Thứ Hai, 20 tháng 5, 2024

GIẤC MƠ SỐ 62 (2)

 LƯU LY (2)

Ngày này rốt cuộc cũng đến, ngày mà Ngọc thị tổ chức gia yến và mời tất cả các gia đình quý tộc đến tham dự. Ngọc thị này là gia tộc đứng đầu trong các thế gia, nhiều đời có con làm quan từ văn đến võ. Đến đời hiện tại thì có công cứu giá nên được phong chức tước lớn, vẻ vang không gì sánh bằng. Hôm ấy tôi cũng đem theo danh thiếp để đến Ngọc thị, không rõ là do tôi khoe hơi lộ liễu hay vì thấy tôi đi chơi một mình mà Hải Lam cứ mè nheo nhất quyết muốn cùng tôi đến buổi gia yến ấy. Mặc cho tôi có ra sức khuyên can, không đáng kể, lẫn mọi người trong tửu lâu cấm cản thì cậu ta cứ một hai đòi tôi phải dẫn đi cho bằng được. Hết cách chúng tôi đành cho cậu ấy làm người hầu theo sau tôi, khuôn mặt cũng bị đeo lên một lớp hóa trang để không ai nhận ra. Khi hỏi tại sao phải hóa trang, tất cả mọi người đều lườm tôi như ngầm bảo tôi liệu mà che giấu cậu ấy cho tốt.

“Đáng tiếc đôi mắt lại không thể che giấu được.”

Tôi đến chỗ Gia thị với bộ y phục màu xanh sẫm kèm vài chi tiết được thêu bằng chỉ vàng. Ban đầu bộ y phục phải là một màu xanh thuần nhưng Hải Lam bảo không thích nên nhất quyết bắt tôi thêu lên họa tiết. Còn cậu ấy, trái ngược với bộ đồ có phần tối màu của tôi, cậu ta khoác lên mình màu xanh tựa bầu trời cùng dải lụa ở thắt lưng mềm mại tựa nước.

- Trông cậu còn giống con nhà quyền quý hơn cả tôi ấy.

- Ta thấy Lưu Ly cũng đẹp mà. Lưu Ly nhìn rất rất ngầu luôn đó!

Tôi khẽ thở dài, một lần nữa dặn dò Hải Lam những điều mà mọi người dặn khiến cậu ta phồng má phụng phịu.

- Ta biết rồi! Ta biết rồi! Không nói linh tinh, không đi lung tung và phải nghe lời Lưu Ly.

Tôi gật đầu, giả vờ chỉnh trang y phục để lướt nhìn xung quanh. Đáng tiếc nhóm người trong tửu lâu không vào đây được, họ chỉ có thể vây bên ngoài mà thấp thỏm đợi chờ.

Tôi dẫn Hải Lam, theo sự hướng dẫn để đến nơi diễn ra buổi tiệc. So với những nam thanh nữ tú ở đây thì trang phục của tôi có chút tối tăm. Nhưng điều này lại làm tôi nổi bật hơn bọn họ, giữa rừng nào hoa nào chim thì tôi lại là bầu trời đêm với lấp lánh các ngôi sao vàng kim. Họ vì thế cũng chú ý tới tôi, những người lớn thì đánh giá thông qua vài câu nói chuyện, mấy người trẻ thì lại sôi động hơn. Ít ỏi thì đứng một góc không rõ nghĩ gì, vài người xì xào to nhỏ và một nhóm trực tiếp đến “đón tiếp” tôi.

- Đứa con thứ như ngươi làm gì ở cái chỗ này? Nhà của ngươi chẳng còn ai để đến sao? Kêu một kẻ như ngươi đến làm bẩn mắt Ngọc đại nhân.

Người này là Thạch Anh, trong truyện thì hắn là anh trai của quý phi - người gây sóng gió cho các nhân vật chính. Nói về hắn thì chỉ có hai từ, kiêu ngạo và ngu ngốc. Nếu hắn biết an phận thì sẽ không bị cặp nhân vật chính gán cho danh phản quốc để rồi liên lụy em gái bị xử tử. Phải, hắn bị oan. Nhưng hắn đắc tội với dàn nhân vật chính, đi ngược phe với họ nên hiển nhiên phải đóng vai phản diện. Lúc này cũng có thêm hai ba người tới phụ họa cùng hắn, trong đó có cả cha của nhân vật chính - Lục Bảo. Tên này không nhắm vào tôi mà kiếm chuyện lại nhắm vào Hải Lam. Vốn cậu bạn khi nghe bản thân bị nói xấu thì cũng ráng nhịn, bởi danh tiếng về kẻ ngốc như cậu ta đã không còn xa lạ gì ở nơi đây. Nhưng bọn họ lại xỉ vả cả tôi, bạn thân của cậu ấy nên Hải Lam mới nổi giận định đánh nhau với họ.

