Thứ Hai, 25 tháng 9, 2023

GIẤC MƠ SỐ 58 (1)

 AN (1)

    Trên tầng lầu của quán ăn nào đó, mọi người đang xì xào về cô gái ngồi bên cạnh cửa sổ. Một người trông khá dễ thương nhưng lại mang phong cách và có những hành động không vừa ý họ chút nào.

- Con gái mà lại để tóc ngắn. Lại còn ăn mặc không khác gì đàn ông!

    Ai đó nói khi đang nhìn chòng chọc vào cô; với người này thì mái tóc ngắn quá vai, bộ đồ cưỡi ngựa đầy nam tính kia thật không phù hợp với nét đáng yêu của cô.

- Trông cái bộ đồ kìa! Hoặc là một đứa sính ngoại hoặc lại là đứa ngoại quốc nào đó.

    Người đàn ông đang nhâm nhi trà nói lớn. Trông ông như có hận thù gì đó với người ngoại quốc dù rằng quán ăn này không cấm cản hay phân biệt quốc gia.

- Thật thô lỗ làm sao! Chẳng thanh lịch tý nào!

    Quý bà che miệng, thì thầm với bạn cùng bàn. Bà ấy ném cái nhìn thương hại cho cô gái, như thể cô thật đáng thương khi không được giáo dục kỹ lưỡng. Tiếng xì xào trong quán cứ lớn rồi lại nhỏ, như thể họ cố tình để cô nghe lại như giả vờ không nói về cô. Bồi bàn khẽ nuốt nước bọt, cậu cảm thấy thương cho cô gái, thật xui xẻo khi cô ấy cứ chọn ngồi chỗ kia và bất chấp việc cậu đã bảo là tầng này không hợp với cô.

- Quin đã mời tôi đến.

    Cô gái nói lúc vừa đến đây đồng thời cũng chìa ra mảnh giấy có chữ ký của chủ quán ăn. Theo như tờ giấy ấy viết thì bàn ngay cửa sổ tầng lầu thuộc về cô gái, tuy không rõ chữ ký có phải thật không nhưng quản lý đã lập tức sắp xếp chỗ cho khách hàng và nhanh chóng bỏ đi tìm chủ quán để đối chứng. Hiện tại vị khách kia, nạn nhân của hàng tá lời châm biếm, đang bình thản thưởng thức đồ ăn của mình và ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Cậu phục vụ cảm thấy có chút khâm phục cô, nhìn từ bên ngoài thì cô ấy như chẳng nghe thấy gì mà chỉ đơn giản là đang tận hưởng cuộc sống. Rồi trong lúc bất cẩn, khi đang đứng rót nước cho cô gái, cậu đã thốt lên khe khẽ.

- Làm sao mà chị có thể thản nhiên như thế chứ?

- Chỉ là vài tiếng ríu rít của chim thôi. Không thể vì vậy mà làm mất nhã hứng được.

    Cô gái đáp lời cậu, rõ ràng cố tình ám chỉ những người đang ngồi trong khu vực này bởi xung quanh đây nào có chim đâu chứ. Lời này lập tức dậy sóng dư luận; như bầy ong vỡ tổ, họ nhao nhao lên mắng cô gái nào là vu oan cho họ, nào là xấc xược. Cho tới khi cô nhẹ nhàng đặt lên bàn khẩu súng lục thì mọi thứ mới yên ắng được chút ít.

- Này mấy người kia! Tôi chả quan tâm mấy người sính nội sính ngoại, thanh lịch hay tao nhã gì gì đó. Tôi chả cần biết! Nếu mấy người cứ công kích tôi là tôi không để yên đâu nhá!

    Lời vừa dứt thì người đàn ông gần đó đứng bật dậy, mắng.

- Cái con nhóc xấc xược...

- Rồi rồi, cứ cho là tôi xấc xược đi. Vậy tôi cóc cần lịch sự với các người nữa.

    Cô gái đứng dậy, đi thẳng tới chỗ người đàn ông. Ông ta nhìn cô đầy thách thức, như nhìn một đứa oắt chưa trải sự đời.

- Giỏi thì bắn đi!

    Ông ta thách và liền sau đó là con dao cắm mạnh xuống tay áo ông, nó ghim phần vải ấy sâu xuống bàn khiến ông không tài nào kéo ra được. Mọi thứ nhanh đến ngỡ ngàng và trong suốt hành động đó, môi cô gái vẫn mỉm cười đầy quái dị.

- Nghe này ông lính đào ngũ! Tôi chẳng biết ông mắc cái vấn đề gì với chuyện tôi sính ngoại hay là ngoại quốc. Nhưng nó ứ có liên quan tới ông! Ông không phải chủ cái quán này, cũng chả phải chủ của tôi để đòi hỏi tôi nên mặc cái gì. Ông có quyền không thích nhưng làm ơn đi! Tôi không dí dao bắt ông nhìn hay thay đổi sở thích thì ông cũng hãy cất cái suy nghĩ đó cho một mình ông hộ.

    Cô gái nói đồng thời dùng tay kéo một góc áo của người đàn ông lên, ngay nơi da thịt lộ là con dấu bị in lên chứng tỏ ông ta từng đào ngũ.

- Thay vì phán xét tôi mặc cái gì thì ông nên tự kiểm điểm hành vi trốn chạy khỏi nghĩa vụ của mình đi. Chắc tôi không cần kể cho ông nghe về trận chiến đó đâu nhỉ?

    Ông ta nhìn vào mắt cô, một cảm giác rùng mình lướt qua, đôi mắt ấy cứ nhìn biết hết mọi bí mật của ông. Tiếng xì xào lại nổi lên, lần này là bàn tán người đàn ông - kẻ đã từ bỏ Tổ quốc khi họ cần ông ta nhất. Cô gái vẫn giữ nụ cười ban đầu, quét mắt khắp căn phòng rồi thong thả bước đến bàn của quý bà. Cô gật nhẹ đầu sau đó ghé sát bên tai bà, dùng giọng nói giống hệt với giọng của bà để thì thầm.

