Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2020

GIẤC MƠ SỐ 26

     TRẬN CHIẾN TINH LINH TỘC


    "Rầm!", bên tai vang lên tiếng pháo nổ đinh óc, chuyện gì vậy nhỉ? Tôi mở mắt, khó khăn đứng dậy trên mặt đất đang không ngừng rung mãnh liệt. 

- Coi chừng!

    Ai đó thét lên kèm theo một loạt mưa tên phóng từ trên trời xuống, kỳ lạ thay chẳng một mũi nào làm tôi bị thương hết. Tôi mở to mắt xác định tình hình, bản thân đang ở giữa một trận chiến gây cấn, xung quanh nghi ngút khói lửa cùng hàng vạn tiếng kêu la rền trời.

- Mình thuộc phe nào nhỉ?

    Tôi tự hỏi, hiện tại có thể thấy rõ ràng 2 phe, một là các tinh linh đầy phép thuật và một là thế lực hắc ám mang hình dạng méo mó không rõ cơ thể. Đưa tay kiểm tra khắp cơ thể, tôi là một tinh linh với đôi tai nhọn, phi giới tính cùng đôi tay liên tục phát ra tia điện tí tách. 

- Này! Bắn tên đi chứ! Đơ ra thế làm gì?

    Ai đó thét lên từ đâu đó. Tôi đưa tay lên tìm kiếm. 

- Tên ư? Nhưng tôi nào có cung đâu!

    Mãi lẩm bẩm, trước mặt từ bao giờ đã có 5-6 tên địch chạy đến, xem ra tôi phải chiến đấu rồi. Tay trái giương ra như đang cầm gì đó, tay phải vòng ra phía sau lấy một mũi tên tưởng tượng rồi đặt vào tầm ngắm và "vút", từ trong không trung bắn ra tia sét vàng cắm vào 1 trong số bọn địch. Tên bị thương nằm vật xuống, rên la do rồi tan biến. Như được tiếp sức, tôi bắn một lúc tận 3 mũi để diệt đám còn lại, thậm chí có tới 2 mũi trúng hơn 1 kẻ địch. Diệt xong, tôi chạy ù về phía trước để tiếp tục nhiệm vụ.

- Ngoài cung tên ra mình còn làm được gì nhỉ?

    Tự hỏi bản thân, tôi liên tục tạo ra các món vũ khí như dao găm, kiếm, giáo... Sau cùng thì đưa ra kết luận, khả năng của mình chỉ dừng lại ở mỗi súng đạn còn lại đều làm được tất. Thế là tôi hết đóng vai thần Zeus lại vào trở thành Robin Hood, chiến trường như sân khấu của riêng tôi vậy. Dĩ nhiên tôi không quên nhìn sang các tinh linh khác xem họ như thế nào. Trên cao là tinh linh khí cưỡi cơn gió xám cuốn bọn địch đang bay trên không, họ nâng cao lưỡi kiếm vô hình, nghiền nát từng kẻ một rồi bay lượn xung quanh tìm thêm đối thủ. Bên trái tưng bừng pháo hoa rực rỡ của tinh linh lửa, họ như những vũ công quay cuồng trong điệu múa nào đó, mỗi cái nhấc chân vung tay đều phát ra tia lửa đỏ sáng thiêu đốt mọi vật xung quanh. Xa xa thoang thoảng mùi hương từ những cây ăn thịt của tinh linh hoa, hầu hết họ mang giới tính nữ, dịu dàng tựa đóa hồng nhưng cũng đầy gai nhọn mang độc tính chết người, bao lấy các nàng luôn luôn là tầng tầng dây leo to sẵn sàng siết chặt bất kỳ ai. Đôi lúc sẽ thấy vài tinh linh nước lướt qua tôi trong hình dạng thướt tha duyên dáng, họ có giọng nói rì rào như tiếng nước chảy, chuyển động bí ẩn như sương sớm còn cách đánh thì dữ dội tựa thác ghềnh. 

- Hắt xì!

    Tôi rùng mình vì lạnh, sau lưng ùa tới từng đợt tuyết trắng. Đó là nữ hoàng tuyết, nàng chỉ huy đội quân người tuyết cùng các tinh linh băng giá khác cùng nhau đẩy lùi kẻ thù. Nàng đi tới đâu thì mặt đất ở đó đóng băng lại, đôi mắt lạnh lùng kia nhìn gì thì thứ đó lặp tức chết vì bỏng lạnh. Tôi nghiêng đầu cúi chào nàng dù biết ánh mắt ấy vĩnh viễn không tới được mình. Bỗng phía sau nóng rực, một cái vỗ mạnh vào lưng kèm theo giọng nói đùa cợt.