- Coi kìa, con thứ đi với tên ngốc đúng là hợp đôi.

- Xem tên người hầu còn trông sang trọng hơn chủ của hắn nữa.

Họ, mỗi người một câu, từng chút dìm cả hai chúng tôi trong sự sỉ nhục của họ. Tôi khẽ thở dài, nhìn vào Lục Bảo mà mỉm cười đầy trêu chọc.

- Ta đúng là ở cái vùng xa xôi. Nhưng có xa mấy thì cũng nghe được danh tiếng của các vị nơi đây. Nhất là Lục Bảo công tử, cha ngài buôn bán qua lại với ngoại bang bị cha ta phát hiện. Vốn tha cho ngài ấy cái mạng vậy mà Lục Bảo công tử lại không hiểu phép tắc gì hết.

Và rồi, như một người kể chuyện, từng chút từng chút tôi kể lại những chuyện xấu xa của từng người. Những chuyện đó quả thực khá vụng vặt nhưng ngay khi tôi thấy một lão già đứng ngay tán cây, câu chuyện lại trở nên đầy ẩn ý. Dù không nói thẳng nhưng tôi cũng úp mở kha khá các tội trạng của các vị nơi đây. Những chuyện này trong tương lai, nhờ là ân nhân của tửu lâu nên dàn nhân vật chính được biết và dùng nó để đe dọa các gia tộc phải đứng về phía mình hoặc trừ khử họ với lý tưởng “một đất nước trong sạch”. Dần dần nơi này trở nên yên tĩnh, Lục Bảo nhìn tôi đầy hậm hực còn những người khác thì oán hận với tôi. Chợt một nha hoàn xuất hiện, thông báo rằng gia chủ Ngọc thị đến, lúc này không khí mới hoàn toàn dễ thở. Tôi nhìn ông lão dưới tán cây, khẽ cúi chào. Ông ta tên Hoàng Ngọc, là gián điệp mà thánh thượng cài vào để giám sát Ngọc thị, trong truyện thì đây là “lão già khó ưa” luôn làm khó dễ các nhân vật chính. Ban đầu họ tỏ ra khó chịu với ông nhưng khi biết thân phận của ông có liên quan đến thánh thượng thì lại tỏ ra ân cần. Lúc nãy tôi cố tình kể mấy chuyện kia để Hoàng Ngọc báo cáo với thánh thượng, cắt bớt cơ hội lấy lòng thánh thượng của nhân vật chính. Với thân phận của tôi, biết mấy chuyện này là dễ hiểu còn bọn họ thì sẽ chuốc phải đau khổ.

- Lưu Ly, người đàn ông đó là ai vậy?

Hải Lam kéo áo tôi để hỏi, cậu ta nói cảm thấy Hoàng Ngọc thật quen thuộc. Tôi chỉ lắc đầu rồi dắt cậu ta đi.

Nha hoàn dẫn chúng tôi đi tên là Hồng Ngọc, một trong hai cô con gái sinh đôi của Hoàng Ngọc. Khác với cha mình, hai chị em lại trung thành với Ngọc thị và đã giúp đỡ nữ nhân vật chính vì thấy cô ta tốt với chủ nhân của mình. Chúng tôi được dẫn đến sâu bên trong nơi này, xung quanh ngập tràn hoa thơm cỏ lạ khiến Hải Lam cười đến híp cả mắt. Các vị khách quý sẽ vào bên trong căn phòng nơi có gia chủ còn hạ nhân thì đứng bên ngoài. Bởi vì đi cuối hàng nên tôi đã nhân lúc chờ tới lượt mình để sắp xếp cho Hải Lam đứng dưới bóng mát của một cái cây gần hồ cá.

- Đây là kẹo với đồ ăn mà Huỳnh Thạch đã làm. Cậu ở đây chờ tôi, không có đi lung tung đó.

- Nhưng ta muốn vào chơi với Lưu Ly.

- Ngoan. Tôi nói chuyện với họ xong thì ra chơi với cậu. Cậu nhìn xem ở đây còn có mấy cái chậu thủy tinh lấp lánh nữa. Cậu có thể dùng gậy gõ vào đó để tạo ra âm thanh vui tai.