- Thưa phu nhân, đức lang quân của người đáng ra sẽ không ly hôn nếu người đừng tọc mạch chuyện người khác đấy.

    Rồi cô bỏ đi để lại người phụ nữ với khuôn mặt trắng bệch. Bất ngờ từ phía nào đó phóng tới một chiếc ly kèm theo tiếng chửi rủa thậm tệ. 

- Một đứa con gái mà lại có những hành động thô thiển như vậy sao? Thật là mất nết! Đúng là man rợ...

    Tiếng chửi ấy cứ liên tục, mặc kệ việc cô gái cầm khẩu súng và bắt đầu nạp đạn. Xong việc cô di chuyển ngay đến chủ nhân của những lời khó nghe kia, túm lấy đầu người đó kéo xuống mặt bàn rồi dí súng vào đấy.

- Chúng ta chơi đố vui nhé! Nếu đoán sai thì tôi sẽ bóp cò. Đừng lo, chỉ có 1 ổ là có đạn thôi.

    Bằng một cách nào đó, người này không tài nào thoát khỏi cánh tay của cô gái còn cả căn phòng như nín thở trước hành động của cô.

- Câu hỏi đầu tiên! Ai quy định con gái phải để tóc như thế nào và ăn mặc ra sao?

- Thả ra!

    Cô gái hơi tì ngón vào cò súng.

- Đó...đó là...luật bất thành văn...

- Sai!

    Cô nói và bóp cò. "Tách!". Ổ không có đạn.

- Cái gì mà luật bất thành văn chứ? Chúng ta, ai cũng có quyền ăn mặc theo sở thích và không ai đáng bị phán xét hết. Dù là nam hay nữ thì đều được là chính mình, miễn đúng lúc, đúng chỗ, đúng người là được. (Nhún vai) Tôi đâu có mặc gì phản cảm đâu và chẳng có cái quy định nào trừ những người phân biệt giới tính là đang chú tâm thái quá đến trang phục của tôi.

    Đối phương nghe xong thì vùng vẫy kịch liệt, không rõ vì tức giận hay do bản năng sinh tồn trỗi dậy. Lập tức thêm một tiếng tách ngay sát bên tai khiến người đó cứng đờ.

- Ái chà, mất lượt trả lời câu số hai nhé!

- Lừa...lừa gạt! Cây súng không có đạn!

    Dứt lời thì cô gái chĩa súng ra cửa sổ và bóp cò. "Đoàng!" Cửa kính vỡ tan, thành công khiến toàn bộ người trong phòng giật thót. Tuy bọn họ đông nhưng đối phó với một kẻ điên như cô gái thì thật khó nói, nhìn cái cách cô xử lý những người vừa rồi thì biết đầu óc cô không bình thường chút nào. 

- Chúng ta chơi tiếp nhé!

    Cô gái thả nạn nhân của mình ra và thong thả nạp vào ổ 2 viên đạn.

- Không...không...không...Tôi sai rồi! Làm...làm ơn...

    Đối phương ngồi phịch xuống sàn, hoảng loạn.

- Tôi đâu có làm gì đâu nào. 

    Vừa nói cô vừa cúi người xuống, tiến lại gần đối phương và thì thầm.

- Sẽ mấy ai tin một người như tôi có thể làm gì được chứ. Không phải một cô gái thì sẽ yếu ớt sao?

     Đối phương im lặng, thứ tiếng mà cô gái nói chính là tiếng mẹ đẻ của người này. Như bị thôi miên, con người vừa nãy còn hung hãn giờ bất động như pho tượng. Cô gái đứng dậy, lôi trong túi ra xấp tiền và đặt xuống bàn.

- Cậu bồi bàn, đây là cho cái cửa sổ và bữa ăn. Nói với chủ của cậu là tôi xin lỗi!

    Sau cái gật đầu của cậu chàng, cô gái tiếp tục "viếng thăm" những vị khách khác như một tử thần đang đến bên giường của bệnh nhân. Sau vài chục phút, cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Lúc này chủ quán mới bước vào, dường như biết rõ đã có chuyện gì đã xảy ra.

- Biết ngay là bà sẽ quậy cái chỗ này mà!


- Chứ không phải bà cố tình xếp tôi ngồi đây để thay bà xử lý mấy người này hả, Quin?

    Cô gái nói và trở về chỗ ngồi của mình. Quin, người chủ quán, khẽ cười như xác nhận lời nói của bạn mình. Không phải cô ta không cần khách, nhưng quán này vốn dành cho người qua đường ghé vào thay vì những cư dân địa phương cứ chiếm lấy bất kỳ chỗ nào họ thích và khó chịu với tất cả khách từ phương xa.

- Quin, bà kêu tôi tới chắc không chỉ nhiêu đó hả?

    Cô gái nói trong khi đùa nghịch cây súng của mình. Lúc này chủ quán cũng ngồi xuống với bạn mình rồi chìa ra lá thư màu trắng sữa chưa được mở.

- (Q) Ai đó tên Martha đã gửi cho bà. Coi bộ bà xem chỗ tôi là bưu điện rồi há!

    Lá thư được trao cho người đối diện, cô gái quan sát bao thư một lúc lâu mới dùng dao trên bàn để mở nó ra. Từ bên trong lập tức tỏa ra mùi hương dịu ngọt như sữa, khiến cả không gian trở nên thơ mộng đến lạ kỳ.

- (Q) Là thứ mê hương gì vậy?

