Trên đoàn tàu tĩnh lặng, giữa bóng đêm đen tối là hình bóng cô gái nhỏ đang đứng ngay cửa lớn. Cô đã kể xong câu chuyện và hẳn mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ.
- Mong rằng với chút khả năng của mình thì mọi người sẽ tự cảm nhận câu chuyện mình kể bằng chính giác quan của họ.
An đứng im như pho tượng, mắt nhìn ra bên ngoài để tận hưởng khung cảnh núi rừng hùng vĩ của buổi tối. Ánh trăng trên cao soi sáng cô lẫn cảnh vật bên ngoài, từng hàng cây dài cứ thay nhau xuất hiện rồi biến mất tựa dải phim lặp đi lặp lại. Ngẩng cổ lên, dải núi xám gần như ẩn mình trong sương giá, chúng khiến con người ta cảm thấy lạnh lẽo lại có chút sợ hãi thứ khổng lồ dài bất tận ấy. Nhắm mắt lại, bên tai có tiếng xình xịch của xe lửa, tiếng côn trùng kêu từng đợt, tiếng gió lùa qua cây cối, tiếng rít gào không biết từ cửa sổ nào và cả tiếng gì đó nghe như người lại giống như thú vật.
- Đến nơi rồi!
Chợt xe lửa chậm dần rồi dừng hẳn, mọi thứ trông như đang bất động. An nhìn quanh, chẳng ai để ý về việc con tàu dừng.
- Thật yên tĩnh!
Cô gái thì thầm như muốn xóa tan cái không khí ngột ngạt tới độ nhịp tim còn lớn hơn cả tiếng thở. Mà có tiếng thở không nhỉ? Cô bước xuống khỏi con tàu, đứng nép mình tại trạm dừng nào đấy không rõ. Rồi đoàn tàu lại chuyển bánh, ánh sáng từ trên đó hắt xuống khiến cô trông như cái bóng cô quạnh. Cô gái nhìn đoàn tàu lần cuối, có vẻ một đứa trẻ đang nhìn lại cô.
- Ngủ đi, bé con!
Cô vẫy tay rồi quay lưng rời khỏi đó, mất dạng dần giữa khu rừng tăm tối.
Trên hòn đảo xa xôi ngoài biển khơi, một người phụ nữ đang đứng vẫy tay với con thuyền đang chầm chậm tiến về phía mình.
- An!
Chị kêu lên đầy hứng khởi, như đứa trẻ chờ đợi quà của nó. Ngay khi con thuyền chạm vào bờ chị đã chạy ngay đến bên thuyền mặc cho bản thân đang đi chân trần.
- (A) Kìa Minh Thư, sao chị lại cứ thế này mà ra đây? Không che nắng lại còn đi chân trần nữa!
An càm ràm nhưng khuôn mặt cô lại ánh lên niềm vui khôn xiết. Họ đứng trò chuyện với nhau hơn mấy chục phút dưới tán cây mới bắt đầu đi sâu hơn vào đảo.
- (A) Chị đã dùng con chim của em để gửi tin, phải không?
- (MT) Phải, ngay khi chuyển đến đây chị đã viết thư rồi nhờ con chim ấy truyền đi, Đó không phải là một sinh vật đúng chứ? Chị chưa từng thấy nó cử động cho tới khi gắn lá thư vào chân nó.
- (A)(cười khúc khích) Nó đúng là một con chim. Và là một con chim chỉ sống khi em cần nó sống thôi.
- (MT) Vậy nó đã truyền tin như thế nào?
- (A) Nó bay đến chỗ của Quỳnh - bạn em. Cô ấy là chủ của một quán ăn và đã kí với em hợp đồng. Chỗ của cô ấy sẽ là nơi nhận thư từ tất cả các con chim của em và em sẽ kể chuyện cho cô ấy trong mỗi lúc nhận thư.
- (MT) Ôi chao, chị cũng muốn làm nơi nhận thư.