Dặn dò Hải Lam xong thì tôi cũng phải vào phòng với mọi người. Do thân phận của mình nên bản thân tôi không được sắp xếp chỗ ngồi, đúng hơn thì họ không nghĩ tôi sẽ đến. Mọi người ngồi theo vị trí của mình, bắt đầu từ chiếc ghế trống cho tới tôi - người bị buộc phải đứng. 

- Con thứ thì chỉ có thể đứng mà thôi. Đúng là không biết lượng sức mình.

Thạch Anh ngồi vào chỗ của mình, mỉa mai nói. Hắn có vẻ không muốn buông tha cho tôi dù vừa trải qua màn kể tội không mấy dễ chịu. Tôi biết hắn muốn đánh tôi và sẽ làm như thế sau khi buổi tiệc này kết thúc.

“Nhưng Thạch Anh hiện tại chỉ mới là thiếu niên, không thể đánh nhau với bất kỳ ai trong nhóm người ở tửu lâu.”

Tôi đánh mắt sang chỗ khác, không để con người này làm bận tâm mình. Những người trong tửu lâu, sau một tháng tiếp xúc, phần nào tôi cũng đoán họ chẳng phải nhân vật tầm thường gì. Có người là thần y, người thì là cao thủ võ công lại có người giống như mang thân phận vô cùng to lớn. Tất cả họ tụ lại với nhau để bảo vệ Hải Lam, nhưng là khỏi ai cơ chứ? Lại nhìn về phía chiếc ghế trống trang trọng nằm ngay cạnh ghế của gia chủ, chỗ đó dành cho đại thiếu gia đã mất khi còn rất trẻ của Ngọc thị. Gia chủ luôn để giành chiếc ghế đó như một sự tưởng niệm cho đứa con trai đã khuất. Tôi nhìn vị trí đó, ánh mắt không chút cảm xúc nào.

- Thạch Anh, kẻ đó đến từ “cái nhà đó” đấy! Chúng ta vẫn là kệ đi.

Lục Bảo, sau màn vạch tội của tôi, trở nên e dè hơn. Tên này không xấu, chỉ là gã không có chính kiến thôi. Sau này về với nam nhân vật chính thì thành quân sư hữu dụng vô cùng. Còn “cái nhà đó” mà gã nhắc tới là nhà của cha Lưu Ly, nhà này thì là tai mắt của thánh thượng, chuyên dò la các chuyện xấu của gia đình quan lại để khi cần thì dùng làm cái cớ hạ bệ họ. Nhà đó có quy tắc khá thú vị, không quan trọng đích thứ hay trưởng ấu, chỉ cần có năng lực thì sẽ được thừa kế chức vị. Có lẽ Lục Bảo cũng đoán được địa vị của tôi trong gia đình thông qua việc thay mặt cha của mình đi dự gia yến. Có điều hắn không biết, mấy chuyện tôi vừa kể thì “nhà đó” chưa biết gì cả, và đứa con thứ này vốn không tồn tại. Đúng hơn thì là “vốn không còn tồn tại”.

Đứng chờ gần nửa buổi mới thấy chủ gia Ngọc thị xuất hiện. Ngài được nha hoàn Lam Ngọc - chị em sinh đôi với Hồng Ngọc đỡ vào trong. Tôi thoáng liếc nhìn người này, trông đứng tuổi và thật nghiêm nghị. Ngài tên là Ngọc Hòa Điền, nửa đầu cuốn truyện thì có nhắc đến ngài vài lần, đến gần giữa truyện thì qua đời do tuổi già.

“Bạn nghĩ gì về ngài ấy?”

Nghĩ gì sao? Tôi không hiểu cảm xúc của ngài ấy trong câu chuyện chính, rõ ràng đã tìm được thứ mà mình từng mất lại một lần nữa đánh mất nó. Ngài ấy luôn muốn đánh bóng “viên đá quý” ấy để rồi làm hư hỏng nó, đến cuối cùng khi lâm chung lại nói thích dáng vẻ ban đầu của “viên đá quý” ấy. Khi tôi đọc, tôi luôn mong chờ ngài sẽ nói câu xin lỗi, chờ đến lúc “viên đá quý” ấy cũng tan vỡ thì vẫn chưa có được thứ tôi mong muốn.

- Lưu Ly.