- Là loại nước hoa người ta dùng khi gửi cho ai đó đặc biệt. Loại này thuộc một vùng đất xa xôi lắm!

    Quin tủm tỉm cười, chống hai tay lên bàn và tựa cằm lên đó.

- (Q) Kể tôi nghe đi! Xem như trả phí giữ lá thư.

    Cô gái liếc Quin như đang mắng yêu bạn mình rồi chăm chú đọc lá thư, vài phút sau cô cất lá thư cùng bao vào túi đựng. Quin vẫn giữ tư thế của một người hóng hớt đang chờ được kể chuyện, hiển nhiên nó khiến mọi người phải chú ý đến.

- Lá thư này là từ một người chị của tôi ở vùng đất xa xôi. Chị Martha vừa ly hôn xong và chị ấy cần tôi ở bên.

- (Q) Để an ủi à?

- Không, để nâng ly chúc mừng! Chúc mừng chị ấy tự do và mừng tân gia.

    Cô gái nói, đồng thời lục trong túi ra một hộp múa rối to lớn. Quin vội di chuyển đồ vật trên bàn còn cô gái thì lắp ráp hộp múa rối. Xong xuôi cô đặt nó lên bàn, để ánh nắng chiếu qua chiếc hộp và bắt đầu kể chuyện.


    Tại vùng đất xa xôi nơi con người và thiên nhiên gần như hòa làm một, ở đó con người sinh ra và mất đi đều cùng với sự phát triển của cây cối. Họ xây nhà trên cây thành các tòa kiến trúc đồ sộ, đường họ đi là cành cây lớn, áo quần họ mặc cũng do đủ thứ thực vật tạo thành. Cô gái đã đến đó, trên con đường vòng quanh thế giới của mình. Cô đến vì muốn chứng kiến những tòa kiến trúc hùng vĩ kia, vì sự tò mò trong cô đã bị thổi bừng ngay từ khoảnh khắc cô đọc về địa điểm này trong sách vở. Rồi tại đó, tại nơi ở của những đứa con được nuôi dưỡng bởi rừng rậm, cô gặp một linh hồn khác biệt. Martha không có nước da trắng do ít tiếp xúc ánh sáng, không có sự dẻo dai hay những nốt chai sần do cây cối mang lại; chị ấy tựa như sinh ra để dành cho một nơi nào đó khác.

- Chị là người nơi khác đến phải không?

    Từ lần đầu gặp, cô gái đã hỏi như thế. Thật là một câu hỏi khiếm nhã, có lẽ, nhưng Martha lại cho đó là hiển nhiên. Nước da rám nắng cùng thân hình mạnh mẽ khiến chị đáng ra phải thuộc về biển cả mênh mông mới đúng. Chị kể rằng cha chị là người nơi khác, ông ấy hiện tại đang lênh đênh ngoài kia không rõ sống chết ra sao. Chị cũng từng ra biển và chị yêu mỗi một tia nắng rực cháy lẫn sóng dữ mặn chát. Nhưng mẹ chị lại muốn chị phải kết hôn và sinh con như mọi người phụ nữ khác phải làm. Giống với cuộc đời của tất cả cô gái khi trưởng thành, Martha bị buộc phải gác lại giấc mơ để đảm nhận vai trò người vợ, sau này sẽ là người mẹ. Chị bị đóng khung bởi những định kiến mà mọi người cho là lẽ thường; rằng người vợ cần hy sinh cho gia đình, cần chu toàn mọi thứ từ trong lẫn ngoài, cần xem chồng như chỗ dựa duy nhất mình có và gia đình chồng là nơi duy nhất mình cần quán xuyến.

- Vậy chồng chị là người thế nào?

    Cô gái hỏi nhưng thực chất không cần câu trả lời. Cô cần biết Martha có nhìn thấy sự thật hay không chứ không phải sự thật ấy như thế nào.

- (M) Anh ấy chăm chỉ, chịu thương chịu khó. Anh ấy không nghiện ngập, không thích uống rượu, cũng không là người lăng nhăng. Mẹ chị nói anh ấy là người chồng lý tưởng.

- Chỉ vậy thôi à? Đó là những thứ cơ bản mà! Trên thang điểm 10 thì nhiêu đó chỉ ở mức 5 thôi. Là trung bình ấy. (Nắm tay Martha) Chị biết rõ chuyện đó, phải không?

    Martha thở dài, chị biết chứ. Rằng chị xứng đáng có người chống tốt hơn như vậy. Gã trai kia, sự thật, là một kẻ độc tài, tính cách nóng nảy, mồm mép ba hoa nhưng đầu óc thì nông cạn. Gã chính là lý do để các cô gái mang tư tưởng hiện đại phải e dè khi nghĩ tới hôn nhân. Nhưng vậy thì sao chứ? Chị đâu thể bỏ hắn, mẹ chị và hơn nữa là xã hội sẽ chẳng chấp nhận chuyện đó. Thế nên trước câu hỏi của cô gái, chị chỉ có thể bất lực. 

- (M) Chúng ta đừng nói về chuyện này nữa, em nhé!

    Những ngày sau đó cô gái được Martha cho ở nhờ nhà. Cũng tại đây cô chứng kiến sâu hơn câu chuyện bi thương về số phận của bạn mình. Chồng của Martha, theo đánh giá của cô gái, chẳng có điểm gì đáng để gã phải lên mặt với vợ cả. Gã không đẹp, tính tình lại cọc cằn không dễ sống chung, vài cái điểm tốt mà Martha từng nói thì lúc có lúc không; nói chung là một kẻ thượng đội hạ đạp. Cô gái cũng đành chịu, lớn lên ở cái nơi quá mức xem trọng đàn ông thì gã cũng miễn cưỡng xem như có thể chung sống. Vấn đề khiến cuộc đời Martha như mớ bòng bong nằm ở người mẹ của chị. 