- Tính tản tỉnh nữ hoàng hả?

    Tôi quay lại nhìn chàng trai vừa lên tiếng, đó là một tinh linh ánh sáng mang màu tóc vàng kim cùng nét điển trai có thể mềm lòng hầu hết cô gái và anh ta cũng là người từ nãy giờ cảnh báo tôi cẩn thận.

- Hôm nay bồ sao thế? Lúc thì suýt trúng tên của tớ khi lại đờ đẫn tới buồn cười.

    Anh ta nói, không quên bắn về phía sau một mũi vào tim kẻ thù. Tôi không trả lời, đẩy nhẹ anh ra rồi lại phóng đi. Xui xẻo làm sao, anh ta bám theo bằng thứ gì đó như ván trượt ánh sáng.

- Lại im lặng. Tớ biết, tớ biết bồ là tinh linh tia chớp duy nhất nhưng đâu có nghĩa bồ không thể kết bạn với người khác. Ví dụ như tớ - Dai, ánh sáng cũng xem như là tia chớp nếu bồ thích.

    Anh ta lải nhãi mãi bên tai tôi, thật là kẻ nói nhiều! Nhưng phải thừa nhận khả năng thiện xạ của người này thực sự siêu cấp, tôi hầu như lép vế trước khả năng bắn bách phát bách trúng của anh ta. Chúng tôi từ bao giờ thành cặp đôi chiến binh xuất sắc trên chiến trường, một người lo tầm xa người còn lại xử lý cận chiến. Số lượng kẻ địch chết cứ tăng dần theo cấp số nhân; song song đó, những người ghen tị vì chúng tôi cướp đất diễn của họ cũng vì thế mà không giảm đi. Chợt tiếng ai đó thét lên đầy bi thảm, nhanh như chớp cả 2 chúng tôi chạy ngay đến khu vực âm thanh phát lên. Tại đấy đang diễn ra một cuộc chiến không cân sức giữa tên quái vật khổng lồ với anh bạn tinh linh đất nhỏ bé hiền lành. Khi chúng tôi tới thì anh ta đang bị kẹt giữa những cú đấm, thoi thóp gắn gượng chống trả. Cả hai toan chạy đến giúp nhưng lại bị những mô đất tụ lại và ghìm xuống lòng đất, anh ta cười với 2 người mới đến rồi biến mất dưới bàn chân kẻ thù. Tôi đứng đó, mắt mở to ngây dại, trong tôi có gì đó rất khó chịu, cứ như hàng vạn côn trùng đang lúc nhúc trong cơ thể. Tôi thét lên, nước mắt trào ra đồng thời mất dần kiểm soát năng lực. Cả cơ thể tôi trôi lên giữa không trung, mắt mất đi tiêu cự và phát sáng, từ trên trời xuất hiện những tầng mây tích điện đen dày, lóe ra ánh chớp trắng xóa. Rồi theo cái vung tay từ tinh linh điện, cơn mưa tia sét giáng xuống như vũ bão tiêu diệt gần như toàn bộ quân địch, khiến quang cảnh rực sáng bởi ánh lửa và làm quân ta hoảng hốt. 

- Đủ rồi! Dừng lại đi! Bồ sẽ giết mọi người mất!

    Dai la lên, cố tiếp cận sinh vật đang phát ra tia lửa trắng mang nhiệt độ kinh khủng. Tôi không rõ tiếp đó thế nào, mọi thứ xung quanh thật tăm tối, ai đó đã ôm lấy và mang tôi xuống đất rồi hút đi điện năng nguy hiểm trong cơ thể. 

- Này! Này! Bồ ổn chứ?

    Anh bạn của tôi hốt hoảng nói, có vẻ bị tôi dọa cho sợ rồi. Khẽ mở mắt, đập vào nhận thức là khuôn mặt của người chiến hữu đang cố lay tỉnh tôi, cạnh đó là một quý ngài bí bẩn mang màu da xám xanh cùng luồng khí đen bao trùm cơ thể. Ngài ấy thấy tôi tỉnh liền lùi ra xa, nửa muốn rời đi nửa lại không.

- Đây là?

    Tôi nhíu mày hỏi, cố gắng níu lấy bạn mình để đứng lên.

- Đây là một trong các chỉ huy của quân ta. Bồ quên rồi sao?

    Tôi ngơ ngác trước câu trả lời, nhìn quý ngài trước mặt với vẻ mù mịt xa lạ. Ngài ấy cũng nhìn lại, trong mắt ẩn chứa sự lo lắng đan xen kinh ngạc, hồi sau thì thở dài, cất giọng nói trầm nặng nề.

