Thứ Hai, 23 tháng 5, 2022

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 43

 Ngày đi bơi

     Đó là một ngày không nắng, bầu trời bị che kín bởi những lớp mây dày và dường như sẽ có mưa trong vài giờ tới. Tại bể bơi công cộng, nép mình ở nhà để xe là cô gái nhỏ nhắn đang chờ ai đó. Bỗng từ xa xuất hiện nhóm thanh niên cười nói ồn ào, sẽ chẳng có gì đáng kể nếu họ cứ thế lướt qua cô gái hoặc cùng lắm chỉ nhìn cô vài giây. Nhưng không, họ dừng lại rồi buông lời cợt nhã đến con người bé nhỏ đang bị vây giữa họ. Chẳng có ai ở đó cả, xung quanh tĩnh lặng giữa buổi trưa nóng nực; ngoài đường dòng xe qua lại thưa thớt, người giữ xe thì mất tăm còn những người trong quầy soát vé thì ở quá xa để nghe tiếng kêu cứu của cô gái lẫn trong âm thanh cười đùa từ đám thanh niên.

    Chợt có gì đó lao tới, vút qua tựa cơn gió rồi từ đâu xuất hiện mảnh vải đen đổ lên đầu cô gái. Trong lúc đôi mắt cô bị che chắn thì tai lại nghe tiếng kêu la từ đám thanh niên, ai đó đã tới cứu cô và không để cô phải thấy cảnh bạo lực. Hồi sau mọi thứ lại trở về với sự tĩnh lặng, cô gái khẽ gỡ mảnh vải đen khỏi đầu mình. Đám thanh niên giờ đã bỏ chạy tán loạn, xa xa còn nghe tiếng chửi rủa của họ. Trước mặt là chàng trai mang lại cảm giác như một con báo đen, anh có cơ thể săn chắc của người chuyên tham gia thể thao nhưng lại sở hữu khuôn mặt ngô nghê đến đáng yêu. Người được chờ cuối cùng cũng đến, một anh chàng giỏi bơi lội và cực kỳ thân với cô. Họ cười nói vài câu rồi cùng nhau đi tới bể bơi.

 Road, City, Motorcycle, Morning

    Cả hai từ từ di chuyển đến khu vực đông người. Họ đi ngang phía sau của khu để xe và gặp ông chú lạ mặt đang loay hoay với một bức tranh khổng lồ. Đấy quả là tác phẩm kỳ lạ khi mà thay vì những đường vẽ thì cả bức tranh chỉ toàn các ô vuông ngang dọc cùng những chữ số li ti. Họ đứng nhìn trong vài phút cho đến khi ông chú nhắc nhở nên mau chóng đi vào kẻo trời mưa thì cả hai mới giật mình. Lúc này bầu trời đã chuyển thành màu xám xịt và gió cũng nổi lên từng đợt rét buốt. Cặp đôi không nói gì với nhau đều nhất trí giúp người đàn ông dời bức tranh vào kho của bể bơi. Sau đó họ vội vã đến cửa vào để mua vé. Khi các thủ tục đang được tiến hành thì ngoài trời bắt đầu đổ mưa lớn, hàng tỷ giọt nước thi nhau trút xuống khiến con đường ngoài kia nhanh chóng ngập chừng vài cm từ đầu đến cuối đường.

 Rain, Raindrops, Seasons, Water, Macro

    Đi sâu vào tòa nhà, không khí dần lạnh hơn lúc trước, chẳng mấy chốc bể bơi to lớn đã hiện ra trước mắt. Hiện tại ở đây khá vắng vẻ, nhìn xung quanh rồi đếm cũng chưa đến hai mươi người, so với hồ thì quả thực hiu quạnh. Cô gái tiến đến chỗ thành hồ, ước lượng độ sâu rồi cân nhắc có nên xuống không. Ngược lại thì chàng trai chưa nói tiếng nào đã nhảy ùm xuống kéo theo đợt sóng lạnh buốt bắn lên tứ tung. Anh ta bơi cực kỳ giỏi, chớp mắt đã di chuyển từ đầu hồ đến cuối hồ rồi trở về, động tác thuần thục tới mức ngỡ ngàng. Cô gái nhìn theo và khẽ cười, dường như giữa hai người tồn tại một sợi dây tơ màu đỏ; tuyệt vời thay họ biết điều đó. 