- Người phụ nữ kia lúc trẻ hẳn khá bản lĩnh.

    Cô gái đánh giá mẹ của Martha là con người kiên định với suy nghĩ của mình và khó bị lung lay bởi người khác. Bà ấy hẳn luôn ưa chuộng truyền thống nhưng vẫn có vài sở thích mới mẻ. Tất nhiên không thể thiếu sự hòa thuận lẫn đồng điệu đến bất ngờ giữa bà và người con rể mà đôi lúc bà lại than vãn ít nhiều.

- Thật là một gia đình rộn ràng!

    Cô gái quyết định không nhắc đến gia đình của Martha nữa mà cùng chị đi tham quan khu rừng tuyệt diệu này, suy cho cùng thì đấy là lý do mà cô ở đây. Ngày đầu tiên họ đi quanh nơi ở của Martha, một nơi nổi bật với những cây cổ thụ cao không thấy ngọn cùng vô số các loại sinh vật quý hiếm chỉ có thể thấy trong sách báo. Cũng chính nơi này Martha được vị khách kể cho nghe về tổ tiên của chị; rằng họ trước đây ở đâu, tại sao di cư, vì sao chọn nơi này và đã sinh hoạt như thế nào.

- (M) Chị có cảm giác như em đã tận mắt chứng kiến điều ấy vậy!

    Ngày kế tiếp họ đi xa hơn, đến với khu vực thứ hai nằm kề nơi Martha sinh sống. Nơi này nằm hoàn toàn trong nước, nhìn xung quanh đâu đâu cũng là màu xanh lá từ xanh của cây cối trên đầu đến lục bình và bèo dày đặc trên mặt nước. Để di chuyển thì phải dùng đến các con thuyền gỗ, mọi người chèo thuyền như đi bộ hoặc như những vùng đất khác dùng xe ngựa để di chuyển. Đa số người dân dành cả đời ngay trên thuyền, từ buôn bán đến lập gia đình đều trên các con thuyền to nhỏ đủ loại kích thước. Hiển nhiên vẫn có người sinh sống trên cạn, hoặc là dọc bờ nơi giao nhau giữa các vùng hoặc trên những ngôi nhà được xây giữa sông bằng hàng tá khúc gỗ cắm xuống lòng sông. Động thực vật quả nhiên vô cùng đa dạng, theo cô gái thấy thì chúng đều ngon miệng.

- (M) Coi bộ em biết về những con cá, cái cây này hơn cả người nơi đây luôn.

    Ngày tiếp theo, cả hai bây giờ đã đi xa hơn và có lẽ sẽ không thể về nhà ngay trong ngày. Họ đến khu vực của những con thác lớn đầy gập ghềnh, một nơi đầy mạo hiểm mà Martha bảo đã từng chinh phục nhiều lần ngày còn chưa chồng. Khung cảnh tương đối hùng vĩ bởi chẳng thể chú tâm ngắm nghía được gì khi hai người phải liên tục chống chọi trước từng khúc cua có thể lấy mạng họ. Đến khi trời tối thì hai người đã hoàn toàn ướt sũng, cả người gần như chẳng còn mấy sức lực nên chỉ có thể nằm trên cỏ. Buổi tối tại đây thật đẹp, có cảm giác sợ sợ của rừng rậm lại thêm sự lãng mạn từ bầu trời nghìn sao. Cô gái kể cho Martha nghe một hai câu chuyện về chuyến phiêu lưu của cô, bao gồm các câu chuyện về biển cả mênh mông. 

- (M) Chị cũng muốn được thấy cá voi.

- Nếu chị muốn thì sẽ có thể.

    Sáng hôm sau họ lại tiếp tục lên đường, theo lời chỉ dẫn của người dân mà thực hiện chuyến đi vòng quanh khu rừng. Địa điểm hiện tại là núi rừng bao la ẩn hiện giữa màn sương trắng, khung cảnh như trong câu chuyện mà các chị các mẹ hay kể cho con trẻ nghe để dỗ chúng ngủ. Ở nơi lạnh giá ấy, Martha gần như quên mất mình là ai để trở về làm cô thiếu nữ chỉ biết đắm mình trong khám phá. Chị cùng bạn đồng hành bẫy thú, cùng nướng thịt rồi hát nghêu ngao giữa đất trời giá rét. Rồi họ bỏ lại không khí băng giá kia để đến với những ngôi làng gần đó, cùng kể chuyện cho nhau và giúp nhau chút ít thứ trong khả năng. 

- (M) Đây là cuộc sống của em à? Đi không ngừng nghỉ, dừng chân kết bạn và giúp đỡ dân bản địa rồi lại rời đi.

    Martha hỏi khi thấy sự quen thuộc trong từng hành động của bạn đồng hành. Cô gái nhanh chóng kết thêm bạn mới, dễ dàng hạ lớp nghi ngờ của mọi người để trở thành một phần của họ; thậm chí cô khiến mọi người nghĩ cô mới chính là người sống lâu năm ở đây khi mà cô có thể thuần thục kể chuyện xưa hay làm việc gì đó. Martha thực sự hâm mộ sự tự do này, chị cũng muốn có cuộc sống như thế.

- Cuộc sống như của em không vui lắm đâu.

    Cứ thế cả hai mất mấy tháng để hoàn thành chuyến đi của mình. Lúc kết thúc, Martha bắt cô gái phải hứa sẽ quay trở lại rồi chỉ chịu buông tay khi được cô gái trao cho một món đồ giúp liên lạc. Họ chia tay nhau nơi bìa rừng, vì lý do nào đó mà Martha không chịu để cô gái quay lại gặp gia đình của chị. Họ vẫy tay nhau rồi cùng quay đầu bước đi.