- Ta là tinh linh bóng tối, kẻ có thể hút sức mạnh của bất kỳ ai và là người chịu trách nhiệm xử lý tình huống khi cậu mất kiểm soát. 

    Tôi gật đầu, định mở miệng cảm ơn thì...

- Ta đã bảo cậu phải biết kiểm soát cảm xúc mà nhỉ? Đây là chiến trường, chuyện có ai đó hi sinh là điều không hiếm lạ gì, đừng ủy mị như thế nữa!

    Nói rồi ngài ấy biến mất trong làn khói đen như chưa từng xuất hiện. Dai vỗ vai tôi, cười nói.

- Thật lạ khi ngài ấy lại chịu chăm sóc bồ đấy! Thôi, chúng ta về thành mau. Cần chuẩn bị cho cuộc tổng chiến kế tiếp.

    Anh nhìn quanh, đưa tay huýt sáo rồi chờ đợi. Không lâu sau, một con chuột màu xám tro chạy tới, lớn gấp 2 lần người bình thường và trông vô cùng thân thiện.

- Đây là chuột Remy tôi mượn của mấy cô tinh linh hoa, trèo lên đi! Bồ không còn sức mà đi đâu.

    Vừa dứt lời thì anh ta quăng tôi lên lưng nó rồi lướt đi bằng ván ánh sáng của mình. Con chuột từ từ di chuyển, ngồi trên lớp lông mịn của nó thật sự không cảm thấy bất kỳ dao động nào cả. Tôi nằm xuống, liếc mắt nhìn xung quanh, mọi người cũng đang di chuyển về thành với vô số biểu cảm khác nhau, vui vẻ, giận dữ, chán ghét, buồn bã, sợ hãi. Nhìn kĩ, ngoài những cảm xúc trên còn hiện diện những ánh nhìn khác hướng về phía tôi, họ hoảng hốt, run rẫy trước ánh mắt của tôi, ghen tị với khả năng của tôi và hâm mộ trước những gì tôi có thể làm.

gray stones with body of water digital wallpaper

    Remy đi một lúc thì tới nơi, trước mắt tôi hiện ra một tòa thành uy nghi cổ kính bằng đá xám. Cổng lớn khổng lồ được bảo vệ bởi vài chục lính gác mang sức mạnh vô song, tại đó tôi xuống lưng Remy và tạm biệt nó. Đi qua sân lớn rộng nghìn mét, băng qua từng tốp tinh linh, tôi hướng tới dãy cầu thang xoắn dài vô tận để đi lên tầng cao nhất. Mỗi tầng dường như là vương quốc thu nhỏ của mỗi tộc tinh linh khác nhau, đi tới lầu nào sẽ có một lối vào tầng lầu ấy, trước cánh cửa lớn đều có ít nhất 2 vệ sĩ canh gác to con dữ tợn. Tôi liếc nhìn hoạt động của mọi người khi đi qua cổng lớn của họ, quả thực vô cùng đa dạng. Tinh linh lửa rì rầm bàn tán về tôi với vẻ ghen tị, họ bảo tôi cùng Dai đã chiếm mất sàn diễn của họ rồi nhanh chóng im bặt khi thấy tôi đi ngang tầng của họ. Tinh linh ánh sáng tụ lại như đang xem kịch, diễn viên chính - Dai kể cho họ về sự cộng tác của chúng tôi, mọi người tỏ vẻ hâm mộ anh ấy còn tôi chỉ biết phì cười. Tầng của tinh linh nước dường như đang mở nhạc hội, tôi dừng lại để thưởng thức giọng của nữ ca sĩ, hình như là bài La Llorona, khẽ ngâm nga bài hát, tâm hồn tôi như rơi vào làn sương mê hoặc mãi cho tới khi giọng ca ấy chấm dứt. Lên thêm tầng nữa, tôi lập tức bịt ngay tai lại, là tầng của những tinh linh thợ rèn, họ không chiến đấu mà tạo ra hầu hết mọi thứ phục vụ cho cả tòa thành. Người gác có vẻ đang chờ tôi, ông vẫy tay và đẩy tôi vào trong rồi đóng sầm cửa. 

- Cuối cùng cậu cũng tới!

    Một tinh linh nói.

- Tôi muốn nhờ cậu xem món vũ khí tôi vừa sáng chế.