Có tiếng Lục Bảo gọi, tôi hoàn hồn lại rồi vội vã hành lễ với chủ gia Ngọc thị. Bởi sự chậm trễ này, ngài ấy đã chú ý đến tôi. Ngài vẫy tay gọi tôi lại gần rồi ngắm nhìn tôi thật kỹ. Tôi cũng nhìn ngài, nhìn đôi mắt màu xanh như rừng trúc ấy, chúng không trong trẻo như bầu trời ngoài kia mà mang lại cảm giác hoài cổ đến não lòng. Có vẻ ánh nhìn của tôi quá lỗ mãng hoặc nó quá lạnh lẽo, Ngọc Hòa Điền nhanh chóng đẩy tôi ra với nét mặt hơi khó chịu. Rồi ngài cười, dịu dàng cùng đôi mắt không vui vẻ.

- Cha con rất giống nhau. Đều khiến người ta lạnh lẽo.

Ngài đưa tay ra hiệu cho Lam Ngọc, cô bé lui xuống rồi trở lại với một cái ghế đặt gần Ngọc Hòa Điền, ngay phía sau chiếc ghế trống.

- Lưu Ly phải không? Gia chủ dưới đó khi còn trẻ hay nói với ta rằng sẽ đặt cho đứa con ông ấy yêu nhất là Lưu Ly.

Ngọc Hòa Điền và cha của tôi khi còn trẻ là đối thủ của nhau. Họ luôn so kè với nhau mọi mặt và khiến cho đối phương phải khốn đốn. Chuyện này được nhắc đến trong phần giữa của truyện, lúc nam nhân vật dùng cái tên Ngọc Hòa Điền để thuyết phục cha tôi giúp tất cả bọn họ. 

- Ta nghe nói đoàn xe đã gặp nạn khi đang đến đây. Mọi thứ vẫn ổn chứ?

- Nhờ hồng phúc của ngài, tôi vẫn ổn.

“Lưu Ly” thật sự đã không còn, người đó bị kẻ thù của cha mình phục kích và qua đời. Chuyện này đến giờ vẫn chưa ai biết, ngay khi tôi xong nhiệm vụ, gia đình ở phía Nam kia sẽ tìm thấy xác người đó.

“Thật tội nghiệp cho con người ấy!”

Chúng tôi ở bên trong trò chuyện tương đối hòa thuận, cho tới khi Hồng Ngọc bước vào và thì thầm gì đó với gia chủ. Ngài ấy ngạc nhiên rồi lập tức đi ra ngoài, chúng tôi cũng đi cùng để hóng chuyện. Cạnh hồ cá, Hải Lam đang vui vẻ cầm que gỗ để gõ lên mấy chậu thủy tinh tạo ra bản nhạc du dương. Trò này là tôi dạy cậu ấy, thay vì làm phiền các vị trong tửu lâu thì chi bằng chơi cái này giết thời gian cũng được.

- Bài hát này…Đúng…đúng là nó…

Vị gia chủ run rẩy, níu tay cả hai nha hoàn để đi đến chỗ Hải Lam. Bấy giờ cậu ấy mới nhận ra sau lưng có người, theo phản xạ liền quay lại nhìn. Bầu trời trong xanh ngước nhìn rừng trúc già cỗi, họ nhìn nhau trong chốc lát rồi Hải Lam hoảng sợ.

- Lưu Ly…Lưu Ly…Ta sợ!

Hải Lam trốn sau lưng tôi, thuận thế tôi vươn tay ra như gà mẹ bảo vệ con.

- Đừng sợ! Ngoan, có tôi ở đây.

- Đi về! Chúng ta đi về đi!

Lần đầu thấy Hải Lam sợ hãi như thế, tôi cũng bối rối theo. Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác thì chúng tôi vội vã cáo từ rồi nhắm cửa lớn mà chạy.

- Có chuyện gì với cậu vậy?

Hải Lam không đáp, có vẻ bị dọa sợ rồi. Cửa lớn vẫn đang mở, chúng tôi nhanh chóng tăng tốc. Chợt cánh cửa đóng lại ngay trước mắt cả hai làm tôi tông thẳng vào đó rồi ngã lên người Hải Lam.

- Tiệc chưa tàn mà hai vị đi đâu sớm thế?

Hoàng Ngọc xuất hiện từ phía sau, đỡ chúng tôi dậy rồi “mời” vào căn phòng nơi mọi người đang chờ. Ngọc Hòa Điền ngồi ở chính giữa, nét mặt không giấu được sự phấn khích. Lam Hải từ lúc bước vào căn phòng từ tỏ ra vô cùng dũng cảm, kéo tôi ra sau lưng nhằm bảo vệ tôi khỏi bị bắt nạt thêm lần nữa.