     Cả không gian như ngưng đọng, toàn bộ người có mặt bao gồm cả những đã từng hoài nghi đều bị cuốn theo câu chuyện và hình ảnh mà cô gái cho họ thấy. Chỉ bằng hộp múa rối nhưng mọi người lại có cảm giác như chính mình đã nhìn thấy quang cảnh hùng vĩ của rừng rậm. Dưới giọng đọc đầy mê hoặc cùng lối dẫn chuyện hấp dẫn, tất cả đều cảm thấy chính bản thân họ đã đồng hành cùng cô gái và Martha trong chuyến đi vòng quanh rừng núi. Không khí tĩnh lặng, từ phục vụ đến khách hàng đều đắm chìm trong dư âm của câu chuyện, đến khi họ tỉnh giấc mộng thì cô gái đã rời khỏi đó từ bao giờ.

- Đó...đó là ai vậy?

- (Q) Một người bạn của tôi. Cô ấy có biệt tài kể chuyện hay đến mức có thể mê hoặc người khác đấy.

- Con nhóc đó có phải người bình thường không thế? Nó...

- (Q) Điên? Ừ thì bạn tôi chẳng phải người bình thường. Lúc thì tỉnh táo đến đáng sợ khi thì điên khùng tới nỗi ai cũng khiếp vía.

    Quin ngồi vào chỗ của bạn mình, nhìn bóng cô nhấp nhô ngoài đường lớn.

- (Q) Cô ấy chắc chắn không phải người thường đâu. Có vài người đồn đôi mắt của cô ấy có thể thấy hết mọi chuyện từ xa xưa nhất đến bí ẩn nhất. (Nhún vai) Chị tôi đồn là cô bạn này đã tồn tại cùng với thời gian đó.

- Tồn tại cùng với cái gì cơ?

- (Q) Với thời gian. Lần cuối tôi gặp cô ấy là trong đám tang, so với bây giờ chẳng có gì khác biệt.

- Đám tang của...

    Ai đó bị bịt miệng lại. Người ngồi cùng bàn vội nói lảng sang chuyện khác.

- Suýt thì quên! Cô ta tên gì vậy?

- (Q) An.

Cảm ơn đã theo dõi! Hẹn mọi người ở phần kế tiếp!

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2023

GIẤC MƠ SỐ 57

 LỘT XÁC

    Xin chào, các bạn còn nhớ cô ấy chứ? Nàng tiên bé nhỏ đã cả gan dẫn các bạn đến thư viện vào giờ cấm, cô ấy đã trở lại rồi đây!

    Vẫn là ánh trăng tĩnh lặng cùng cái bí ẩn của màn đêm đen tối, tinh linh cẩn thận nhìn xung quanh mỗi khi bước tới một cuốn sách nào đó. Cô nhìn chăm chăm quyển sách quen thuộc mà mình chưa đọc xong, nó đã chẳng còn hấp dẫn như trước đây, tiếng thì thầm hiện tại không đủ lôi cuốn tinh linh nhỏ mở cuốn sách thêm một lần nào nữa. Vậy nên cô bỏ qua nó, chạm lần lượt những cuốn khác với hi vọng sẽ có gì đó đủ lấp đầy sự tò mò bên trong cô. 

- Lại là hoán đổi thân phận?

    Tinh linh tự hỏi khi dừng chân trước một cuốn sách lớn, nó được bảo vệ bởi lớp khóa màu đồng to lớn bằng cả cơ thể cô. Từ trong cuốn sách phát ra tiếng xì xào không rõ đầu đuôi, dường như nó đang cố thuyết phục cô mở nó ra. Điều đó khiến tinh linh cảm thấy hứng thú, dù biết sẽ không thể trải nghiệm trọn vẹn câu chuyện, cô vẫn dùng hết sức kéo cuốn sách ra khỏi vị trí và lật mở nó. Giống như cuốn sách trước, bên trong chẳng có câu chữ nào mà thay vào đó là ảo ảnh mà người đọc phải dấn thân vào. Có chừng hơn mười cánh cửa tượng trưng cho chừng ấy số chương, đa số chúng đã bị khóa chặt và những cái không khóa thì phát ra tiếng xì xào ngày một lớn. Tinh linh đi đến cánh cửa mang số một - chương đầu tiên, mở cửa và tiến sâu vào trong ấy.

    Ngày xửa ngày xưa, một lời mở đầu đầy quen thuộc, tại vùng đất mà địa vị phụ thuộc vào phép thuật có một gia tộc đầy quyền năng chỉ xếp sau thủ lĩnh nơi đây. Biểu tượng của họ là loài vật xinh đẹp mang màu sắc rực rỡ nhưng lại đầy ma mị, có người nói con vật ấy chính là một đóa hoa biết bay được thần linh ban cho sự sống. Thế nhưng trong một gia tộc đầy những thiên tài mang nét đẹp diễm lệ lại tồn tại sự xấu xí cùng bất tài. Cô bé ấy tên là Oruga, một đứa trẻ mũm mĩm chậm chạp và mờ nhạt đến mức dường như có thể hòa tan giữa không trung. Ngày cô bé sinh ra đã có lời tiên tri rằng cô sẽ thừa hưởng phong thái uy nghiêm của người mẹ chiến binh và khối óc siêu việt từ người cha thiên tài. Nhưng chẳng có gì diễn ra cả, Oruga chầm chậm lớn lên tựa nốt trầm trong bản nhạc toàn các nốt thánh thót. Từ lúc nào mà ngay cả cha mẹ cũng thôi không kỳ vọng ở cô nữa, họ bảo rằng cô chỉ cần là chính mình và vui vẻ mỗi ngày là đủ. Đáng tiếc Oruga lại là người không chịu an phận, nhờ vào mối quan hệ của cha mẹ mà cô bé hết lần này đến lần khác lục tung thư viện của gia tộc lẫn khu vực cấm của vùng đất để thực hiện vô số các thí nghiệm nhằm gia tăng sức mạnh vốn chẳng khác người thường của mình. Điều đó làm tất cả mọi người khó chịu và khiến cha mẹ cô gặp khó xử. Thế nhưng chưa một lần cô gái bận tâm về điều đó, đối với cô, có được thứ mình muốn mới là quan trọng nhất. Đồng hành cùng Oruga trong suốt chặng đường không mỏi mệt ấy chỉ có Neto, một chàng trai trung thành với bạn, một kẻ tin tưởng mọi ý nghĩ điên rồ của bạn thân mà không bao giờ thắc mắc tính khả thi của nó.