    Người này kéo tay tôi đi qua các khu sản xuất, nhanh tới mức tôi chẳng nhìn được gì cả. Chúng tôi đến chỗ nhà kho cũ, tôi chờ ở ngoài còn người đó vào sâu bên trong. Đón tiếp tôi là người máy Eve màu trắng trong như quả trứng, cô bé (tôi đoán) hào hứng khoe với tôi hộp đồ chơi mới của nó, một cao bồi cùng một phi hành gia, thật dễ thương làm sao. 

- Cậu xem đi!

    Người đó trở ra, lớn tiếng nói và đưa tôi một khẩu súng ngắn bằng kim loại trông như chưa hoàn thành. Tôi cầm nó lên, hơi nặng, kiểm tra đạn, lên đạn rồi chĩa nòng súng tới nơi xa xăm phía trước. "Đoàng!", súng nổ làm tôi ngã ra phía sau, uy lực ngang ngửa khẩu đại bác của bọn địch.

- Tốt hơn rồi đó! Nhưng cần điều chỉnh một chút.

    Tôi nói theo phản xạ, quay người và dùng tốc độ tia chớp để rời đi, việc này khiến cơ thể nhói lên đau đớn. Lê bước tiếp trên từng bậc cầu thang, tôi cảm nhận sự u ám tại tầng hiện tại, tầng của tinh linh đất; họ không để tâm tới kẻ mới đến mà cùng nhau cầu nguyền cho những người đã mất. Tôi vội bước nhanh hơn vì cảm giác tội lỗi, đáng ra bản thân có thể cứu anh bạn tinh linh kia. Ngồi xuống bậc thang, tôi thở dài mệt mỏi, một tinh linh điện như tôi thì về đâu nhỉ?  Từ sau lưng chợt ùa tới luồng khí mát lạnh, quay đầu nhìn, 2 tinh linh băng cùng gió xuất hiện, họ hỏi han và đồng ý cho tôi đi nhờ cơn lốc của họ tới tần gần chót. Tôi ngồi xuống cơn lốc ấy, nhắm mắt để tận hưởng sự êm ái của nó khi di chuyển, nhanh chóng đã đến nơi rồi, tôi đứng trước cửa tầng áp chót - nơi nghỉ của các lãnh đạo. Người gác cửa nhìn tôi như hỏi có muốn vào không, tôi khoác tay, quay lưng đi nhanh lên tầng thượng.

- Cậu nghĩ gì mà đi bộ với cơ thể yếu ớt đó hả?

    Quý ngài bóng tối từ phía sau bước tới, lướt qua tôi và chặn đứng lối lên. Với cử chỉ của mình, có vẻ ngài ấy muốn xách tôi vào phòng nghỉ ngơi. Tôi lắc đầu, nói với giọng không cảm xúc.

- Cảm ơn ngài đã quan tâm! Chúng ta sắp tổng tấn công và tôi cần bàn kế hoạch với mọi người.

    Nói rồi tôi dùng chút điện năng còn lại để phóng lên cao.

silhouette of tree with view of white castle

    Trên tầng cao nhất ấy, mọi người gồm vài thủ lĩnh đang họp, họ gọi tôi vào và chúng tôi tranh luận kịch liệt về chiến thuật, lẫn binh lực. Rất rất lâu sau cuối cùng cũng thống nhất, tất cả rời đi còn tôi thì ở lại một mình. Mở cửa hành lang ngoài, tại đó có thể nhìn thấy toàn cảnh cuộc chiến lẫn phía dưới đang luyện tập. Lớp người trẻ phía dưới khá hăng say cố gắng, đây có thể là lần đầu và lần cuối chiến đấu của họ. Chiến trường giờ thật hoang tàn, khói đen bốc lên dày đặc, xác chết lấp ló giữa các mô đất, rải rác tàn dư của phe địch đang cố nhặt từng mảnh cơ thể để chắp vá.

- Ngài cũng ở đây à?

    Giọng nói non nớt vang lên, cạnh tôi là một thiếu niên trẻ tuổi với khuôn mặt đẫm nước mắt. 

- Cậu là tinh linh đất!

- Tôi là em trai của người vừa bị ... (nức nở) ...bị đè chết. (Khóc) Đó là lỗi của tôi...tôi không nên trốn ra ngoài đó...nếu không anh ấy đã...đã không chết.

- (Vỗ vai chàng trai trẻ) Tôi cũng ở đó và tôi đã không cứu được anh ấy.

- Không! Đó không phải lỗi của ngài! Tôi đã thấy tất cả, anh ấy đã ghìm ngài lại bằng năng lực của ảnh. Ngài đã báo thù cho ảnh, ngài không có gì phải buồn cả.