“Nào ai dám gây rối nữa chứ!”

- Đây là bạn của tôi, Lam Hải. Là do tôi không dặn cậu ấy kỹ nên làm mất nhã hứng của ngài.

Vị gia chủ có vẻ không nghe tôi nói, ngài nhìn chằm chằm cậu thiếu niên cao lớn khiến cậu ấy phải lùi về sau mấy bước.

- Vị công tử, bài hát vừa rồi của cậu thật hay. Có thể chơi lại cho chúng tôi được không?

Hồng Ngọc nói thay chủ nhân của mình. Đáp lại là cái lắc đầu liên tục của Lam Hải. Cô bé đành đổi cách khác.

- Hay là cậu ngồi xuống đi. Uống chút trà nhé!

Lần này Hải Lam nghe lời, ngồi thẳng xuống chiếc ghế trống ngay bên cạnh gia chủ. Thạch Anh thấy liền muốn cất lời nhưng lại bị Lam Ngọc lườm đành khó chịu mà ngậm miệng. 

- Chơi và hát lại bài lúc này cho ta đi.

Ngọc Hòa Điền nói, nghe như thều thào. Hồng Ngọc cũng bê lên vài ly thủy tinh nho nhỏ cùng hai cái que, nhét vào tay Lam Hải. Cậu ta nhìn tôi, tỏ ý không muốn chơi. Mọi người cũng nhìn tôi đầy áp lực; bất đắc dĩ, tôi đành dỗ ngọt bạn mình.

- Cậu đệm cho tôi nhé! Tôi hát và cậu chơi nhạc.

Nói xong tôi cũng chẳng chờ cậu ấy mà ngâm nga hát.

- Ta vẫn ổn, cùng với họ. Những người sẽ đến trong cuộc đời nàng ấy một lần và mãi mãi. (Nhìn Hải Lam) Ta vẫn ổn, vì ta biết họ sẽ chẳng nhận thấy chuyện gì đang xảy ra, ngoại trừ ngươi. (Nhìn từng người trong căn phòng) Ta vẫn ổn khi ngươi đến, và chúng ta cứ ngỡ đó chỉ là cuộc gặp thoáng qua. Kể cả nàng ấy, và người nàng chọn. Sau biết bao ngày tháng, ta nhận ra ta thua rồi.

Như có được động lực, Hải Lam cũng đệm cho tôi hát.

- Kết thúc rồi, phải không? Phải không nào? Hay vẫn sẽ còn tiếp diễn? Ngươi thắng rồi, nàng ấy đã chọn ngươi. Và nàng đã yêu ngươi và ngươi để mất nàng ấy. Chẳng còn liên quan đến ta nữa, nhưng sao lại đau thế này?

Tôi nhìn Ngọc Hòa Điền, như người vợ đã mất nhìn ngài, như chính tình địch năm xưa nhìn ngài.

- Danh vọng, tiền tài và địa vị. Chiến đấu, tái đấu và ánh nhìn của nàng. Ta còn là gì, trong thế gian này, khi không còn nàng đây? Nhưng nào có thay đổi được chi, kết cục đã định rồi! Giờ ta phải sống sót chỉ vì con của nàng.

Vị gia chủ lẫn Hải Lam giật mình, lời bài hát đang bị tôi chỉnh sửa.

- Kết thúc rồi, phải không nào? Đã kết thúc rồi! Ngươi thắng, bởi vì nàng chọn ngươi. Bởi vì ta tin ngươi, và rồi ngươi làm ta thất vọng. Kết thúc rồi, đúng chứ? Tại sao lại đánh mất bầu trời kia? Tại sao ngươi không còn xứng đáng?

Ngài ấy bật khóc, tất cả mọi người im bặt, còn hai người chúng tôi thì ra về. Lần này cánh cửa không còn đóng nữa, có đóng thì tôi cũng quyết mở cho được.

Còn tiếp...

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2024

GIẤC MƠ SỐ 62 (1)

 LƯU LY (1)

“Nhiệm vụ của bạn đã bắt đầu!”

Tên của tôi là Lưu Ly, một loại đá quý nghe nói là có thể hút vận may và sự giàu có. Nhiệm vụ lần này đưa tôi đến thời điểm trước khi câu chuyện gốc xảy ra, để tôi đẩy nhanh một số tình tiết và loại bỏ vài chuyện dư thừa. Hiện tại tôi đang đứng trước một tửu lâu, giữa con phố tạm gọi là có người qua lại. Người phục vụ thấy tôi thì mừng rỡ mà chạy tới mời chào, thậm chí còn kéo tay tôi để lôi vào trong. Nơi này trông quá mức sang trọng nhưng lại chẳng có bao nhiêu khách, những người làm tụm năm tụm bảy xì xào rôm rả còn nhà bếp thì có cảm giác lạnh lẽo.