- (A)(lắc đầu) Chỗ của chị xa quá! Em cần một nơi dễ đến.
- (MT) Tại sao em lại cần một nơi để nhận thư thay vì cứ để lũ chim tìm đến em.
- (A) Sẽ rất kỳ cục nếu người ta thấy em với xung quanh là hàng chục con chim. Với bọn chim không tìm được em đâu, chỉ có em tìm đến chúng thôi. Nên mới cần chỗ cho chúng tụ lại.
Minh Thư gật gù, có lẽ việc sở hữu một trong những chú chim thần kỳ của An đã là quá tốt với chị rồi.
- (MT) Đi nào, để chị dẫn em đến nhà mới của chị.
Minh Thư kéo tay An đi theo mình. Họ băng qua những dải đá lớn nằm rải rác, vài cái lớn tới độ phải leo qua chứ không nhảy lên được. Rồi đi tiếp đến rừng phế liệu, gọi là rừng bởi chúng nhiều và lớn che cả đầu người; với An thì khu rừng này quả là kho báu. Sau đó cả hai đi thêm gần một tiếng đồng hồ mới tới được một tòa lâu đài được làm bằng vô số phế liệu. Tòa kiến trúc quả thực khiến người ta phải choáng ngợp, nó có mọi thứ mà mọi tòa lâu đài sẽ có và thậm chí là chưa chắc có. Nơi này sở hữu đầy đủ tất cả các căn phòng cần thiết, có ban công ngắm được mọi hướng, có cả tòa tháp thiên văn đang xây dở,... Nó có nhiều thứ lắm, tựa thế giới cổ tích đầy màu sắc; lộng lẫy đến độ chẳng ai tin nó được làm từ đống đồ bỏ đi.
- (A) Tòa lâu đài lớn như vậy mà chỉ có một lính canh thôi sao?
An hỏi khi thấy ai đó đang đứng tại một trong số các cảnh cổng lớn. Người này sở hữu thân hình to lớn, nước da đen do ánh nắng, đôi mắt nhỏ nhìn như nhắm hờ và khuôn mặt thờ ơ đến vô cảm. Anh ta nhìn hai cô gái, gật đầu rồi tiếp tục quan sát xung quanh.
- (A) Đó là kị sĩ của chị sao? Hay là hoàng tử?
Minh Thư hơi đỏ mặt trước câu hỏi ấy, chị nhìn người đàn ông như cách cô gái mới lớn nhìn trộm người thương. Mất vài giây chị mới bẽn lẽn nói.
- (MT) Anh ấy...anh ấy là bạn đồng hành của chị. Tụi chị gặp nhau lúc thuyền của chị gặp nạn. Rồi...rồi cả hai giúp đỡ nhau...
- (A) Rồi hai người tìm thấy hòn đảo này và quyết định dừng cuộc phiêu lưu ở đây?
An nhìn Minh Thư bằng đôi mắt biết tuốt của mình, điều này càng khiến mặt chị thêm đỏ.
- (MT) Tụi chị chỉ dừng chân thôi. Nơi này sẽ là nhà để về khi tụi chị không còn phiêu lưu được nữa.
- (A) Vậy giờ tại sao chị lại chưa đi tiếp?
An hỏi dù chính cô biết đáp án, đôi mắt cô lướt xuống bụng đối phương rồi khe khẽ cười.
- (MT) Quả là chẳng giấu được em.
Minh Thư nói với giọng giận dỗi rồi quay người bỏ vào trong phòng. An đi theo sau, không cần hỏi cô cũng biết Minh Thư đã tìm được hạnh phúc của đời mình. Nhìn vào tòa lâu đài và cách người đàn ông đối xử với chị là biết, dẫu kiệm lời nhưng anh ta lại cho chị sự lãng mạn xa xỉ đối với đa số người bình thường. Quân, tên của anh ta, khiến Minh Thư như ở mãi tuổi thanh xuân của mình; anh ta là mẫu người mà có lẽ sẽ khiến các cô gái mơ mộng tin vào tình yêu chốn hiện thực. Chưa bao giờ nặng lời với Minh Thư, luôn là nơi trú ẩn cho chị trước mọi giông tố, tôn trọng và không ngừng giúp chị hoàn thiện bản thân mình.