    Cậu ta im lặng một lúc rồi nói tiếp, có vẻ không còn đau buồn nữa.

- Lỗi của tôi mà tộc tinh linh đất mất một người nghe được bước chân địch. Tôi sẽ thay anh trai làm việc đó, tôi sẽ báo thù cho ảnh!

    Tôi mỉm cười, gật đầu khích lệ cậu ta.

photo of rocks between trees

    Tiếng kèn vang lên inh ỏi, là tiếng chuẩn bị xuất phát! Cả 2 nhìn nhau rồi chạy nhanh xuống lầu, chàng thiếu niên rẽ vào tầng tinh linh đất còn tôi thì đi tiếp. Dưới sân nhóm tiên phong đã vào đội hình, chờ đợi lệnh khởi hành, dẫn dắt nhóm là Dai, anh ta cười với tôi và trao cho lá cờ tam giác.

- Nhờ bồ hô lệnh xuất phát!

   Tôi nhảy lên cao, đứng nhìn mọi người, la lớn "XUẤT PHÁT", rồi mạnh mẽ phất cờ. Cửa thành mở, cả nhóm reo to, đồng loạt chạy ùa ra ngoài. 


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!


Câu hỏi: Tìm tên 6 bộ phim hoạt hình thông qua các gợi ý in đậm.

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2020

GIẤC MƠ SỐ 25 (4)

 Ý NGHĨA CỦA LOÀI HOA

        Ngọn đồi Goric hôm nay thật đặc biệt, không khí âm u mọi khi đã thay bằng sự lung linh vui vẻ dẫu giữa tiết trời vào xuân lạnh lẽo, điều gì đã làm thay đổi nó nhỉ? Phải chăng là ngôi nhà của vợ chồng người nghệ sĩ đang tưng bừng đón bạn cũ? Hay do ông tiến sĩ già rốt cuộc cùng chịu rời khỏi hang ổ của mình? Tất cả đều không phải! Câu trả lời nằm ở ngôi biệt thư màu đỏ vàng, nổi bật giữa sắc xanh tươi mát của cây cỏ. Vị chủ nhân của nơi đây hiện đang tắm mình trong ánh nắng dịu dàng trên bãi cỏ còn lạnh sương sớm, cạnh bên là anh chàng trợ lý điển trai ngồi nhìn ông chủ mình. Cả người ông gầy gò đến đáng thương, hai mắt trũng sâu vào làm tồi tệ thêm khuôn mặt vốn đã có quầng thâm đen kịt. Thế nhưng chàng trai lại vô cùng vui sướng với bộ dạng hiện tại của ông.

- Chúc mừng ngài! Cuối cùng cũng như mong đợi của ngài!

 Người đàn ông gật nhẹ đầu, mắt vẫn nhắm chặt. Tại sao lại như thế nhỉ?

Ảnh lưu trữ miễn phí về bãi cỏ, cận cảnh, cánh đồng, cỏ


    Quay trở lại thời điểm rất lâu về trước, khi ấy người chủ nhân chỉ là gã xấu tính và ích kỉ, không một ai dù là vợ con hay bạn bè chịu được tính cách đó, không một ai trừ anh chàng trợ lý là cam tâm ở bên ông. Dần dần chẳng ai qua lại với ông, vợ con thì bỏ đi sống riêng; ông chuyển đến ngọn đồi Goric để ẩn cư, cô độc bản thân với thế gian ngoài kia. Nhưng sự thật lại không phải vậy...

- Chết tiệt! Rốt cuộc là tại sao?

    Người đàn ông vung tay hất đổ lọ hoa thủy tiên vàng gần đó rồi giẫm nát chúng. Lại thêm một lần thất bại với kế hoạch hồi sinh người chết. Phải, lí do ông tới đây là vì lời đồn về những điều kỳ bí xoay quanh ngọn đồi nổi tiếng này. Vài năm trước người vợ xinh đẹp đã đột ngột qua đời rồi tiếp sau đó là cô con gái bé bỏng, mọi người nói họ bị trầm cảm dẫn đến sức khỏe yếu nhưng ông lại không tin. Chẳng ai ủng hộ kế hoạch hồi sinh này trừ người trợ lý tận tụy, anh ta theo chủ mình lên ngôi biệt thự lạnh lẽo, phục vụ ông và làm mọi thứ trong thầm lặng. Vốn tưởng cuộc thí nghiệm sẽ lâm vào bế tắc thì... 