- Quý khách dùng gì?

Người phục vụ hỏi tôi nhưng chẳng cho tôi thực đơn hay gì đó để tôi chọn. Tôi nhìn lại cậu ta, bằng đôi mắt vô cảm.

“Nhắc nhở! Bạn đã có thể sử dụng cảm xúc trên khuôn mặt. Kể cả khi bạn không vui, bạn vẫn có thể khiến bản thân nở nụ cười.”

Vậy nên tôi nở nụ cười, không chắc nó có kỳ cục không nhưng lại khiến đối phương trở nên hoang mang.

- Mọi người có gì?

- À…ừm…chúng tôi có tất cả. Cái gì cũng có hết!

Cậu ta vừa nói, vừa xua tay đầy tự hào như một đứa trẻ đang khoe về đống đồ chơi của nó. Tôi vẫn nhìn cậu ta, đánh giá. Người này mang thân hình của thanh niên trưởng thành, cao to vạm vỡ, mắt thì xanh tựa biển cả bao la.

- Sao…sao nhìn tôi dữ vậy?

Cậu ta hỏi đầy sợ hãi. Lúc này xung quanh chợt yên tĩnh đến rợn người, toàn bộ người trong nơi này đều nhìn tôi ngập tràn sát ý.

- Đôi mắt của cậu thật đẹp! Trong vắt tựa nước ấy.

Cậu ta nghe thấy thế thì có hơi xấu hổ rồi luống cuống bảo.

- Cảm…cảm ơn. Mắt của ngài thì giống bầu trời vậy đó! Một bầu trời xanh đầy sao vàng lấp lánh!

Tôi chẳng nói gì mà im lặng, thật lâu sau thì cậu ta có vẻ tò mò thì tôi mới lên tiếng.

- Tôi chẳng biết phải ăn gì cả. Cậu lựa cho tôi đi.

Nói rồi tôi quay mặt sang chỗ khác, bất động như một bức tượng.

- Thật kỳ lạ!

Tôi nghe cậu ta lèm bèm sau lưng mình.

“Nhân vật của bạn không có trong câu chuyện này. Vì thế chúng tôi đã tạm tạo cho bạn một số thân phận, hãy lựa chọn thật khôn ngoan nhé!”

Tôi lặng lẽ quan sát nơi này, thật kỳ lạ, dù nơi này có nằm trong con phố ít người qua lại cũng không nên ế ẩm như thế. Cách bài trí của nơi này trông như ai đó cố tình chi nhiều tiền chỉ để chơi trò bán hàng. Đảo mắt nhìn quanh, mọi người ở đây cũng không ra dáng đang làm việc cho một tửu lâu, họ giống mấy người giang hồ đang ẩn danh thì đúng hơn. Trước sự vụng về trong việc che giấu này, tôi thầm thở dài.

“Nơi này trong cốt truyện cũng được miêu tả khá sơ sài. Nhân vật chính cũng giống như bạn, nhìn qua đã biết điểm bất thường.”

- Đồ ăn tới rồi đây!

Vẫn là cậu trai mới nãy, cậu ta bưng ra tận bảy tám dĩa thức ăn thượng hạng cùng hai bình rượu mà tôi đoán là khá đắt tiền.

- Xa xỉ quá! Tôi không trả hết được đâu.

- Đâu có gì mà xa xỉ đâu. Đây đều là nhà chúng tôi tự trồng tự nuôi không thôi.

Vẫn cái nét ngây ngô ấy, cậu ta nhìn tôi đầy mong chờ dù tôi không biết cậu ta đang chờ cái gì.

“Cảnh báo! Hãy sử dụng tiền của bạn cho cẩn thận.”

Tôi nhìn bàn thức ăn, tự hỏi nơi này vậy mà nuôi được cả chim công với nai, lại còn trồng được mấy thứ thảo dược quý hiếm nữa.

- Quý khách à, ăn đi chứ!

Cậu ta nói đầy nôn nóng còn tôi thì thở dài mà động đũa. Tôi vẫn chưa có vị giác, tất cả đồ ăn thức uống vào miệng tôi chỉ đều có một vị duy nhất.

- Ngon, thịt ướp rất vừa miệng!