- Một người sẵn sàng làm tất cả vì bạn mình.

    Tinh linh khẽ đánh giá khi đang quan sát diễn biến câu chuyện. Neto, dáng người ốm yếu cùng mái tóc trắng rối xù, chẳng ai nghĩ một người trông như thế lại liều mạng đánh cắp cho bạn mình cách để cô có nhiều phép thuật hơn.

- Cậu sẽ trở nên mạnh mẽ như chính linh vật của gia tộc cậu.

    Neto nói khi nằm bẹp trên đất vì kiệt sức.

- Nó có vẻ không mấy hoàn hảo so với bí mật gia tộc tớ. Nhưng cảm ơn cậu rất nhiều!

    Oruga vừa xem tờ giấy vừa vỗ vai bạn mình. Nội dung trong giấy đề cập việc cô bé phải hi sinh thứ gì đó, trao nó cho người cô tin tưởng và sống mà không có thứ ấy cho đến khi đủ khả năng giành lại được nó.

- Cậu định hi sinh điều gì?

- Đôi mắt.

- Cậu nên loại trừ giác quan ra. Cuộc đời này đẹp và cậu cần chúng để tận hưởng.

- Cảm xúc.

- Vậy cậu mạnh mẽ để làm gì khi cậu không vui vì sở hữu nó.

    Oruga nhíu mày đầy cáu kỉnh, cô cũng chẳng biết phải đánh đổi thứ gì nữa. Chợt Neto bật dậy, khó xử nói.

- Hay là đổi gia đình đi! Nghe nói gia tộc mấy đời trước của cậu có người từng làm thế đấy. Tớ nghe bảo người đó đổi gia đình mình để có sức mạnh và rồi ẩn cư tiếp tục gia tăng sức mạnh đó.

    Cô bé im lặng, cô đã từng nghe đến câu chuyện này từ lời của cha. Nhưng đó là câu chuyện dạy bọn trẻ trong gia tộc không được bỏ rơi gia đình mình nếu không sẽ phải chịu cô độc mãi mãi. Oruga vẫn yêu cha mẹ mình, hiển nhiên cô không muốn từ bỏ họ.

- Tớ phải đổi cha mẹ cho người khác sao? Đổi cho ai đây?

- Cậu tin tưởng ai? Cậu hãy đổi với ai đó trong gia tộc của cậu...

    Bất ngờ Oruga nắm lấy tay Neto, nhìn thẳng vào mắt đối phương.

- Tớ tin cậu! Cha mẹ tớ cũng xem cậu như con của họ nên cậu sẽ không thấy lạ lẵm gì đâu.

- (Bối rối) Nhưng...nhưng...tớ...tớ...

- Cậu sẽ làm điều đó vì tớ mà, phải không?

    Oruga nắm chặt tay mình khiến Neto cảm thấy đau đớn, dưới áp lực ấy, chàng trai rụt rè gật đầu.

- Vì cậu, tớ sẽ làm tất cả. Hãy tin tớ!

    Đến đây thì kết thúc chương một, tinh linh nhỏ bị đẩy ra khỏi cánh cửa.

    Cánh cửa thứ hai đã bị khóa trái. Sau khi loay hoay với ổ khóa thì tinh linh từ bỏ việc tốn thời gian với nó mà chuyển sang cánh cửa bên cạnh, kỳ lạ thay nó không khóa. Diễn biến dường như có thay đổi lớn, một khúc ngoặt mà chẳng ai lường trước được đã xảy ra. Cô bé ngây ngô Oruga ngày nào giờ trở thành cô thiếu niên mảnh mai với màu sắc toàn thân là xám tro. Cái tên Oruga cũng đã biến mất, ngay thời điểm cô thực hiện nghi lễ đánh đổi thì Oruga đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí mọi người, thay bằng Polilla. Thân phận tráo đổi, thiên kim gia tộc lớn giờ không nơi nương tựa bị mọi người xua đuổi. Tất cả những gì người ta biết về Polilla là người này mang vận xui đến bất cứ đâu cô đặt chân đến. Họ gọi cô là đứa con gái của màn đêm không trăng, người mang năng lực mà chỉ có bóng tối mới là nguồn cội mà cô thuộc về. Cô ấy đã có phép thuật, nhưng lại không mạnh mẽ hay rực rỡ, thứ sức mạnh kia chỉ như làn sương mờ, yếu ớt và le lói. Còn chàng trai yếu ớt Neto, sau lần trao đổi ấy đã trở thành thiếu gia thiên tài của gia tộc. Tên anh hiện giờ là Araneae, một kẻ mưu mô lấy lừa lộc và gài bẫy người khác làm thú vui.

- Cậu ấy đã lừa tôi ư?

    Polilla hỏi khi đứng trước khung cảnh gia đình hòa thuận mà nhân vật chính đáng ra phải là mình. Đáp lời cô là người nào đó mang áo choàng xanh ngọc có mũ trùm, người đó tháo mũ xuống để lộ dung mạo xinh đẹp đến mức không thể biết là nam hay nữ. 