    Sau khi chờ người con gái hoàn toàn đắm mình trong nước, chàng trai ngỏ ý yêu cầu cả hai cùng đua với nhau. Cô gái đương nhiên chấp nhận rồi lao mình như một mũi tên vào làn nước, bỏ xa đối thủ của mình cả quãng đường. Với tốc độ này thì cô nghĩ mình sẽ thắng, thế nhưng khi chỉ còn cách vạch đích chừng vài mét thì phía sau lao tới bóng đen vụt qua rồi vượt mặt cô trong sự ngỡ ngàng. Cô gái ngơ ngác một lúc lâu cho đến khi cánh tay bạn đồng hành níu cô lại thì hồn mới về với xác, suýt nữa cô đã tông vào tường. Chàng trai cười đùa sự thất thần của cô rồi yêu cầu một cuộc đua khác, lần này anh nhường bạn mình phần thắng kèm theo lời tán thưởng về trình bơi lội của cô. Kết quả mà anh có được chính là sợi dây đỏ kia chặt thêm một chút.

water droplets on glass surface

    Cả hai sau đó thư thả nói chuyện với nhau, một người ngả mình bơi ngửa trên mặt nước còn người kia thì đứng yên trò chuyện. Chợt chàng trai chỉ lên trần nhà, hóa ra bức tranh của ông chú lúc nãy vẽ lá cờ của các quốc gia khác nhau và những ô vuông li ti là các chi tiết; tổng hợp lại chúng tạo nên kiệt tác vô cùng tráng lệ. Họ nhìn nhau rồi bật cười, câu chuyện dang dở chuyển sang nói về bức tranh trên trần nhà. Họ nói với nhau nhiều lắm, từ chuyện ăn uống, học tập đến tận khi ra về vẫn chưa hết chuyện. Bầu trời lúc này đã tạnh mưa, ánh nắng ấm áp chiếu sáng cả hai người.


Cảm ơn đã dành thời gian cho câu chuyện này. Hãy cho tôi biết cảm nghĩ của bạn nhé!

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2022

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 42

 Cô gái và thế giới kỳ lạ

     Đó là một ngày đầy nắng với khung cảnh mang màu ố vàng hoài cổ, tại khu trò chơi, có một đứa bé đang khóc nức nở. Chẳng ai thực sự quan tâm đến lý do nó khóc, họ chỉ khó chịu bởi thứ tạp âm ồn ào bị gây ra bởi đứa trẻ. Rồi một người bước tới, xuất hiện đâu đó giữa đám đông, cúi xuống với bàn tay chìa ra.

- Sao vậy? Em cần gì à?

    Đứa trẻ ngẩng mặt lên, đôi mắt ngập nước nhìn về phía cô gái. Đứa trẻ muốn được thử chơi trò "Lái tàu không gian" bên trong khu trò chơi nhưng nó không có tiền. Cô gái nắm lấy tay nó, dắt vào trong nơi nó muốn đến. 

    Dọc đường đi toàn là trò chơi của con nít, có máy chơi game xếp thành hàng, quầy đồ chơi sặc sỡ cùng tiếng nói cười rôm rả phát ra từ khu vực le lói ánh sáng mặt trời chiếu qua những khe nứt. Nơi này ngập tràn tiếng cười là thế nhưng tuyệt nhiên không nhìn rõ hình ảnh của bất kỳ đứa trẻ nào, chỉ có những cái bóng chạy lướt qua mờ ảo.

    Đi mãi qua từng máy chơi game, chẳng có cái nào khiến đứa bé chịu dừng chân cả. Tận khi đến cuối dãy máy thì đứa trẻ mới dừng lại, giật nhẹ áo của cô gái.

- Là cái này?

    Đứa bé gật đầu. Cái mà nó chọn thật cũ kỹ, dường như đã ở đây rất rất lâu rồi, bằng cách huyền bí nào đó mà chiếc máy phủ bụi này lại sở hữu màn hình màu lấp lánh cùng dàn âm thanh chân thực đến ngỡ ngàng. Máy đã có, vấn đề hiện tại là xu để chơi, hai người đều không có thứ này.