Tôi khen cho có lệ, thật may, ít nhất tôi cũng biết thứ mình ăn là gì để còn giả vờ miêu tả hương vị của nó. Cậu phục vụ nghe tôi nói thì ngồi phịch xuống phía đối diện rồi tự nhiên ăn như thể chúng tôi là bạn của nhau.

- Món này là món mới, tôi cũng chưa được ăn nữa.

Tôi nhìn những người xung quanh, họ cũng quá quen với cảnh này nên không làm gì khác ngoài quan sát chúng tôi.

- Bàn này do tôi trả tiền. Ăn của tôi thì phải trả đấy!

- Tôi có nhiều tiền…

- Tôi không thiếu tiền. Tôi thiếu người nói chuyện.

Vừa nói tôi vừa bón cho đối phương hết đũa này đến đũa khác, cả quá trình tôi chỉ ăn có vài miếng. Không phải tôi cần cậu ta thử độc hay gì, với túi tiền hạn hẹp thì tôi chỉ có thể lừa cậu ta để mình trả ít tiền lại. Cũng không rõ do tôi trông bí ẩn quá hay không mà các vị cao thủ kia giờ ngồi hết xung quanh bàn của tôi, nhất cử nhất động đều bị họ chăm chăm nhìn.

- Tôi tên là Lưu Ly. Tôi vốn đến từ vùng thung lũng xa xôi ở phía Nam nhưng nay có việc nên bị triệu tập lên đây thay cha đi xử lý vài chuyện vặt vãnh.

Tôi bình thản khai báo nguồn gốc của mình, có bao nhiêu bằng chứng đều lôi hết ra. Rốt cuộc cũng chỉ để chứng minh mình là khách nơi xa đến và phải ở lại đây trong hơn một tháng. Người trước mặt thì vẫn vui vẻ ăn, có lẽ cậu ta bị ngốc, nhưng tôi thấy cũng có nét đáng yêu. Thế nên tôi lại hỏi về cậu ta, tất nhiên ban đầu những vị ở đây khá căng thẳng nhưng rồi họ từ từ thả lỏng khi tất cả những gì tôi nói chỉ đơn giản là cố bắt chuyện với đối phương chứ không chú tâm tra hỏi bất kỳ vấn đề nào.

Cậu phục vụ này tên là Hải Lam, từ nhỏ đã bị sốt đến phát ngốc. Mọi người ở đây đều là người thân, có lẽ, của cậu ấy. Trước khi định cư ở đây thì họ đã rong ruổi khắp nơi gần 10 năm rồi mới mở ra tửu lâu này. Theo tôi đoán thì tầm 2-3 năm nữa họ sẽ lại chuyển đi và thêm 1-2 năm sau sẽ lại về đây để “đón” nhân vật chính.

- Vậy quý khách sẽ ở đây trong một tháng tới à?

Người hỏi tôi câu này không phải Hải Lam mà là một ông lão được cậu ta gọi là Huỳnh Thạch. Ông ấy ngỏ ý muốn tôi thuê phòng trọ ở ngay tại đây, còn bảo tôi và Hải Lam thân với nhau như vậy thì tôi hãy kết bạn với cậu ấy. Hiển nhiên Hải Lam rất vui, còn nhanh chóng kéo tôi rời khỏi bàn ăn để giới thiệu về chỗ trọ. Khi tôi hỏi về chuyện tiền bạc thì cậu ta bảo bữa ăn kia xem như cậu ta mời tôi nhân dịp kết bạn mới, còn tiền phòng thì không đề cập dù chỉ một câu.

Tôi được đưa đến khu vực khác nằm ngay trong tửu lâu, hiển nhiên là dùng để ở. Nhưng đúng như tôi dự đoán, các căn phòng này đều dành cho người của tửu lâu ở còn phòng cho khách chỉ vỏn vẹn 4-5 căn phòng nằm ở giữa hành lang. Vừa đi tôi vừa tự hỏi tại sao nơi xảy ra một trong các tình tiết nổi bật trong truyện gốc lại được miêu tả xa hoa nhưng con người lại đơn giản như vậy. Họ đúng là có đề phòng tôi nhưng có lẽ ác nhân trong câu chuyện này tương đối đơn giản, hoặc chính tôi là kẻ mưu mô, nên những sự nghi ngờ lẫn cẩn thận đều không đáng bận tâm.

- Nơi này thế nào?

Hải Lam kéo tôi đến căn phòng ngay giữa hành lang, không có cửa sổ để trốn thoát và vách tường lẫn cửa ra vào đều không cản được nhiều âm thanh. 

