đến rồi!
Elder cất tiếng, kéo tôi trở về thực tại.