- Trời nóng lên rồi, hack cái máy thôi!

    Cô gái đi tới cái máy, thao tác với nó đầy thuần thục. Xung quanh không ai nhìn đến họ, có lẽ đây là nơi ít ai đến của khu vực này. Đứa bé chăm chú quan sát người con gái trong khi tay thì liên tục quệt nước mắt trên mặt. Hồi sau thì cái máy bắt đầu vang lên đoạn nhạc chủ đề, xem ra nó xác nhận đã nhận được xu.

- Xác nhận xem đây phải trò chơi em cần không.

   Cô gái kéo lê thùng hàng đến chỗ cậu bé, bế cậu đứng trên thùng rồi quan sát cậu chơi. Trên màn hình, sau bài nhạc chủ đề là chiếc tàu không gian hình con thoi bay lượn khắp màn hình rồi lượn xuống góc cuối; lúc này phía trên xuất hiện vô số thiên thạch, nhiệm vụ của đứa trẻ là điều khiển tàu tránh né chướng ngại vật hoặc bắn vỡ chúng. Tiếng bùm chéo vang lên giữa chỗ cuối dãy máy khiến khung cảnh bớt đi vắng vẻ. Đứa trẻ vui ra mặt với trò chơi của mình, cô gái cũng hài lòng khi thấy điều đó.

    Chợt từ xa xa, bà chủ xuất hiện với mái tóc xù xì cùng thân hình to lớn nổi bật trong chốn thuộc về trẻ con. Bà bước đến chỗ họ, ngắt mạch vui của đứa trẻ đang chơi để đòi cho bằng được tiền xu.

- Đã bỏ vào máy rồi! Không thì sao nó hoạt động?

    Bà chủ không hài lòng với câu trả lời này, bà đứng đó la hét ồn ào để thu hút sự chú ý rồi kêu người đến xử lý cả hai.

- Chạy đi!

    Cô gái kéo đứa trẻ tới một lỗ hổng nhỏ vừa kích cỡ thằng bé; trong lúc nó tẩu thoát thì cô xô mạnh bà chủ, bản thân chạy đến ngõ cụt rồi nhảy vào một lỗ thông gió lớn tăm tối. 

 Spaceship, Rocket, Space, Game, Fight

    Đầu bên kia của lỗ thông gió là một ngôi trường quen thuộc đến diệu kỳ, cô gái xuất hiện ở tầng ba của nó. Khung cảnh hiện tại không còn mang sự hoài cổ mà thay bằng gam màu xám ảm đạm; vẫn là cảnh bóng người lướt qua, vẫn màu vàng thường thấy ở những ngôi trường nhưng trong mắt cô chúng thật trông như một thước phim kinh dị. 

    Phía sau lưng chợt truyền đến âm thanh nam nhân, là gã đàn ông truy đuổi cô theo lời của bà chủ khu trò chơi. Ngay khi tiếng động chỉ còn vài giây là tới chỗ mình, cô gái vội vã đóng nắp thông gió rồi nhanh chóng rời đi. 

- Xin lỗi, cho qua!

    Lời nói được lặp đi lặp lại, cô gái luồn lách giữa đám đông những cái bóng đen mờ không rõ nhân dạng; bằng cách nào đó cô biết ai là học sinh, ai là giáo viên. Người đàn ông ở ngay phía sau cô, cũng cố gạt những bóng đen ra để bám sát con mồi. Tiếc rằng ngay khi ông suýt chạm được thân ảnh hữu hình thì cô biến mất, tựa hòa tan vào khói đen xung quanh.

    Cô gái kia thực sự không hề biến mất, trong lúc mọi người hỗn loạn bởi cuộc rượt bắt của hai kẻ lạ thì cô đã nhẹ nhàng lách mình vào chỗ rẽ và êm thấm chuồn xuống tầng dưới mà không ai hay biết. Ở tầng hai, bóng người thưa thớt hơn, từ lan can phía trên có thể nhìn xuống tầng này dễ dàng.

- Và cũng có thể nhìn ngược lại.

    Cô nép vào cột lớn gần đó, len lén ngước mắt nhìn về phía tầng ba để tìm kiếm kẻ săn mình. Ông ta không có trên đó, thay vào đấy là biến động tại khu vực hội trường. 