- Tôi nghĩ nơi này thật lý tưởng.

“Nhiệm vụ lần này sẽ hơi khó vì bạn phải tự xoay sở để thực hiện kế hoạch. Bạn không thể dịch chuyển hay có bất kỳ đặc quyền bất bình thường nào.”

Tôi gật đầu cảm ơn Hải Lam, sau khi đóng cửa thì thu hồi nụ cười từ nãy tới giờ. Mỉm cười mãi khiến cơ mặt tôi cảm thấy ê ẩm, đổi lại thì có lẽ mọi người đã phần nào tin tôi. Tôi lên giường, giả vờ ngủ để tiến vào không gian ảo xem cốt truyện. Tại đó, lơ lửng trước mặt là cuốn truyện dày cộm, tửu lâu này xuất hiện tại chương truyện thứ bảy mươi mấy và được nhắc đi nhắc lại tận mấy trăm lần cho tới gần cuối truyện mới dừng. Nhiệm vụ của tôi là giúp một người lấy lại thứ mà người đó đáng ra phải có; công việc này vốn thuộc về nhân vật chính nhưng không có nó thì cốt truyện vẫn diễn ra mà thậm chí là hơi nhanh một chút; và nhân vật chính cũng không thể dùng cái mác “ân nhân” để sai khiến con người đáng thương kia gánh lấy tiếng xấu của mình.

“Thật buồn cười khi các nhân vật chính có thể hưởng cái danh tay không dính máu, ngây thơ lương thiện và để các nhân vật phụ làm hòn đá nâng bước cho mình.”

Tôi ở lại tửu lâu cũng đã hơn nửa tháng, mỗi ngày ngoại trừ việc nằm trên giường lên kế hoạch thì là trông nom Hải Lam. Cũng không hiểu tại sao mọi người lại tin tưởng tôi tới độ chỉ cho vài người theo giám sát hai đứa chúng tôi và chỉ kè kè bám sát Hải Lam mỗi khi chúng tôi “vô tình” lạc mất nhau. Hải Lam bây giờ đã gọi thẳng tên tôi và tự xưng là “ta”. Cậu ấy có vẻ thích những câu chuyện do tôi kể về thế giới ngoài kia, thích được lượn phố với tôi và thích được bao nuôi tôi. Tôi không đùa đâu, từ lúc ở đây thì từ chuyện ăn uống lẫn ngủ nghỉ đều được Hải Lam bao trọn gói; các vị ở tửu lâu cũng đồng ý chuyện này. Hiển nhiên tôi đang chiếm đặc ân vốn dĩ thuộc về nhân vật chính, nhưng không phải tôi chỉ biết hưởng thụ những đặc ân đó. Trong thời gian ở đây, tôi đã giả vờ gợi ý về các món ăn mới nhằm giúp cho mọi người biết cách chữa trị chứng ngốc của Hải Lam; thật ra phương thuốc này chỉ giảm phần nào bệnh chứ không chữa được tận gốc. Phải đến bốn năm nữa thì người chữa cho cậu ấy mới xuất hiện còn bây giờ thì chỉ có thể dựa vào thuốc để cầm cự không cho tái phát. Thông qua những lần đi chơi và kể chuyện, tôi gián tiếp dạy cho Hải Lam một số chuyện mà nếu cậu ta biết sớm thì khi cốt truyện xảy ra, cậu ta sẽ an toàn hơn. Cũng có vài lần tôi ra mặt bảo vệ cậu ấy khỏi bị trêu chọc nhưng tôi nghĩ nó không đáng kể lắm.

“Trong nguyên tác, các nhân vật chính đã dùng Hải Lam để tô điểm cho lòng thương người và bao dung của họ. Thay vì cứu chữa hay làm gì đó tốt thì họ lại nuông chiều Hải Lam rồi tạo ra các tình tiết phát sinh.”

Các vị ở tửu lâu dần dần cũng tin tưởng tôi hơn, mỗi tối số người canh gác trước cửa phòng tôi đã bớt đi phân nửa, cách nói chuyện với tôi cũng mềm mỏng hơn trước. Tuyệt vời hơn cả, giờ thì họ cũng nới lỏng cảnh giác với tôi tạo điều kiện cho vài lần “lạc nhau” khi đi chơi và tôi có thể tung hoành một mình trong nhiều nhất một giờ đồng hồ.

“Chú ý! Sự kiện quan trọng sắp diễn ra, hãy bám sát kế hoạch của bạn.”

Còn tiếp...

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...