- (MT) Chị đã không tin người như anh ấy có tồn tại đấy!
An gật đầu với Minh Thư trong khi mắt vẫn nhìn chòng chọc vào Quân. Cô cứ giữ cách nhìn ấy trong vài phút mặc cho Quân cũng nhìn lại và mọi chuyện chỉ chấm dứt khi Minh Thư bảo họ dừng lại.
- (A) Vậy chuyện gì đã xảy ra sau khi em rời khu rừng?
- (MT) Không phải em biết tất cả sao? Chị lại muốn nghe kết cục của câu chuyện về nàng tiểu thư bị ép cưới tên kị sĩ nóng tính.
An cười, phải, cô biết chuyện gì đã xảy ra với Minh Thư.
Quay lại với câu chuyện về nàng tiểu thư. Sau lần nói chuyện với chim thì mọi chuyện chẳng có gì thay đổi cả; vẫn là từng lời than thở từ nàng, vẫn cái sự bất bình của người dân đối với cuộc hôn nhân và vẫn những lời đay điếng từ nữ quý tộc. À, có khác biệt! Thiếu nữ đã chẳng còn khóc nữa, nàng thử góp ý với chồng nhằm thay đổi tình thế, tất nhiên chuyện đó thực sự vô nghĩa. Gã đàn ông kia không những chẳng bỏ vào tai lời vợ mà còn cáu tiết rồi đập phá lung tung. Giờ thì đến cả tên dân thường như hắn cũng dám mắng nhiếc người vợ cao quý của mình, hắn lấy lý do mình là chồng mà bắt nàng phải phục tùng như nô dịch. Bởi có mẹ vợ chống lưng, hắn chê trách mọi thứ vợ mình làm thậm chí là hạ nhục nàng với cái lý do là muốn tốt cho nàng. Hắn, một kẻ ngu si lại vọng tưởng chuyện có thể làm vua đối với một ai đó mà không biết bản thân sẽ chẳng bằng miếng vải rách nếu đã hết tác dụng.
- Mình sẽ chẳng khuyên hay kêu ca cho chị ấy nữa.
Chú chim nói khi quan sát mọi thứ từ trên cành cây, chú biết tất cả câu chuyện của mọi người trong vùng đất này. Như những người khác, chú chim lựa chọn không can thiệp vào cuộc sống của người ta sau hàng chục lần cố giúp đỡ họ. Vẫn như mọi ngày, chú tìm đến cành cây yêu thích rồi chỉ quan sát cô tiểu thư quen thuộc.
- Thật kì lạ!
Chú nói. Mấy hôm nay không thấy nàng than vãn hay khóc lóc nữa, liệu nàng đã khuất phục gã kỵ sĩ rồi à? Hẳn không rồi, nhìn cái cách nàng sử dụng trí tuệ của mình để thử đối đầu với tên ấy xem. Rốt cuộc thì nàng thiếu nữ cũng nhớ rằng cô có quyền phản kháng và tên kia đáng ra phải dưới cơ nàng.
- Thật sự quá mức kì lạ!