- Nhóc vẫn chưa chịu tin sao? Tên đó đã lừa bạn thân của nó để chiếm lấy vị trí của nhóc.

    Người đó cất giọng nói thều thào, tay đặt lên mắt cô gái nhằm che đi quang cảnh trước mặt. Trong vòng tay ấy, Polilla run rẫy.

- Cậu ấy là người trung thành nhất với tôi mà. (Cố gạt tay người sau lưng ra) Có phải vì lời đánh đổi ấy mà cậu ta đổi tính không? 

- Cha mẹ nhóc là lý do gia tộc của nó chỉ còn một hậu duệ. Nhóc con à, từ đầu nó đã tiếp cận nhóc để trả thù rồi.

    Polilla ngừng chối bỏ, cô đứng yên như bức tượng, cất giọng nói vô cảm.

- Vậy làm sao để tôi được như ngài? Phải làm sao tôi mới rực rỡ như ngài?

- Cô độc như ta sao? Ta đã từ bỏ gia đình để đi theo tham vọng, giờ thì ta không thể trở về được nữa. Không còn ai nhớ đến ta và bản thân ta cũng chẳng nhớ mình thật sự là ai.

- Tôi có thể đồng hành cùng ngài. Giúp tôi trở nên mạnh mẽ rồi sau khi dạy cho Neto một bài học thì tôi sẽ theo ngài.

    Người bí ẩn xoay Polilla lại, cúi xuống nhìn cô gái bằng đôi mắt dị dạng của mình.

- Không, gia tộc cần nhóc. Nhóc phải cứu lấy gia đình chúng ta khỏi nó. Đó là thử thách của nhóc, hiểu không?

- Tôi phải giành lại thân phận cho mình và trở thành gia chủ.

    Người bí ẩn gật đầu, tung chiếc áo choàng phủ lên người Polilla rồi gần như "hấp thụ" cô dưới lớp áo.

- Đến lúc lột xác rồi, nhóc con.

    Chương truyện kết thúc đầy chóng vánh, đa số nó chỉ là cảnh Polilla hồi tưởng lại sự việc. Tinh linh tiếp tục tìm kiếm cửa để vào, xui xẻo thay, liên tiếp các cánh cửa kế đó đều khóa kín. 

- Như vậy sẽ lỡ mất nhiều tình tiết truyện lắm cho xem.

    Tinh linh vừa nói vừa tỉ mỉ xem xét từng cánh cửa, may mắn, cuối cùng cũng có một cái mở. Cành tượng đầu tiên đập vào mắt là dáng hình một mỹ nữ xinh đẹp với phong thái đầy uy dũng. Nàng có đôi mắt khiến ai cũng phải kính nể, có nụ cười say đắm lòng người và bộ trang phục phải nói là trăm năm mới có một bộ. Áo choàng màu xanh ngọc như phảng quang dưới ánh mặt trời, mặt sau của áo choàng mang màu ngọc lục bảo cao quý. Dưới lớp áo ấy là bộ váy màu vàng kim sang trọng điểm thêm vài nét đen đầy tinh tế. Nàng là lý do của nhiều ánh nhìn ghen tỵ pha lẫn hâm mộ, là một con người quyền năng mà chẳng ai rõ điểm dừng nằm ở đâu. Hôm nay cô gái ấy đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nhìn của mọi người trong vùng đất; kiêu hãnh như ánh mặt trời, nàng tiến thẳng đến dinh thự của gia tộc bông hoa biết bay.

 - Cô ấy hẳn đã đánh đổi rất nhiều để có được dáng vẻ như ngày hôm nay.

    Tinh linh nói, đi theo cô gái tiến vào ngôi nhà mang nhiều kỉ niệm. đi đến đâu, người trong gia tộc đều không hẹn mà tự động tránh đường trước áp lực tỏa ra từ chính sức mạnh của cô. Vài người cảm thấy cô thật quen thuộc nhưng đa số chỉ thấy ái ngại trước khí thế áp đảo ấy.

- Mọi người cứ thong thả, tôi sẽ ngồi đây chờ!

    Cô gái nói, nhẹ nhàng đặt mình xuống chiếc ghế nổi bật nhất trong căn phòng. Đôi mắt diễm lệ nhìn từng người một và dừng thật lâu trước cặp vợ chồng già, trùng hợp thay ánh nhìn của họ lại không mang sự xa lạ.

- Ờm...chỗ đó...là của thiếu gia...

    Ai đó nói và phải im bặt trước nụ cười trào phúng của cô. Cô gái lạ mặt, người không có dính dáng gì đến gia tộc, lại thản nhiên ngồi đây như bản thân thuộc về nơi này. Hồi lâu thì từ trên lầu, gia chủ xuất hiện, một người đàn ông mang nét mặt nghiêm nghị đến mức có lẽ sẽ chẳng có cảm xúc nào tồn tại trên khuôn mặt ấy. Thế mà hiện tại ông lại tỏ ra vô cùng kinh hãi trước vị khách không mời của nhà mình.

- Mari...Mariposa! Không thể nào!

- Ngài gia chủ biết à? Kỳ lạ thật đấy! Đáng ra không ai nhớ mới phải chứ?

    Cô gái cười, có vẻ cô biết đáp án cho biểu cảm của gia chủ. 

- Ngài gia chủ là cháu trai của người đó đúng chứ? Ngài là người duy nhất còn nhớ về người đó. Bởi chính người đó đã gián tiếp giúp ngài có được vị trí như ngày hôm nay.

    Mariposa trong lời gia chủ chính là người bí ẩn đã cứu cô khi cô gái hoàn toàn lạc lõng giữa cõi đời. Là người đáp ứng tham vọng trong cô và nói cho cô biết cô sai thế nào khi rời bỏ gia đình.