Ảnh lưu trữ miễn phí về cận cảnh, cánh hoa, đẹp, hình nền thiên nhiên


    Một đêm mưa gió gào thét, ngôi biệt thự nhốn nháo bởi tiếng kêu la từ người chủ nhân. Lập tức chàng trai bật dậy và chạy tới khu vực phát ra tiếng thét rồi bất động ở đó. Ngay giữa vườn là hình ảnh người đàn ông bị những sợi dây gai quấn lấy, dưới đất lấp ló 2 cái xác người, xung quanh lượn lờ những oan hồn quen thuộc với 2 chủ tớ. Dây leo như những cánh tay mạnh mẽ lôi người đàn ông xuống đất mặc cho mọi nỗ lực từ chàng trai, dù cho anh có đốt hay cố cắt chúng thì mọi tổn thương đều truyền sang ông chủ. Rất lâu sau đó mọi thứ yên lặng hẳn chỉ còn bóng dáng chàng trai cô đơn dưới trời mưa tầm tã. 

- Tại sao chứ? (Anh khóc) Tại sao không phải là tôi?

    Chợt bên tai vang lên âm thanh trầm trầm, là tiếng kêu cứu quen thuộc phát ra từ gốc cây gần đó. Chàng trai vội vã chạy đến với hi vọng nho nhỏ trong tim, tại đó anh gặp một hiện tượng lạ. Có một bông hoa thủy tiên trắng, duy nhất một bông kiêu hãnh nở giữa trời giông bão. Lại gần hơn, kỳ lạ, bông hoa phát ra ánh sáng xanh mờ mờ như đang thành hình. Chờ đợi chốc lát đã nhìn rõ hình thù của ánh sáng ấy, là linh hồn của con người. 

- Ông chủ!

    Chàng trợ lý reo lên nhưng liền bị tiếng rên la ắt đi cảm xúc.

- Đây là lời nguyền! (Ông ấy nói) Họ đang ở đây! Cứu ta với!

    Anh cúi mình nhìn theo hướng linh hồn chỉ, dưới gốc cây hiện lên vô số ác linh đang gào thét vươn tay lôi ông chủ anh xuống; vội vã đào thêm 1 chút lại thấy phần rễ đỏ máu đang đập như một quả tim. Nhìn kĩ lại, gần đóa hoa là 2 vong hồn của vợ con người đàn ông, xuống dần lần lượt là kẻ thù cùng những người bị ông hại oan uổng.

- (Chàng trai lắp bắp) Tôi...tôi phải...phải làm gì...gì...gì đây?

- Ta không biết! 

- (Anh lấy lại bình tĩnh) Ngài đang cảm thấy như thế nào? Tôi đào ngài lên và mang vào nhà nhé!

    Anh quay lưng định đứng dậy.

- (Thét) KHÔNG!

- Vâng?

- Ta nói không! Cậu sẽ giết ta mất!

    Ông nói xong liền đẩy linh hồn con gái mình xuống rồi nghĩ cách.

- Tìm gì đó bảo vệ ta đi! Gió sẽ quật ta chết mất. 

    Nghe lời ông chủ, người trợ lý vào nhà rồi trở ra với vài dụng cụ. Mất một lúc đã dựng xong ngôi nhà gỗ tí hon vững chắc.

- Ngài cần gì nữa không ạ?

- Không, cậu nghỉ đi! Mai chúng ta nói chuyện.

    Anh gật đầu, lui về trong nhà. Đêm đó thật ồn ào tiếng kêu la.


Ảnh lưu trữ miễn phí về đẹp, hệ thực vật, hoa thủy tiên, lá


    Những ngày sau đó là chuỗi địa ngục tinh thần, chàng trợ lý trẻ mỗi ngày đều phải nghe tiếng rên rỉ của ông chủ lẫn âm thanh ghê rợn từ đám ác linh. Thay vì chăm con người, nay anh phải săn sóc cho một cây hoa khó tính lại mong manh; từ việc bón phân, tưới nước đều được tỉ mỉ làm và chọn lọc công cụ. Dẫu thế anh vẫn không ca thán dù chỉ một lời, vẫn nụ cười thường trực trên mỗi, vẫn ánh mắt tận tụy không oán trách. Duy chỉ có một thứ thay đổi, đó là khu vườn hoa hướng dương rực rỡ sắc vàng mà chủ anh không bao giờ cho phép trồng hiện đang nở rộ; mỗi ngày sẽ có thêm 1-2 bông được trồng, những khi rảnh rỗi anh đều sẽ chăm sóc chúng.

- Cậu thật biết cách phí phạm!

