ĐĨA PHIM
Tôi tìm thấy một chiếc đĩa đã bị trầy xước trong nhà kho của "ông ấy".
- Là gì nhỉ?
Tôi tự hỏi. Hầu hết những chiếc đĩa dù mang nội dung ra sao thì cũng không đến nổi để bị nằm trong này. Vậy là tôi đánh cắp nó, đằng nào thì việc bước vào khu vực này đã chẳng được sự cho phép của "ông ấy". Mang cái đĩa về phòng riêng của mình, tôi cẩn thận khóa kín các cửa ra vào lẫn cửa sổ rồi chui xuống gầm giường. Các hành động này giúp "ông ấy" không biết về những chuyện tôi làm, mà có nghe thì sẽ mất một lúc để vào.
- Tuy không phải lần đầu nhưng cảm giác đau tim chẳng vơi đi tí nào.
Tôi thì thầm khi nhét cái đĩa vào máy. Màn hình bừng sáng cả gầm giường, nó kêu lên i ỉ và có vẻ đã hư hỏng đâu đó. Như mọi lần tôi lại vỗ vỗ mấy cái vào thân máy, hiển nhiên là luôn hiệu quả. Cái máy kêu thêm mấy phút thì bắt đầu phát hình.
Mở đầu là khung cảnh miền quê nào đó khá quen thuộc, màu phim không tươi mấy nhưng ít nhất cũng có màu. Cảnh vật cứ thay đổi liên tục từ đồng lúa chín vàng, khúc sông quanh co, vài người chèo thuyền đến hai ba căn nhà nho nhỏ.
- Quả nhiên là bộ phim cũ.
Rồi màn hình dừng lại ở ngôi nhà trông có vẻ sang trọng, từng đồ vật bên trong đều thuộc loại phổ biến với bây giờ nhưng khan hiếm ở thời đó. Máy quay lướt qua từng gian phòng, thật tẻ nhạt. Cuối cùng, sau mấy phút, cũng thấy rõ mặt người xuất hiện trong khung hình. Đó là một anh chàng thấp bé, mặc bộ đồ chắp vá và đang co người lại mân mê quyển sách. Anh ta tập trung vào món đồ đến nỗi quên luôn từng giọt mồ hôi rơi không ngừng. Và không nhận ra có người đang tới.
- Mày đang làm cái gì vậy?
Xuất hiện là gã to béo mặc trang phục gì đó với chất liệu đắt tiền hỏi như quát vào mặt đối phương. Người thanh niên nhìn thấy thì vội vã đặt cuốn sách xuống, cúi đầu đầy cung kính đáp.
- Bẩm ông, con đang đọc sách...
Lời vừa dứt thì gã chủ nhân đã giáng liên tiếp ba bốn bạt tay vào mặt anh chàng. Đến khi anh ta ngã sóng soài ra đất thì chuyển sang đạp không ngừng nghỉ, vừa đạp vừa mắng chửi.
- Thứ người hầu như mày không lo làm việc cho tao! Cho mày biết chữ không phải để mày học đòi mấy cái này!
Mỗi câu mắng là gã ta lại giáng một cái đạp vào người đối phương. Người thanh niên từ đầu đến cuối chỉ biết chịu trận, ngay cả lời van xin cũng chẳng nói ra. Cứ ngỡ anh ta đang vô cùng căm phẫn thì khi gã đàn ông dừng lại, anh ta mới bò đến mà xin lỗi với lời lẽ cực kỳ thống thiết. Như lời anh ta thì ông chủ đã giao cho anh việc gì đó nhưng do mãi chăm chăm vào cuốn sách nên anh đã làm hỏng việc. Thái độ thành khẩn ấy lại không làm nguôi lòng chủ nhân, gã ta nghe chưa được mấy câu đã tiếp tục màn mắng người. Cả căn nhà cứ vang vang tiếng la hét rồi lâu lâu xen vào một hai câu xin tha, cứ như thế gần tiếng đồng hồ mới dừng lại. Lý do dừng cũng không phải vì gã ta nhân đạo hay thấm mệt mà do có tiếng xe đang đi tới.
- Là xe dành cho quân đội.
Từ ngoài cổng xuất hiện một chiếc xe màu rêu dính đầy bùn đất, bước xuống từ trên xe là tên giàu có nào đấy và người lính cao to. Tên giàu có tỏ vẻ cung kính với người lính, hắn nói với đối phương bằng thứ tiếng xa lạ rồi mới lật đật chạy đến chỗ bạn mình. Người lính đứng yên ở đấy, rõ ràng không phải người dân của xứ này. Ông nhìn xung quanh như đang đánh giá rồi chợt dừng mắt trước người thanh niên đang nằm bẹp trên đất. Tình huống lúc này thật kỳ lạ; một người mang trang phục chỉnh tề được đón tiếp như khách quý, người kia trái lại trông bầm dập và bị đối xử tệ bạc. Cả hai nhìn nhau, đôi mắt kiêu ngạo nhìn đôi mắt hèn mọn. Sau tầm vài giây thì người lính đi thẳng đến chỗ gã to béo, dáng người to lớn ấy khiến gã ta sợ hãi mà trốn sau lưng bạn.