Chú chim nhìn vào căn phòng, hoảng hốt trước sự ầm ỉ giữa hai mẹ con. Khác với mọi lần, mấy hôm nay nàng tiểu thư lại bướng bỉnh cãi tay đôi với người mẹ mà cô luôn kính sợ. Cái miệng thốt ra lời bốp chát, đôi mắt lạnh lùng đến chẳng còn tình cảm; chú chim chẳng dám tin đây là cô gái đã từng khóc đến chết đi sống lại. Trông nàng như chẳng còn gì để mất dù mẹ nàng liên tục nhắc nhở rằng nàng còn tài sản và bà sẽ tước đoạt nó nếu nàng còn vô lễ như thế. Cách nàng đối xử với chồng cũng khác trước, thay vì than thở thì bây giờ nàng xem thường hắn. Tên đàn ông kia đã vô cùng sốc với tình cảnh này, người vợ luôn cun cút lo sợ hắn giờ đây phớt lờ và thậm chí là ném vào hắn ánh nhìn khinh miệt; như thể sự tồn tại của hắn đã làm bẩn mắt nàng. Tức nước vỡ bờ, trong một lần say sỉn hắn đã ra tay đánh nàng. Tội nghiệp người con gái ấy, đường đường là tiểu thư cành vàng lá ngọc mà bây giờ bị gã vũ phu truy đuổi đến mức phải cầu cứu những người xung quanh. Oan nghiệt hơn là chẳng ai dám chống lại nữ quý tộc để đứng ra bảo vệ hoặc ít nhất là che chở nàng. Cô gái đáng thương chỉ có thể không ngừng đập cửa từng nhà, chạy rồi vấp ngã liên tục.
- Tiểu thư, xin hãy cố lên!
Chú chim cất tiếng, lao vào mổ tới tấp ngã khốn kiếp rồi nhân lúc hắn choáng váng để gọi cô gái. Nàng vội vã đứng dậy sau tiếng gọi ấy, quả nhiên chú chim sẽ không bỏ nàng miễn là trong nàng còn ý chí phản kháng.
- Tiểu thư, đi mau!
Chú chim vỗ đôi cánh và bay thật nhanh, theo sau chú là nàng tiểu thư xinh đẹp. Cả hai cùng nhau tiến về khu rừng già tăm tối, tại nơi này thì mắt cũng gần như mù lòa bởi chẳng có tia nắng nào chịu xuyên qua được từng ấy những tán cây. Gã kỵ sĩ vẫn đuổi theo sau nhưng nhanh chóng đã chỉ có thể không ngừng gào tên vợ mình trong bất lực. Lại nói về thiếu nữ, mắt nàng cũng chẳng thấy gì nhưng tai lại nghe rõ tiếng chú chim quen thuộc giữa hàng tá các tạp âm khác nhau. Cứ thế một người một chim cùng nhau vào sâu hơn trong khu rừng, đi mãi cho tới khi đụng phải vách đá lớn mới dừng bước.
- (Tiểu thư) Cảm ơn chim rất nhiều!
- (Chim) Tại đây thì sẽ chẳng còn ai tìm ra chị nữa.
- (Tiểu thư) Nhưng ta không thể cứ mãi ở đây. Chim ơi, hãy giúp ta thêm một lần nữa thôi, chỉ thêm một lần nữa và những chuyện còn lại ta sẽ tự giải quyết.
Chú chim nhìn đối phương trong chốc lát rồi rời đi. Tối hôm ấy nàng tiểu thư đã có một giấc mơ kỳ lạ, nàng thấy mình đang vui đùa giữa khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ. Nàng của lúc này là nhà thám hiểm gan dạ đang dấn thân vào nơi rừng thiêng nước độc để khám phá bí ẩn của tự nhiên. Trên tay nàng là con dao và nhiệm vụ của nàng đơn giản chỉ có dọn mớ cành cây vướng víu nhằm tiếp tục tiến bước. Khu rừng này quả thực kỳ lạ, nó mọc ra đủ thứ chướng ngại vật khiến nàng phải vất vả nhảy tới lui để di chuyển. Bỗng có đàn ong bay đến, liên tục tấn công buộc nàng phải nhanh chóng tránh né. Cùng đường, cô gái chỉ đành đốt ngọn đuốc lớn rồi dùng nó để liên tục xua đàn ong. Cuối cùng, sau bao vất vả thì người thiếu nữ cũng bước chân đến quang cảnh mà nàng hằng mong muốn dẫu trên người giờ lấm lem bùn đất cùng nhựa cây nhớp nháp. Cô gái đi đến bên dòng suối, trút bỏ áo quần rồi lặn mình xuống làn nước lạnh thấu xương.