    Người đàn ông nói thế mỗi khi thấy anh săn sóc cho khu vườn. Ông cảm thấy bực mình biết bao khi người trợ lý của mình đi phí thời giờ cho đám cây cỏ vô tri kia.

Ảnh lưu trữ miễn phí về cánh hoa, hệ thực vật, hoa, hoa hướng dương


    Ngày lại qua ngày, dần dần những lời rên rỉ phai dần đi. Đến một hôm...

- Cậu có muốn rời đi không?

    "Xoảng..." Chiếc chậu hoa hướng dương vỡ nát, chàng trợ lý đứng như trời trồng, đôi mắt mở lớn. Sau một lúc thì anh hốt hoảng.

- Tôi làm sai gì sao? Sao ngài lại muốn đuổi tôi?

- Không! Cậu rất tốt, quá tốt để phải ở một nơi như thế này và chịu đựng một kẻ như ta. Ta nghĩ cậu nên rời khỏi đây, nếu muốn cậu cứ việc sử dụng tiền của ta.

- Nhưng....

- Đây là sự trừng phạt. (Chỉ cơ thể minh) Sau những gì ta đã làm với vợ con, bạn bè lẫn mọi người thì đây là cái giá phải trả. (Mỉm cười) Quãng thời gian trở thành thực vật này đã cho ta cơ hội để nghe họ... (Chỉ xuống) ...nghe suy nghĩ và cảm nhận của họ. 

- Ông chủ...

- (Ra hiệu dừng lại) Để ta nói hết nhé! Ta nợ họ nhiều thứ lắm, giờ là lúc ta dành quãng đời còn lại để trả nợ. Hãy trở về với thế giới ngoài kia đi.

    Anh im lặng nghe chủ nhân nói, tuyệt nhiên bất động như pho tượng. Mãi khi người đàn ông nghĩ anh gặp vấn đề thì lời nói mới thốt ra.

- Thưa ngài, tôi cam tâm ở lại cùng ngài ngay từ lúc đầu và vĩnh viễn về sau. Đó là lựa chọn của tôi! Như ngài nói, ngài đã lấy đi thanh xuân của tôi, tôi mong mình có thể ở đây để được ngài hồi trả.

    Người đàn ông gật đầu thay cho lời cảm ơn. Từ đó thiên đường của anh mở ra, mỗi ngày sẽ trò chuyện cùng ông chủ, tán gẫu về những thứ mà trước đây không bao giờ được phép đề cập. Đôi lúc may mắn, ông ấy sẽ kể anh nghe về chuyện của mình, về bó hoa lưu ly ông tặng vợ ngày cầu hôn, về cành hoa hồng vàng bí ẩn được gửi mỗi sinh nhật ông. Về phần mình, anh bắt đầu tự kinh doanh điện tử thông qua lời chỉ dẫn của ông chủ, liên hệ các đối tác cũ và trở thành người quản lý qua máy tính. Mọi thứ thật tuyệt, gần như hoàn hảo nếu người đàn ông không mang lời nguyền và không bị oán linh bám lấy. Từ lúc nào chẳng rõ, gã đàn ông ích kỉ đã thay đổi, không những chấp nhận những kẻ đang oán than kia mà còn sẵn sàng kéo 2 linh hồn đã lôi mình xuống mãnh liệt nhất là vợ con ông. Mỗi ngày rồi lại mỗi ngày, ông ấy đều cố gắng vươn mình lên đón nắng, cố gắng sống sót trước những vật cản. Cho tới ngày định mệnh kia....

Ảnh lưu trữ miễn phí về cánh hoa, độ sâu trường ảnh, hệ thực vật, hoa


    Như mọi lần, sau gần mấy giờ đồng hồ làm việc mệt mỏi, chàng trợ lý vui vẻ ra ngoài vườn thăm ông chủ mình.

- Ngài thế nào rồi ạ?

    Không có tiếng đáp lại.

- Ông chủ?

    Chàng trai bắt đầu lo lắng. Lẽ nào có chuyện gì xấu đã xảy đến? Hay ông chủ đã buông xuôi và mặc cho oán linh giày xéo? Anh tái xanh mặt, vội vã lao ngay đến gốc cây quen thuộc. Chẳng có gì ở đó, đóa hoa thủy tiên của anh dường đã biến mất như chưa hề tồn tại.

- Ông chủ! ÔNG CHỦ! 

    Anh lớn tiếng gọi, chạy khắp nơi tìm kiếm, không ngừng nghỉ quan sát xung quanh hòng tìm lại bóng dáng đóa hoa quen thuộc.

- Sao không có gì thế này?