- Đừng...đừng giết tôi!
Gã lắp bắp nói, mất một lúc mới làm gã bình tĩnh lại. Bạn của gã tuy cũng sợ khẩu súng trên vai người lính nhưng vốn làm thông dịch viên cho ông nên phần nào cũng phân biệt được người trước mặt có sát ý hay không.
- Ngài đã chọn được thứ mình muốn chưa?
Rõ ràng hôm nay người lính tới là để mua bán thứ gì đó. Tên phiên dịch tiếp tục mời chào.
- Chỗ bạn tôi có nhiều thứ thú vị lắm. Chỉ cần ngài có tiền thì đều mua được hết.
Người lính móc trong túi ra tờ tiền, có vẻ mệnh giá của nó vô cùng lớn. Lập tức gã béo chẳng còn sợ nữa, gã tiến lên như muốn cướp lấy tờ tiền ấy, may mắn bạn của gã đã kịp ngăn lại.
- Vậy là ngài đã chọn được thứ mình cần. Là thứ gì khiến ngài sẵn sàng trả giá cao như thế?
Người lính vươn tay, chỉ về anh chàng nằm im thin thít trên mặt đất.
- Người này biết chữ không?
Tên phiên dịch nghe xong lập tức hiểu, hắn quay lại hỏi bạn mình.
- Ngài ấy muốn mua tên nô này.
- Tên này á? Ngoài chợ đầy tên tốt hơn nó.
- Quan trọng là ngài ấy muốn nó. Cứ việc tâng nó lên rồi lấy tiền, đừng làm ngài ấy bực mình.
Gã béo nhìn tên nô của mình, gã cảm thấy hôm nay là ngày may mắn khi gã không mất thứ gì ngoài tên nô lười biếng mà còn được cả đống tiền. Vậy nên gã nhờ bạn mình dịch hộ lời nói.
- Nó biết chữ, sai cái gì đều biết làm. Cũng xem như tháo vát. Chịu đòn giỏi và biết nghe lời.
Gã lần lượt liệt kê điểm tốt của tên nô bộc, tất cả đều là nói thật bởi dù ham tiền nhưng nếu người lính mà biết gã đề cao tên nô để lấy tiền thì ai biết ông ta sẽ làm gì gã. Về phần người lính, ông hướng ánh nhìn xuống chàng thanh niên như cách người ta nhìn con tôm con tép ngoài chợ rồi cất tiếng.
- Bao nhiêu?
Ông ấy vừa nói vừa cất tờ tiền vào túi, xem ra ông cảm thấy không cần dùng nhiều tiền như thế. Hành động này khiến gã béo lẫn người phiên dịch cảm thấy tiếc nuối. Dù vậy nhưng họ đều không dám đòi hỏi thêm.
- Một nửa số tiền ngài vừa cầm.
Người lính im lặng, dùng chân lật chàng trai lên để lộ vô số vết bầm.
- Một phần tư số tiền.
Người lính móc ra đúng số tiền mình vừa nói rồi quay gót lên xe, buổi mua bán hôm nay kết thúc.
- Chỉ...chỉ vậy thôi à?
Gã béo nói với giọng tiếc rẻ, gã tưởng hôm nay sẽ kiếm được nhiều lắm. Cuối cùng thì bạn gã mới an ủi.
- Lát tôi thuyết phục ngài ấy rồi mai lại mua bán tiếp.
Nói xong hắn toang đá người thanh niên nhưng giờ anh đã thuộc quyền sở hữu của người lính nên hắn chỉ có thể gằn giọng ra lệnh.
- Lên xe theo chủ của mày đi!
Chàng trai ngồi dậy không thèm mang bất kỳ hành lý gì ngoài cuốn sách đang đọc dở. Anh đứng trước chiếc xe rồi quyết định ngồi ở chỗ thùng hàng.
Đĩa phim lại bị nhiễu, âm thanh rè rè cùng màn hình đủ thứ màu thay nhau tra tấn tôi.
- Thật mất hứng!