- Tiểu thư, xin hãy thức dậy mau!
Tiếng chú chim vang vọng, đánh thức nàng tiểu thư khỏi giấc mộng huyền ảo. Nàng nhìn quanh, chẳng có chú chim nào cả mà chỉ có cơ thể nàng là ướt sũng.
- Hẳn là do mưa rồi. Thật an toàn và yên tĩnh!
Nàng tự nói, chỉnh trang lại y phục rồi tìm đường ra ngoài khu rừng. Cô tiểu thư bước thẳng đến lâu đài của nữ quý tộc, nơi mà đáng ra phải là nhà của mình. Đón chào nàng hiển nhiên là cú tát trời giáng của vị phu nhân.
- Vào ngay!
Bà ấy nói khi thấy dân chúng đang tụ tập ngày một đông để hóng chuyện. Rất lâu sau đó, trong tòa kiến trúc vang vọng tiếng khóc của nàng tiểu thư cùng lời đay điếng của người mẹ.
- Không biết tên chồng của nàng ấy đâu rồi?
- Tội nghiệp nàng ấy quá!
- ...
Người dân cứ mỗi người một câu bàn luận sôi nổi về bi kịch. Tình hình càng trở nên kịch tính hơn khi hai mẹ con xuất hiện ngoài ban công, họ đang lôi kéo nhau một cách kịch liệt. Không rõ là người mẹ muốn giết con hay người con muốn tự vẫn nhưng họ dằng nhau cũng khá dữ dội mặc cho người hầu hết sức khuyên ngăn. Rồi chuyện gì đến cũng đến, cuộc giằng co dần đi đến hồi kết, vì quán tính nên vị phu nhân đã dùng hết sức mình rồi vô tình đẩy con gái khỏi ban công. Trớ trêu thay, dưới ban công chính là bãi đá cùng sóng dữ kèm theo bầy cá mập không rõ lý do gì lại tụ tập tại đấy. Số phận cô gái, không cần phải nói, thê thảm. Mọi thứ sau đó trôi qua như thước phim, lúc người hầu đến đỡ phu nhân thì bà ấy gần như phát điên trước sự việc vừa diễn ra; có lẽ người phụ nữ ấy vĩnh viễn không bao giờ quên được khuôn mặt của cô con gái lúc rơi xuống bãi đá. Vài ngày sau người ta tổ chức tang lễ long trọng cho nàng tiểu thư, buồn cười thay, tất cả người dân lại đồng loạt khóc thương cho nàng. Cũng trong tang lễ ấy, mẹ của nàng hoàn toàn trở nên điên dại. Mọi thứ cứ như vậy hỗn loạn suốt mấy ngày liền cho tới khi họ hàng từ xa của họ đến và quán xuyến mọi chuyện. Người bà con kia chỉ lấy phân nửa gia sản, phần còn lại thì dùng làm sinh hoạt phí cho vị phu nhân. Phải, người đàn bà điên loạn vẫn sẽ ở trong lâu đài và cai quản vùng đất này. Riêng phần của người họ hàng, cô ta rời đi ngay sau khi sắp xếp mọi thứ. Điều khiến người ta tò mò quả thực rất nhiều dù chẳng ai có thể giải đáp cho họ.
- Cô gái họ hàng kia tại sao lại nhìn quen đến thế?
- Vì sao nữ quý tộc cứ liên tục nói rằng con gái bà ta còn sống?
- ...
Không một ai ngoại trừ nàng tiểu thư và chú chim biết được đáp án.
Cảm ơn đã theo dõi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét