Thứ Hai, 2 tháng 6, 2025

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 65

 BÓNG TỐI

“Tối! Tối quá!”

Tôi nghĩ khi vừa choàng tỉnh. Thứ bóng tối đen ngòm và cô đặc kia đang bao lấy tôi, dồn nén tâm trí đang còn mơ màng rồi tiêm vào đó sự sợ hãi sơ khai. 

“Tại sao lại tối như vậy? Mình đang ở đâu?”

Khi tâm trí đã tỉnh táo, nó ngay lập tức bị nhấn chìm bởi sự bất lực. Trong đầu tôi lóe lên câu trả lời, rằng bản thân đang ở trong kho hàng. Các ký ức cứ ùng ùng kéo tới như vũ bão, nói rằng tôi đã ngủ quên, rằng người ta sơ ý đóng kín cửa mà không hay biết còn người bên trong.

“Mình phải làm gì?”

Khuôn mặt tôi hẳn lạnh lẽo và vô cảm, bởi giờ phút này bộ não còn tâm trí đâu mà bộc lộ cảm xúc. Nó đang bị giày xéo bởi lý trí và trái tim. Lý trí mách bảo tôi mau chóng tìm cách thoát khỏi đây trong khi cảm xúc thì không ngừng run rẩy. Thứ cảm xúc ấy ào ào như thủy triều, dồn dập vào tôi nhưng lại chẳng khiến tôi suy sụp.

“Thử gõ lên thùng hàng xem! Nếu họ nghe, họ sẽ tới!”

Tôi vươn tay về phía bên phải, “cộc cộc”. Âm thanh phát ra đầy trầm đục, là bức tường. Sẽ không ai nghe thấy thứ âm thanh này. Dây thần kinh trở nên căng thẳng hơn, nó vừa điều khiển đôi mắt tìm kiếm trong vô vọng vừa trấn an sự sợ hãi đang muốn nhấn chìm chủ nhân của cơ thể. 

“Biết đâu sẽ có thiết bị điện tử gắn trên thùng hàng.”

Tròng mắt đảo liên tục, như một kẻ chết khát đang cố đào lấy nguồn nước. Nỗi sợ hãi khiến tôi phớt lờ mọi tia sáng nhỏ, nó đòi hỏi tôi phải tìm cho bằng được ánh sáng rõ ràng hơn.

“Nếu mình ngủ ở đây…Vậy sẽ có điện thoại…”

Bên trong tôi bùng lên thêm một thứ hy vọng, giống như sắp chết ngạt thì biết gần mình có bình oxy. Mà đúng là tôi đang chết ngạt trong cái bóng tối này; nó chẳng có gì cả, xung quanh tôi chẳng có gì, các giác quan của tôi dường như chẳng hoạt động. 

“Điện thoại.”

Tôi ra sức tìm kiếm, tuyến lệ như con lũ đang chực chờ tràn khỏi đê. Con lũ ấy chỉ chờ một giây bất lực để ùa ra, giải phóng mọi suy nghĩ tiêu cực bên trong tôi.

“Điện thoại!”

Xúc giác cảm nhận thứ gì đó mát lạnh, có góc cạnh. Sự sợ hãi trong tôi dịu đi đôi chút khi bàn tay cầm lên món đồ.

Cạch…cạch…

Tôi điên cuồng gõ lên màn hình đồng thời ấn vào nút nguồn.

Ting!

Màn hình được bật lên, thắp sáng không chỉ không gian xung quanh mà còn cả tâm trí tôi. Không khí lúc này mới thôi đặc quánh, tôi thở được rồi.

“Tại sao lại như vậy?”

Men theo ánh sáng, tôi thấy mình đang ngồi trên nệm mềm, xung quanh chỉ có gối chăn và máy lạnh thì đang hoạt động bình thường.

“Ảo giác!”

Ra là vậy, chính bộ não đã vẽ nên khung cảnh trong nhà kho. Nó sợ hãi bóng tối nên đã khiến tôi ảo tưởng rằng bản thân đang bị nhốt, rằng tôi đang trong tình huống cận kề sinh tử.

“Nhiều ánh sáng hơn nữa!”

Tôi vội vã đứng dậy, cầm theo ánh sáng từ điện thoại mà điên cuồng chạy về phía công tắc điện. Giống như bản thân chưa hoàn toàn thoát khỏi bóng tối, chỉ cần màn hình điện thoại tắt, tôi sẽ trở lại nhà kho ngột ngạt kia.

“Bật! Bật hết lên!”

Đôi tay dường như trở nên vụng về, tôi loay hoay mãi mới chạm được công tắt điện.

Tạch!

Cả căn phòng bừng sáng. Ánh sáng kia đánh tan hoàn toàn hình ảnh kho hàng trong tâm trí tôi. Nó như ôm ấy trái tim đang đập liên hồi và vỗ về.

“Không sao! An toàn rồi!”

Tôi trở về giường, vứt miếng bịt mắt ra một góc rồi quay mặt về phái ánh sáng. Sẽ không còn bóng tối nào có thể bóp nghẹt tôi được nữa.


Cảm ơn các bạn đã đọc!


GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...