- Cô là ai?

    Vị gia chủ sau khi lấy lại bình tĩnh đã cất tiếng hỏi. Ông biết rõ người đặc biệt ấy, cô gái trước mặt không phải người đó.

- Tôi là Mariposa, thưa ngài.

    Cô gái đứng lên, hành lễ với ông đầy nho nhã.

- Người đó đã cho tôi dáng hình cùng cái tên này. Chỉ bởi muốn tôi mang cái tên Mariposa quay về với gia tộc.

    Và đó cũng là người mà cô đã gửi gắm hết thảy mọi thứ, hủy bỏ mọi nuối tiếc của quá khứ để trở thành như hiện tại.

- Vậy bây giờ...người đó...

- (Lắc đầu) Đã đến nơi cần đến. Người đó đã khoác lên mình màu xám tro của cát bụi để về lại với cội nguồn.

    Không khí trở nên tĩnh lặng đến rợn người. Gia chủ nhìn cô như nhìn thấy người quan trọng của ông rồi khẽ hắng giọng.

- Cô đến đây làm gì? 

    Mariposa nhìn quanh, vừa hay lúc này Araneae cũng xuất hiện ngay sau lưng gia chủ. Chàng trai vừa nhìn đã lập tức nhận ra vị khách kia là ai.

- Oruga? 

    Rồi người thanh niên lắc đầu chối bỏ, sau cùng nở một nụ cười ngạo mạn.

- Polilla, con gái của màn đêm không trăng. Cô đến đây làm gì? Nơi này không dành cho cô đâu.

    Cô gái nhìn chàng trai trước mặt, trong mắt cô trang phục mà người này mặc thật chẳng tương xứng với đối phương chút nào.

- Phải không, Neto? Cậu nói ngôi nhà này, chiếc ghế này? Tất cả đều không thuộc về tôi à?

    Cô ném cho chàng trai ánh nhìn khinh thường, giống như cách mà ngày đó người ta dùng để nhìn Polilla và đã từng dùng để nhìn Neto. Chẳng hiểu sao, dù chỉ là một cái nhìn, Araneae lại cảm thấy bản thân như trở về cái thân xác xưa kìa, trở về với thân phận thấp hèn phải đi nịnh nót và tính kế với chính bạn thân của mình.

- Tôi chẳng hiểu cô đang nói gì hết. Nếu nơi này thuộc về cô thì hãy chứng minh đi.

    Và rồi cả khung cảnh chỉ còn là hai người buông lời sắc mỏng với nhau. Một người thì tự đắc với ý nghĩ đối phương không có chứng cứ còn người kia thì dùng phong thái của một kẻ bề trên đề trò chuyện với tôi tớ. Màn đối thoại ấy khá dài, lâu lâu sẽ có thêm một hai người góp lời nhưng có vẻ tác giả muốn chú trọng vào cặp đôi này nên gần như cả gia tộc chẳng nhiều người được lên tiếng. 

- Cả một chương chỉ để lườm nguýt nhau à?

    Tinh linh tự hỏi khi rời khỏi cánh cửa. Những cái kế tiếp cũng lại khóa khiến cô cảm thấy tiếc nuối vô cùng, hiện tại đang là giai đoạn cao trào của cốt truyện nếu lỡ mất đoạn nào thì biết phải làm sao. Vậy là tinh linh quyết định làm liều, cô mò mẫm trên từng cánh cửa khóa với hi vọng tìm được khe hở để nhìn lén vào trong. Kết quả cũng không quá tệ, ở một cánh cửa, dù không nghe được tiếng nhưng xem ra Mariposa đang thắng thế. Cô ấy ngồi ở chỗ của mình, bình thản nói gì đó khiến Araneae đang ngồi đối diện phải đứng bật dậy còn mọi người thì hoảng hốt. Tại cánh cửa khác, áp tai vào thành cửa nghe được tiếng đánh nhau dữ dội, dưới khe cửa là vô số màu sắc chiếu ra như đang có lễ hội. Tinh linh cố gắng giương tai lên nhưng âm thanh lại quá mức hỗn tạp, thế là cô đành đến với cánh cửa cuối cùng. Lúc này trời cũng gần sáng, đã đến lúc tinh linh nhỏ nên rời đi; chiếc đồng hồ lần trước bây giờ cách quá xa để chỉnh thời gian. Với ngọn lửa tò mò đang âm ỉ khó chịu, tinh linh nhỏ đành đánh bạo mà sờ soạn cánh cửa cuối, loay hoay khá lâu mới mở được cánh cửa, nói là mở nhưng đúng hơn nên là cạy cửa ra. Chỗ cạy cũng chỉ lớn đủ để nhìn rõ ràng và nghe trọn vẹn một đoạn nho nhỏ trong chương truyện. Mariposa đứng trên ban công nhà mình, nhìn xa xăm với nước mắt rơi và nụ cười trên môi. Cảnh ấy như bị ngưng đọng thời gian, gió thổi chậm, âm thanh cũng tĩnh lặng hơn. Cô gái mân mê chiếc vòng cổ bằng tơ nhện của mình, một lúc thì có người gọi.

- Gia chủ, người mau vào đi thôi!

    Câu chuyện vậy là kết thúc, dẫu có chút tiếc nuối khi không theo dõi hết cả cốt truyện nhưng nhiêu đó cũng đủ thõa mãn phần nào trong tinh linh. Cô vội đóng quyển sách và trả nó về chỗ cũ, xong xuôi thì biến mất tựa như chưa từng tồn tại.

Cảm ơn mọi người đã đọc! Hẹn gặp tại câu chuyện kế tiếp nhé <3

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...