- Chuyện này cũng có thể xảy ra sao?

    Tại hội trường tầng ba ùa ra vô số kỵ sĩ giáp sắt cùng binh lính mặc đồ cổ trang từ khắp các nước khác nhau. Có thể đoán nhiệm vụ của họ là truy lùng ai đó khi họ liên tục kiểm tra từng người một, dù tất cả có vẻ không mấy hữu hình.

- Họ tìm mình sao?

    Cô gái tự hỏi trong lúc nhìn quanh tìm kiếm nơi thoát thân. Chợt điều gì đó đã giữ chân cô lại; theo cử động không từ trí não, cô tìm đến bóng đen gần nhất.

- Họ tìm ai vậy?

    Bóng đen chỉ xuống khuôn viên trường, tại đó có cả đoàn binh lính như trên tầng ba, họ diễu hành cực kỳ hoành tráng với người đi đầu dường như là vị tướng được phục sức lộng lẫy. Theo như bóng đen nói thì binh lính đang đi tìm cô dâu, bởi vì lời của người đàn ông nào đó mà họ chuyển hướng sang truy tìm cô gái này.

- Vậy thì giờ tìm cô dâu nào.

    Chia tay với bóng đen, cô gái vội vã chạy xung quanh vừa để tìm người vừa tìm lối xuống tầng thấp hơn. Một vòng rồi một vòng, sau mấy lần chạy vòng quanh tầng hai thì cuối cùng cũng có sự kiện mới. Tại góc khuất, nơi mà ít ai nhìn tới, có hai người phụ nữ đang trốn. Người trong bộ váy xanh lá hẳn là cô dâu còn người mặc váy tím là phù dâu, họ nép vào nhau trốn sau đống thùng hàng to lớn. 

    Ba người con gái nhìn nhau, sau đó đưa ra giao kèo. Cô gái sẽ giữ im lặng về tung tích của cô dâu còn hai người kia sẽ chỉ cho cô lối đi xuống tầng thấp nhất ngay sau lưng họ.

- Chúc may mắn!

    Cô gái nói trước khi tiến vào lối đi kia. Chúng là những bậc thang xếp thành hình zíc zắc nối đuôi nhau dẫn đến tầng thấp nhất. Vậy nên để tiết kiệm thời gian, cô gái quyết định nhảy xuống thay vì lần lượt bước từng bậc thang. Thân hình nhỏ nhắn cứ thế nhảy và đu qua lại giữa các thành cầu thang như con sóc chuyền cành. Mãi cho đến khi thấm mệt thì cô dừng lại ở đâu đó đoạn đường của mình. 

- Chuyện này thật điên rồ!

    Cô lẩm bẩm, quay qua nhìn cửa sổ kính dẫn đến một khu vườn, câm lặng. Ngoài khu vườn là người đàn ông đang cười với cô, ông vẫy tay chào với con mồi bé nhỏ đang run rẩy. Phải, đó chính là người đã truy đuổi cô trên tầng ba.

- Nhảy tiếp thôi!

    Không phí thêm giây nào, cô hoàn thành nốt quãng đường còn lại. Sau vài phút trên con đường tưởng chừng không hồi kết, cô gái có mặt tại khuôn viên trường. Hiện tại cổng đang mở, nhiệm vụ cần làm là kiếm phương tiện để rời khỏi đây.

- Và mình lại làm chuyện xấu.

    Chuyện xấu ấy là ăn cắp chiếc xe nào đó trong bãi giữ to lớn không ai trông coi. Chọn lựa chỉ mất mấy giây nhưng bẻ khóa bảo vệ lại tốn tận cả phút để thực hiện. Chật vật thật lâu, cuối cùng cô gái phóng xe ra khỏi cổng trường, hướng về phía đường lớn.

- Vui thật sự.

    Cô gái nói khi đang lượn trên con đường tấp nập xe cộ, dường như mọi ngõ ngách của nơi này đều vô cùng thân quen. Bằng cách nào đó, khóe mắt cô đẫm lệ.

- Thật là kỳ lạ! 

 Thật là một câu chuyện rối não đúng không? Hãy cho tôi biết cảm nhận của bạn nhé.

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...