Tôi càu nhàu. Phía dưới nhà có tiếng bước chân, hẳn là "ông ấy" gần xong việc rồi. Tôi ngó chiếc đĩa có vẻ đã chạy được một nửa rồi lại đập cái máy. Hình ảnh nhanh chóng hiện lên kèm âm thanh lớn đến đáng lo ngại, nó khiến tôi phải vội vã vặn nhỏ tiếng trước khi ai đó nghe thấy. Khung cảnh hiện tại được chiếu là cánh rừng thưa thớt, có một đám những người nông dân cầm cuốc cầm xẻng hò reo. Dường như họ đang đuổi theo ai đó; từng tốp người tản ra rồi lại tụ về, họ trao đổi với nhau về kế hoạch và giăng bẫy như thế nào. Hình ảnh thay đổi, lần này là cảnh kẻ đang bị truy lùng. Một ông lão nhỏ bé với trang phục quen thuộc, là anh thanh niên của nửa trước chiếc đĩa. Anh ta, hoặc lão, cúi thấp người luồn lách qua từng cái bẫy được giăng sẵn, có vẻ muốn dùng chính bản thân làm mồi nhử thử bẫy. Theo sau lão là người lính hiện tại đã lớn tuổi, ông trông có vẻ sắp kiệt sức bởi vết thương và bởi chặng đường dài. Tôi lập tức dừng trình chiếu khi màn hình chiếu gần khuôn mặt người lính.
- Sao nhìn quen thế nhỉ?
Tôi nhíu mày đánh giá, ban đầu khi người lính còn trẻ thì tôi chỉ ngờ ngợ thôi nhưng hiện tại thì khuôn mặt này thực sự mang cho tôi cảm giác thân quen đến lạ kỳ.
- Nhưng còn thiếu chút gì đó. Là gì nhỉ?
Đĩa phim tiếp tục chạy, chủ tớ hai người dìu nhau băng qua cánh rừng dài vô tận, vài lần còn bị đám người kia phát hiện và dí theo. May mắn, cưới cùng họ cũng tìm được được thoát thân ngay cạnh bờ sông.
- Ngài mau lên đi ạ! Nhanh lên!
Lão nô bộc vội vã kéo người lính lên thuyền.
- Ngài cố chèo hết cái hàng cây đằng trước sẽ ra sông lớn. Ở đây không còn thuyền nào đâu, họ không thể đuổi theo ngài được.
Vừa nói lão vừa tháo dây để con thuyền có thể trôi theo dòng nước. Chợt phía sau vang lên tiếng súng nổ, hình như đám người đã sắp đuổi đến đây rồi. Người lính cũng vội vã kéo tay bạn đồng hành nhưng bị giật ra.
- Thuyền nhỏ lắm! Ngài cứ đi trước, tôi đánh lạc hướng họ cho.
Nói xong thì lão dứt khoát đẩy mạnh con thuyền khiến nó chao đảo và bị bật ra xa bờ. Xong chuyện lão quay lưng chạy về phía đám đông mặc cho tiếng kêu từ chủ mình. Người lính cao ngạo hiện tại chỉ có thể bất lực nhìn lão hầu trung thành của mình đi vào đường chết. Một lúc sau trong rừng vang lên vài phát súng, sau đó là tiếng chửi rủa và đánh đập dã man. Người lính căng mắt tìm trong rừng bóng dáng của người quen, mãi đến khi nhìn thấy lão nô bộc thì đôi mắt vốn lo lắng của ông chuyển sang giận dữ. Lão ấy nằm sóng soài giữa vũng máu, rõ ràng là bị đánh đến chết, miệng lão cắn chặt còn mắt thì mở to nhìn về phía chủ lần cuối. Người lính lúc này để mặc con thuyền trôi, ông nhìn đám người trên bờ với sự thống hận tột cùng. Cảnh con thuyền cùng đám người cứ xa dần xa dần cho tới lúc màn hình bị nhiễu và âm thanh thê lương vang lên. Đó là một đoạn nhạc mà tôi thường nghe; mỗi lần hồi tưởng về quá khứ, "ông ấy" đều nghe nó. Cuốn băng quay lại khung cảnh ban đầu, giống như đấy là người lính hồi tưởng về ngày đầu gặp anh thanh niên.
Tôi lấy cái đĩa ra, tắt máy. Dưới lầu vang lên tiếng bước chân, "ông ấy" đang lên đây. Tôi vội vã chui ra khỏi gầm giường, cất cái đĩa thật kỹ rồi nhanh chóng gỡ mấy thứ đã dùng để chặn âm thanh. Hồi sau thì có tiếng vặn tay nắm cửa rồi sau đó là chìa tra vào ổ. Cánh cửa mở, "ông ấy" bước vào, chúng tôi nhìn nhau trong vài phút. Đến lúc này tôi mới biết vì sao mình lại thấy người lính kia thân quen như thế.