    Anh thều thào nói, giọng khàn đi, chân run rẫy, cả người kiệt quệ vì tìm kiếm. Mệt mỏi cùng bất lực, anh khóc nấc lên, có lẽ lâu rồi anh không buồn như thế, dẫu có bị mắng té tát cũng chưa từng rơi lệ.

- Ngài đâu rồi?

- Ta ở đây!

    Như một tia sáng bừng lên giữa bi kịch tăm tối, giọng nói vang vang đâu đó kéo anh dậy.

- Ngài đang ở đâu? Ngài ổn chứ?

- Ta ở chỗ cũ...Đào đất lên đi....Ta chết ngạt mất...

    Giọng nói đứt quãng dần yếu đi. Không từ một giây nào, chàng trai lao vào nhà tìm xẻng để xúc đất, ngay khi cảm nhận có gì dưới đất anh liền quỳ xuống và bới bằng tay mình. Một lúc sau dưới đất đá hiện lên một người đàn ông gầy gò suy nhược, ông níu lấy cánh tay của chàng trai để đứng dậy rồi ho sặc sụa.

- Cậu lâu thật đó!

- Tôi xin lỗi...

- Nhưng cảm ơn cậu rất nhiều! Vì đã làm tất cả cho ta.


blue flowers with green leaves


    Quay trở lại hiện tại, trên thảm cỏ xanh ướt sương sớm, người chủ nhân nhắm ghiền mắt tận hưởng ánh nắng vàng ấm áp, cạnh bên là anh trợ lý đang ngắm nhìn khu vườn hoa hướng dương.

- Ông chủ!

- Hửm?

- Sáng nay bên đối tác gửi cho tôi mấy bó hoa nói là tặng ngài đấy.

    Nói rồi anh vào nhà và trở ra với hai bó hoa trên tay. Đầu tiên là bó hoa tulip đen trông tang tóc được gói bằng giấy trắng mang họa tiết sang trọng.

- Cái này từ gia đình phu nhân.

- (Mở một mắt ra) Ồ! Họ tha thứ cho ta rồi sao?

- Có vẻ là thế thưa ngài!

    Người đàn ông mỉm cười rồi nhắm mắt lại, không rõ đang nghĩ gì. Chàng trai đặt bó thứ nhất xuống, tiếp tục trình lên bó thứ hai - 6 bông hoa hồng màu xanh lam tuyệt đẹp cùng 1 đóa hồng vàng rực rỡ nổi bật. Người đàn ông mở cả 2 mắt, nụ cười trở nên tinh nghịch.

- Bó này là...

- Thưa ngài, một đối tác đã gửi đến cho ngài ạ.

    Anh vừa nói xong thì ông ấy liền ôm bụng cười đến chảy cả nước mắt.

- (Bối rối) Thưa ngài... Có chuyện gì vậy ạ?

- (Run run) Cậu...cậu nói dối thật tệ đó! (Gạt nước mắt) Làm gì có ai biết chúng ta ở đây mà gửi hoa. Nếu có thì không lý nào lại gửi những loại hoa này.

- (Đỏ mặt)

- (Chỉ vào bó hoa thứ 2) Tất nhiên họ sẽ càng không gửi hoa hồng với số lượng như thế. (Nháy mắt) Cậu hiểu chứ?

    Nói xong ông đứng dậy rồi đi ra sau khu vườn hướng dương trong khi người trợ lý chỉ biết ngây ngốc nhìn. Rất lâu mới thấy lại bóng dáng chủ nhân ngôi biệt thự, ông đi ra với thứ gì đó giấu sau lưng.

- Tôi cứ luôn thắc mắc tại sao cậu lại hi sinh cho tôi nhiều thế. (Chìa hoa ra) Nhưng giờ tôi hiểu rồi.

    Trên tay ông là bó hoa cẩm chướng xanh.


Ảnh lưu trữ miễn phí về bó hoa, cái bình hoa, cẩm chướng, cắm hoa


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Câu hỏi: Ý nghĩa của những loài hoa được in đậm là gì?

   

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2020

THÔNG BÁO

 

Bắt đầu từ bài đăng sau sẽ có chút thay đổi nhé mọi người!

Những giấc mơ ngắn sẽ được gọi là “Giấc mơ trưa số + (thứ tự bài đăng), không có câu hỏi.

Những giấc mơ dài vẫn được gọi bình thường và có câu hỏi. Các bạn có thể xem đây như truyện dài kỳ với nội dung là nhân vật chính xuyên vào giấc mơ.

Cảm ơn mọi người đã chú ý!

Chúc mọi người một ngày vui vẻ.


GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...